Chương 24: Vấn đề thể lực

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 24: Vấn đề thể lực

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm 231 theo lịch của “Tiêu Ngạn”, Tập đoàn quân sự Đông Hoàn chứng kiến hai sự kiện, không lớn cũng chẳng nhỏ —
Đầu tiên, Thiếu tướng Trầm Trì chính thức nộp đơn lên ban lãnh đạo căn cứ, từ chối tham gia chương trình hôn phối bắt buộc. Thứ hai, những người ký sinh ở vùng Đông Nam “Tiêu Ngạn” nổi dậy với quy mô chưa từng thấy, người cầm đầu không ai khác chính là Tình Sênh, một cựu Thượng tá của Quân đoàn cơ động 97 tại doanh trại 009.
Cả hai sự kiện này đều có mối liên hệ mật thiết với Nghê Vũ.
Khoảng mười năm trước, cái tên Tình Sênh từng là một trong những biểu tượng thành công trong quân đội. Ông ta sinh ra tại một doanh trại hẻo lánh ở phía nam, từng bước thăng tiến, từ một binh lính bình thường trở thành sĩ quan cao cấp chỉ huy một quân đoàn cơ động. Ông chỉ còn một bước nữa là có thể lên đến chức Thiếu tướng.
Thảm họa đã cướp đi sinh mạng con người, cũng đồng thời tước đoạt quyền bình đẳng. Quyền lực tập trung một lần nữa thống trị hành tinh hoang tàn này. Trong quân đội, có rất nhiều sĩ quan xuất thân dân thường, nhưng từ cấp thiếu tướng trở lên đã hoàn toàn bị giai cấp thống trị thao túng. Tình Sênh là người dân thường duy nhất có hy vọng trở thành thiếu tướng kể từ khi liên minh “Tiêu Ngạn” thành lập cho đến nay.
Thế nhưng, trong một trận chiến không quá kịch tính, Tình Sênh đã bị nhiễm virus. Sau khi trải qua quá trình giải phẫu ký sinh, ông ta “may mắn” trở thành người ký sinh Kền kền khoang cổ.
Dù vẫn còn sống, nhưng quân hàm “Thiếu tướng” đã trở thành giấc mộng vĩnh viễn không thể đạt được đối với ông ta.
Theo quy định của quân đội, người ký sinh không thể lãnh đạo Quân đoàn cơ động. Ông ta bị loại bỏ với lý do “an dưỡng”, dù vẫn ở lại quân đoàn nhưng đã mất đi mọi quyền chỉ huy tác chiến.
Năm thứ ba sau khi trở thành người ký sinh, Tình Sênh rời khỏi doanh trại 009 và bặt vô âm tín. Lần nữa ông ta lọt vào tầm ngắm của quân đội là khi ông dẫn dắt quân phản loạn người ký sinh chiếm đóng doanh trại 107 ở vùng đông nam.
Trong đội quân tinh nhuệ của ông ta, tất cả đều là những người ký sinh đã rời khỏi quân đội.
Những người này đã cống hiến hết mình vì “Tiêu Ngạn”, nhưng chỉ vì bị lây nhiễm và phải sống với thân phận người ký sinh, họ bị coi thường, bị phân biệt đối xử.
Từ hình ảnh chiến trường được truyền về, Nghê Vũ nhận ra một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
Đó là “Huấn luyện viên không đầu”.
“Huấn luyện viên không đầu” không phải là thực sự không có đầu. Theo như Nghê Vũ biết, trước khi nhiễm virus, ông là chiến sĩ tinh nhuệ của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng. Trong một lần viễn chinh nơi hoang mạc, ông đã bị chân của một sinh vật khổng lồ tước mất nửa bên đầu.
Với vết thương như vậy, ông chắc chắn sẽ chết. Cách duy nhất để giữ mạng sống là để virus ăn mòn cơ thể.
“Huấn luyện viên không đầu” không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đánh cược với số phận một lần.
Cuối cùng, ông đã thắng. Virus cứu sống ông, và ông còn tìm được gen phù hợp với một con nhện để tiến hành giải phẫu ký sinh.
Thế nhưng, sau khi giải phẫu thành công, “Huấn luyện viên không đầu” không thể nào chấp nhận được việc bản thân đã thực sự trở thành người ký sinh. Ông rời khỏi Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, đến nơi lánh nạn dưới lòng đất, huấn luyện cho những đứa trẻ sinh ra từ tử cung nhân tạo.
Trong số đó có cả Nghê Vũ. Tất cả những đứa trẻ ở nơi lánh nạn đều bị “Huấn luyện viên không đầu” – với nửa cái đầu người cùng hình dạng nhện – dọa cho khóc thét. Trong ấn tượng của Nghê Vũ, “Huấn luyện viên không đầu” rất âm trầm, nghiêm túc, không thích nói lý lẽ, không có tình người. Nhưng đôi khi, ông cũng rất dịu dàng, kể cho bọn nhỏ nghe về thế giới bên ngoài, về những chiến trường mà mình từng chinh chiến.
Lần cuối cùng Nghê Vũ nhìn thấy “Huấn luyện viên không đầu” là mấy năm trước, khi cậu 16 tuổi, rời khỏi nơi lánh nạn dưới lòng đất để gia nhập quân đội.
Mấy năm gần đây, thỉnh thoảng cậu vẫn nhớ đến “Huấn luyện viên không đầu”. Thế nhưng, khi nhìn thấy ông trên màn hình, cậu mới nhận ra mình dường như đã quên mất khuôn mặt của “Huấn luyện viên không đầu” rồi.
Thông tin tình báo cho biết, Phong Nguyệt – tên thật của “Huấn luyện viên không đầu” – đã cấu kết với Tình Sênh từ rất lâu. Ngay từ khi còn ở nơi lánh nạn dưới lòng đất, ông ta đã bồi dưỡng cho Tình Sênh ít nhất hơn ba trăm chiến sĩ.
Tất cả quân nhân từng được “Huấn luyện viên không đầu” huấn luyện đều bị bắt giữ để điều tra. Ngay cả Nghê Vũ và Lâm Suyễn cũng bị liên lụy. Tuy nhiên, họ không bị giam giữ lâu vì tất cả đội đặc nhiệm của “Sí Ưng” đều được Trầm Trì bảo lãnh.
Dù vậy, tình cảnh của Nghê Vũ cũng hết sức khó xử, bởi vì cậu không chỉ là học trò của “Huấn luyện viên không đầu” mà còn là một người ký sinh.
Giai cấp cầm quyền hoàn toàn có thể tước quân hàm của cậu, thậm chí tống cậu vào nhà tù quân sự.
Thế nhưng, cậu lại nhận được lệnh xuất chinh.
Trầm Trì mặc quân phục đen chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm nghị đứng trước mặt cậu, truyền đạt mệnh lệnh của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng.
“Để em đi sao?” Nghê Vũ lòng đầy thắc mắc, “Nhưng em là...”
Em là người ký sinh, phe địch lại có huấn luyện viên của em. Dù cho lãnh đạo quân đội không lo lắng về năng lực của em, vậy chẳng lẽ họ cũng không lo em lâm trận phản bội sao?
Trên nét mặt Trầm Trì thoáng qua một nụ cười rất nhẹ, “Đây là cơ hội tuyệt vời để em chứng minh bản thân. Có muốn nắm lấy cơ hội này hay không, có thể chắc chắn thành công hay không, còn phải xem biểu hiện của em nữa.”
Nghê Vũ giật mình, “Chứng minh điều gì?”
Trầm Trì nói: “Có lẽ em nên tự mình suy nghĩ. Đi theo tôi, tôi sẽ đưa cho em một món vũ khí ưng ý.”
Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng có bộ phận chuyên nghiên cứu và chế tạo vũ khí, tạo ra những món vũ khí phù hợp cho từng chiến sĩ.
Nghê Vũ nhận một đôi vòng tay phát ra thứ ánh sáng u ám từ tay Trầm Trì, cậu kinh ngạc hỏi: “Đây là gì?”
“Giáp cốt tác chiến.” Trầm Trì nói: “Đeo nó vào, thử xem sao.”
Nghê Vũ biết “giáp cốt tác chiến” vì khi còn ở nơi lánh nạn dưới lòng đất, cậu từng nghe “Huấn luyện viên không đầu” nhắc đến. Nhưng loại trang bị này có chi phí cực kỳ cao, không phải chiến sĩ nào cũng có thể sở hữu được. Chúng có một bộ thuật toán và chương trình độc nhất vô nhị, được chế tác từ vật liệu trao đổi từ hành tinh N-37. Sau khi kết hợp, nó có thể hoàn toàn dung nhập thành một với cơ thể người dùng.
Nghê Vũ duỗi hai tay ra, nhìn Trầm Trì đeo hai chiếc vòng vào tay mình, hai má cậu nóng bừng một cách bất chợt.
Trầm Trì liếc nhìn cậu, “Lại đang nghĩ gì đó?”
Nghê Vũ hạ thấp giọng, “Động tác vừa nãy của ngài giống như đang đeo nhẫn cho em vậy.”
“Ha!” Trầm Trì bật cười, “Tôi lại thấy giống như đang mang còng tay hơn.”
Nghê Vũ nói: “… Ngài thật chẳng lãng mạn chút nào.”
Vừa dứt lời, cổ tay cậu liền cảm nhận được một nhiệt độ khác thường.
Nghê Vũ cúi đầu nhìn, chỉ thấy ánh sáng màu đen lấy vòng tay làm trung tâm tản ra khắp bốn phía.
Thứ ánh sáng này cậu đã từng gặp qua, hơn nữa còn mới nhìn thấy không lâu — đó chính là ánh sáng bao phủ đường hầm không gian C075, thứ ánh sáng vặn vẹo!
Một loại vật chất hiếm thấy tựa như sương mù đến từ một vũ trụ khác bao trùm cơ thể cậu, nối liền kinh mạch, tựa như đã trở thành một lớp da khác của cậu vậy.
Khi ánh sáng màu đen tan đi, cậu nhấc hai tay lên, cử động mười ngón tay.
Cậu nghĩ sẽ có cảm giác trói buộc nhưng hoàn toàn không phải vậy. Giáp cốt không những không ảnh hưởng đến độ linh hoạt của cậu, mà còn khiến cậu cảm nhận được một loại thoải mái kỳ lạ. Hơn nữa, kết cấu của giáp cốt là kim loại lưu động, nhẹ như không khí.
Thử làm động tác bay vút lên trời cao, cậu kinh ngạc phát hiện ra rằng dù là độ cao khi nhảy hay tốc độ tấn công đều vượt xa so với trước đây.
“Hài lòng không?” Trầm Trì hỏi.
Nghê Vũ thích đến nỗi không nỡ buông tay, “Tiên sinh, thực sự là cho em sao?”
Trầm Trì nói: “Nó được chế tác dựa trên dữ liệu cơ thể em, không chỉ có hình người mà còn có trạng thái hình báo, người khác không thể sử dụng được.”
Sau một tiếng động rất nhỏ, kim loại giáp cốt như một dòng nước chảy vào bên trong vòng tay, tựa như nó vốn dĩ chưa từng tồn tại. Nghê Vũ khó nén được sự hưng phấn, “Ngài đã tốn bao nhiêu tiền?”
Trầm Trì trêu chọc: “Một nghìn đồng vàng.”
Mặc dù Nghê Vũ không biết một chữ bẻ đôi về nghiên cứu và phát minh vũ khí, nhưng cậu biết một bộ giáp cốt như vậy có thể bán với giá trên trời. Một nghìn đồng vàng e rằng ngay cả xương cánh tay cũng không mua nổi.
“Bộ giáp cốt này có thể giúp thể lực của em tiêu hao ở mức thấp nhất.” Trầm Trì nói tiếp: “Nói cách khác, nó có thể giải quyết được vấn đề 'thể lực không đủ' của em sau khi chiến đấu.”
Đuôi mắt Nghê Vũ căng thẳng, hai bên tai cậu đang dần đỏ bừng, với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Ngài… Ngài muốn nói đến chuyện gì!”
Thể lực không đủ?
Thể lực không đủ!
Thú tính chảy xuôi trong dòng máu của người ký sinh. Bình thường, dục vọng của họ sinh sôi và phát triển mạnh hơn rất nhiều so với con người. Thậm chí có một số người ký sinh còn phát tình tựa như động vật, nhưng động vật và con người đều có thể sinh sản, còn người ký sinh thì lại không được.
Nghê Vũ đã tơ tưởng đến Trầm Trì từ rất lâu rồi. Sau ngày trở về từ bãi biển, sự nóng bỏng đó càng không cách nào kìm nén được.
Ánh sáng trong thư phòng vẫn dịu dàng như trước đây. Ở nơi đó, Nghê Vũ đã học diễn thuyết với Trầm Trì, đã biến thành báo săn để Trầm Trì vuốt ve bộ lông mềm mại của mình. Thế nhưng, lần này lại không giống với bất kỳ lần nào trước đó.
Trầm Trì rũ mắt hỏi cậu: “Có chuyện gì?”
Nghê Vũ hít hít mũi, “Có ạ.”
“Hửm?”
“Em muốn… làm tình… với ngài!”