Chương 23: Một Nghìn Đồng Vàng

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 23: Một Nghìn Đồng Vàng

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nhiệm vụ ở đường hầm không gian C075 kết thúc, phi thuyền bay về phía đông, trở lại doanh trại thủ đô.
Nghê Vũ ngồi im trên ghế, bịt mắt lại, suốt chặng đường dài không nói một lời nào.
“04 bị sao vậy?” Tranh Lạc đụng Thuần An một cái, “Cậu ấy đã ngồi ở đó hơn nửa ngày rồi.”
Thuần An nói: “Cậu không đọc những điều cần chú ý khi đi phi thuyền à? Vốn dĩ người đi phải nghiêm túc ngồi đúng vị trí của mình.”
“Ai nói với cậu cái này?” Tranh Lạc nhỏ giọng nói: “Lần nào cậu ấy lên phi thuyền mà chẳng chạy khắp nơi? Sao tôi cứ có cảm giác cậu ấy đang có tâm sự vậy?”
“Cậu thôi đi, lắm chuyện đến cả đội trưởng luôn à.” Thuần An nói: “Người ta có tâm sự thì liên quan gì đến cậu?”
“Không phải tôi đang quan tâm đến đồng đội sao!” Tranh Lạc kéo tay, “Nè, hay là cậu đi hỏi thử xem?”
Thuần An liếc nhìn cậu ta, “Người nhiều chuyện nhất đội chúng ta là cậu, muốn hỏi thì tự cậu đi mà hỏi đi.”
Tranh Lạc nói: “Không được, vẫn là cậu đi đi.”
“Vì sao?”
“Bởi vì cậu ấy là báo săn còn cậu là sư tử chứ sao!”
Thuần An đạp Tranh Lạc một cái, rồi thật sự đi đến chỗ Nghê Vũ.
Nhưng cậu ta còn chưa kịp hỏi gì, Nghê Vũ đã nói: “Không có chuyện gì, đừng hỏi.”
Thuần An: “…”
“Sao cậu lại trở về rồi?” Tranh Lạc hỏi: “04 nói sao?”
Thuần An trở về chỗ ngồi của mình và nằm xuống, “Báo săn đã nghe thấy chúng ta nói xấu về mình, cậu ấy bảo cậu an phận chút, đừng có hỏi.”
Khi phi thuyền gặp dòng khí lưu, Nghê Vũ khó chịu nhíu mày.
Lần trước khi gặp dòng khí lưu, cậu đã chui vào ngực Trầm Trì, còn được Trầm Trì ôm eo nữa.
Khi đó cậu ước gì phi thuyền cứ nghiêng ở góc độ đó mãi đến tận lúc hạ cánh, để cậu có thể dựa sát vào Trầm Trì thêm chút nữa.
Bây giờ nghĩ lại, đừng nói đến mặt nóng, tai nóng, ngay cả trái tim cũng rạo rực.
Thì ra đóa hoa băng ở rừng rậm lạnh giá đó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt, tặng hoa băng là tỏ tình. Vậy mà mình mới trở thành người ký sinh không lâu đã đi tỏ tình với Trầm Trì…
Mà Trầm Trì cũng không từ chối.
Bây giờ nhớ lại, vẻ mặt của Trầm Trì lúc đó thật đặc sắc.
Sao anh ấy lại không từ chối?
Là vì cảm thấy người trước mặt này đầu óc như báo, căn bản không hiểu đóa hoa băng đó có ý nghĩa gì, nên cũng không cần phải nói?
Hay là vì…?
Nghê Vũ nuốt khan một cái — hay là vì anh ấy cũng thích mình?
Những ý nghĩ như vậy tựa như bầu không khí ngày càng đặc quánh, khiến Nghê Vũ càng lúc càng thêm bối rối.
Cậu biết trong lòng mình vẫn còn sót lại thú tính khiến cậu vừa cố chấp lại vừa khờ khạo, cậu thích Trầm Trì và không muốn Trầm Trì kết hôn.
Hơn nữa, lý trí của cậu lại đang lặng lẽ kéo lại, Trầm Trì là người thuộc tầng lớp quản lý cấp cao của tập đoàn quân sự Đông Hoàn, ắt phải kết hôn, nhưng không thể nào kết hôn với một người ký sinh được, Hàn Yếm — cha của Trầm Trì — tuyệt đối sẽ không cho phép điều đó xảy ra.
Đó là lý do vì sao dưới ảnh hưởng của thú tính, cậu phóng túng bản thân làm rất nhiều việc thân mật với Trầm Trì, nhưng chưa từng nghĩ đến việc nói rõ với Trầm Trì.
Nhưng mà bây giờ cậu mới biết mình đã tỏ tình từ lâu rồi.
Cậu không thể nào không nghĩ đến việc Trầm Trì nhận đóa hoa băng kia có nghĩa là tiếp nhận cậu và anh ấy cũng thích cậu.
Nếu như Trầm Trì không thích cậu, sau này Trầm Trì kết hôn với người khác vì bị cưỡng ép hôn phối, thì cậu còn có thể thuyết phục bản thân mình chấp nhận.
Nhưng mà Trầm Trì không từ chối hoa băng của cậu!
Cậu không biết những người ký sinh khác có phải cũng như vậy hay không, nhưng cậu càng sốt ruột thì đầu óc càng không suy nghĩ được gì.
Ít nhất hiện tại, cậu không thể truyền đạt được điều mình muốn nói, cậu muốn tìm Trầm Trì, muốn một lời giải thích!
Trên đường trở về, phi thuyền dừng lại ở ba doanh trại để tiếp tế, Nghê Vũ không ngừng nghĩ cách mở miệng nói chuyện với Trầm Trì, suốt chặng đường cậu đều trầm mặc, mãi đến tận sau khi từ doanh trại 009 trở về khoang phi thuyền, cậu nghe Tranh Lạc vô cùng hưng phấn nói với mấy đồng đội của mình rằng, lúc ở doanh trại 009 nghe được một tin tức, lần này sau khi trở về, thiếu tướng Trầm Trì sẽ bị cưỡng ép hôn phối, quá trình đã bắt đầu rồi.
Nghê Vũ như bị đánh một gậy vào đầu.
“Tin tức này có thể tin được không?” Nghê Vũ hỏi.
“Hey, rốt cuộc cũng hết giả bộ thâm trầm rồi hả?” Tranh Lạc vui vẻ nói: “Chỗ vừa nãy chúng ta dừng lại chính là doanh trại 009, mà tin tức từ doanh trại 009 có thể là giả sao?”
Doanh trại 009 là doanh trại vệ tinh quan trọng nhất của “Tiêu Ngạn”. Phần lớn các doanh trại đều là quân và dân cùng đóng giữ, nhưng doanh trại 009 lại là trường hợp đặc biệt, người sinh sống ở trong đó toàn bộ đều là quân nhân, chịu trách nhiệm chiến đấu mọi lúc mọi nơi. Nếu như nói doanh trại 003 là trung tâm chính trị quân sự của “Tiêu Ngạn” thì doanh trại 009 chính là lực lượng chiến đấu nòng cốt của “Tiêu Ngạn”.
Bất kỳ tin tức nào truyền ra từ doanh trại 009 đều được xem như tin tức chính thức.
Nghê Vũ vô thức siết chặt hai tay thành nắm đấm, hoa văn sau lưng lại bắt đầu nóng lên.
“Có đánh cược không?” Tranh Lạc bắt đầu dụ dỗ, “Tôi đặt cược vào mỹ nhân tóc vàng!”
Mỗi lần có một vị sĩ quan trẻ tuổi tài cao nào bị bắt buộc tiến hành quá trình cưỡng ép hôn phối thì mấy anh em binh lính thô kệch này lại đánh cược một lần. Nghê Vũ cũng có tham dự vào mấy loại đánh cược này, nhưng chưa bao giờ cược trúng, lần nào cũng bị thua, mặc dù chỉ là đánh cược nhỏ từ 50 đồng vàng trở xuống, nhưng mà gộp lại cậu cũng đã thua hơn 500 đồng vàng rồi.
Mặc dù đối với bộ đội đặc chủng tinh anh thì 500 đồng vàng cũng không phải con số nhỏ. Nếu như ở các doanh trại nhỏ vùng biên cảnh, 500 đồng vàng cũng đủ cho một người bình dân an ổn sống rất lâu.
Tranh Lạc vừa mới hô một tiếng, mọi người đã nô nức nhập cuộc, đặt cược đủ loại người, chỉ có người ký sinh là không một ai đặt cược.
“04, cậu thì sao?” Tranh Lạc hỏi: “Tôi kiến nghị cậu nên theo phe tôi!”
Nghê Vũ đang thất thần nên nhất thời còn chưa phản ứng kịp.
Thuần An vẫn luôn bảo vệ cậu, “Quên đi, xưa nay 04 có bao giờ thắng nổi đâu, tha cho cậu ấy, tha cho cậu ấy đi.”
Bỗng nhiên, Nghê Vũ cảm thấy thật phẫn nộ và có chút không cam lòng, cậu trực tiếp chuyển 1000 đồng vàng từ thiết bị thông tin cá nhân, ném vào cuộc đánh cược, “Tôi tham gia.”
Tranh Lạc há hốc mồm, “Cậu trượt tay hả?”
Nghê Vũ khăng khăng nói: “Không hề.”
“Đây là 1000 đồng vàng đó anh trai!” Tranh Lạc nói: “Từ lúc nào mà cậu xem tiền như rác vậy?”
Thuần An cũng rất kinh ngạc, “Cậu không thích để dành tiền nữa à?”
“Thích để dành tiền và thích đánh cược có mâu thuẫn gì với nhau đâu.” Nghê Vũ nói: “Tôi đặt cược 1000 đồng vàng.”
Dáng vẻ của Tranh Lạc y hệt như gặp quỷ, “Được thôi, nhưng mà nói trước, thua không được chơi xấu đâu nha, là đội trưởng cũng không thể chơi xấu được!”
Sống lưng Nghê Vũ nóng rực không chịu nổi, mí mắt không tự chủ được mà giật giật, “Ừ, không chơi xấu.”
“Vậy cậu đặt cược ai?” Tranh Lạc nói: “Không cần phải nói tên cụ thể, đoán mẫu người là được rồi.”
Là một người ký sinh.
Một người ký sinh báo săn.
Chính là tôi.
Nghê Vũ nói thầm trong lòng.
“Đội trưởng?” Tranh Lạc gọi.
Nghê Vũ hít một hơi thật sâu, “Một người sẽ cho anh ta vò tai.”
“Cái gì?” Tranh Lạc nghĩ mình nghe lầm, “Đây là kiểu người gì?”
Các đội viên khác đã bắt đầu ồn ào, “04 hôm nay mới uống rượu hả? 1000 đồng vàng này sợ là sẽ đổ sông đổ biển đó.”
Nghê Vũ không giải thích thêm gì mà trở lại chỗ ngồi của mình, đeo bịt mắt lên.
Cũng là người ký sinh như Nghê Vũ, Thuần An như có điều suy nghĩ mà nhìn cậu một lát, tựa như đã hiểu ra được điều gì đó.
Lúc phi thuyền đến doanh trại 003, Nghê Vũ thấy Trầm Trì bước xuống phi thuyền cùng các đội viên đội nghiên cứu khoa học.
“Tiên sinh.” Hiếm khi thấy Nghê Vũ dùng giọng điệu thận trọng như vậy hỏi: “Tiếp theo ngài đi đâu?”
Ánh mắt Trầm Trì dừng lại trên mặt cậu chốc lát ngắn ngủi, “Hình như cậu có chuyện muốn nói với tôi?”
Nghê Vũ nói: “Nếu như ngài không bận.”
Mi tâm Trầm Trì hơi nhíu lại một chút, “Xảy ra chuyện gì?”
Nghê Vũ lắc đầu.
Trầm Trì nói: “Cậu chờ tôi một chút.”
Nói xong, Trầm Trì xoay người, phóng to màn hình từ thiết bị liên lạc cá nhân, chạm vào đó mấy lần.
“Ngài vừa mới điều chỉnh lịch trình hôm nay à?” Nghê Vũ hỏi.
Trầm Trì cười, “Có người hình như không vui, muốn tìm tôi trút bầu tâm sự.”
Nghê Vũ mím môi. Cậu biết mình tùy hứng làm bậy, thế nhưng cậu đã nhịn hai ngày trên phi thuyền rồi, giờ muốn mau chóng biết được đáp án.
Trầm Trì lái xe, chở Nghê Vũ đến bãi biển.
003 là doanh trại đứng đầu của tập đoàn quân sự Đông Hoàn, phía đông là biển rộng mênh mông vô bờ. Bởi vì các hòn đảo và thành phố nhân tạo trên biển đến tận giờ vẫn còn cất giữ nhiều điều cơ mật, cho nên ven biển hạn chế người dân và binh lính cấp bậc thấp đi vào.
Trước đây Nghê Vũ chưa từng đến bãi biển này.
“Muốn nói gì?” Trầm Trì nhặt lên một chiếc vỏ sò, đặt trong tay ngắm nghía, nhắc nhở nói: “Tốt nhất là cậu nên cởi giày ra, cát ở đây không giống với cát trên sa mạc than đâu, cậu sẽ thích cảm giác này cho xem.”
Nghê Vũ không để ý đến cát, “Tiên sinh, người ở doanh trại 009 nói, lần này trở về ngài phải kết hôn rồi?”
Trong mắt Trầm Trì bỗng xẹt qua một tia sáng.
“Lần trước tôi đưa ngài hoa băng, ngài hỏi tôi có biết nó có ý nghĩa gì hay không.” Nghê Vũ càng nói càng kích động, “Giờ tôi biết rồi.”
Trầm Trì cười thành tiếng, “Ồ? Nói nghe thử xem.”
Tim Nghê Vũ đập như trống bỏi, khó có thể mở miệng nói thành lời, nhưng rồi lại không kìm lòng được, “Có nghĩa là tình yêu bất diệt!”
Ánh mắt Trầm Trì dường như đã yên tĩnh trở lại, một lát sau anh mới chậm rãi nói: “Không sai.”
“Ngài đã nhận nó, ngài cũng không trả lại nó cho tôi!” Nghê Vũ nói.
Trầm Trì đến gần, vuốt mái tóc trước trán Nghê Vũ bị gió biển thổi bay: “Tôi phải từ chối sao?”
Trong lòng Nghê Vũ rung động, rồi lại cảm thấy thật oan ức, “Ngài chấp nhận lời ‘tỏ tình’ của tôi, nhưng…”
“Hả?” Giọng nói của Trầm Trì so với gió biển còn dịu dàng hơn, “Nhưng mà cái gì?”
“Nhưng mà ngài phải kết hôn rồi!” Nghê Vũ kìm nén giọng nói đang dần trở nên run rẩy, “Ngài chấp nhận tình yêu của tôi nhưng lại muốn kết hôn với người khác!”
Trầm Trì nói: “Ai nói với cậu tôi muốn kết hôn với người khác?”
Thú tính của Nghê Vũ lại bị thôi thúc, đôi tai báo trên đầu như ẩn như hiện, nói năng lộn xộn mà lại nói đến những chuyện chẳng hề liên quan, “Tôi tham gia đánh cược với bọn Tranh Lạc, tôi đặt cược 1000 đồng vàng…”
“1000 đồng vàng? Không giống cậu chút nào.” Trầm Trì kiên nhẫn hỏi: “Đánh cược cái gì?”
“Đánh cược bạn đời của ngài là kiểu người nào.” Nghê Vũ cảm thấy viền mắt mình đang nóng lên, nhưng cậu vẫn cố gắng nhẫn nhịn, bây giờ cậu là đội trưởng của đội 1, nếu như vì chuyện này mà khóc, vậy sẽ khiến cho đội 1 mất mặt lắm.
Trầm Trì hỏi: “Cậu đánh cược gì?”
Nghê Vũ cắn môi nửa ngày, rốt cuộc cậu cúi đầu nhỏ giọng nói: “Vò tai.”
“Hả?”
“Một người sẽ cho ngài vò tai mình. Tôi, tôi sắp phải thua tận 1000 đồng vàng.”
Trầm Trì đột nhiên nheo mắt lại, ánh mắt sâu xa nhìn cậu rồi nói một câu.
“Giống như vậy hả?” Trầm Trì vươn tay lên nhẹ nhàng nắm chặt tai trái Nghê Vũ.
Quanh thân Nghê Vũ như bị điện giật, cậu ngẩng đầu lên, hai mắt chăm chú nhìn thẳng vào Trầm Trì.
“Đến nói cho bọn họ biết là cậu sẽ thắng.” Trầm Trì nói, “Đối tượng tôi kết hôn trong tương lai quả thật là một người sẽ cho tôi vò tai.”
Gió biển thổi qua bên người, Nghê Vũ cảm thấy hình như mình nghe rất rõ, rồi lại tựa hồ như nghe không hiểu.
Vài phút sau, Nghê Vũ mới nửa tin nửa ngờ hỏi lại: “Tiên sinh, ngài chấp nhận lời ‘tỏ tình’ của tôi?”
Trầm Trì cười nói: “Ừm.”
“Đối tượng ngài kết hôn là người cho ngài vò tai.”
“Ừm.”
Nghê Vũ hỏi: “Vậy người đó là tôi phải không?”
Bỗng nhiên, Trầm Trì kéo cổ áo quân trang của cậu qua, để cậu đứng trước mặt mình, “Tôi nhớ lần trước cậu hỏi tôi là, nếu bạn đời của tôi muốn vò tai cậu thì phải làm sao, lúc đó tôi đã mời cậu vò tai mình.”
Tình huống ngày đó bỗng nhiên như bọt nước tràn vào đầu cậu, Nghê Vũ sững sờ nói: “Bởi vì tôi chính là bạn đời ngài thừa nhận, cho nên ngài mới mời tôi vò tai mình?”
Trầm Trì nói: “Đáng tiếc bạn đời của tôi rất ngốc, cậu ấy nói với tôi, đó là tai của cậu ấy, cho nên cậu ấy muốn vò lúc nào thì vò, không cần tôi phải mời.”