Chương 27: Trận chiến khốc liệt

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 27: Trận chiến khốc liệt

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những con kền kền khoang cổ đen bay lượn trên vùng rừng rậm che kín cả bầu trời. Ban đầu, tơ độc của nhện khổng lồ chỉ là những tấm mạng giăng mắc, nhưng giờ đây chúng đã biến thành một bức tường dày đặc, gió cũng khó lòng lọt qua.
Nghê Vũ không ngừng nghỉ một giây phút nào, tiếng kim loại va chạm vang lên dồn dập không dứt trong ánh lửa hừng hực.
Lưỡi đao loang loáng, thân ảnh cậu hóa thành từng luồng sáng lấp lóe, vẽ nên những đường vòng cung uyển chuyển.
Nhờ lớp giáp cốt chế tạo từ ‘lưu’ bảo vệ, những phi tiêu lông vũ và tơ độc vẫn chưa thể làm tổn thương cậu. Cậu cũng tấn công nhanh như sấm chớp, khiến cho “Huấn luyện viên không đầu” và Tình Sênh bị trọng thương.
Trước khi xuất chinh, tiến sĩ Sơn Phượng đã từng dặn dò riêng cậu rằng, mỗi bộ giáp cốt là một chương trình độc nhất vô nhị. Năng lực của nó sẽ tăng lên khi người sử dụng bùng nổ, người sử dụng càng mạnh thì nó cũng càng mạnh. Một chiến sĩ ưu tú nhất có thể thúc đẩy năng lực của giáp cốt tăng lên vô hạn.
Tình Sênh xòe rộng đôi cánh gãy nát, ông ta phát ra tiếng rít gào sắc nhọn.
Vô số phi tiêu lông vũ tạo thành một cơn lốc xoáy trong không khí, tựa như bốn chiếc roi quất mạnh về phía Nghê Vũ!
Nghê Vũ nhanh chóng hạ thấp người xuống, dồn sức vào eo, bổ nhào về phía trước với tốc độ cực nhanh. Ngực và bụng cậu gần như áp sát mặt đất, nhưng cậu lại lướt đi như một viên đá trên mặt nước.
Mấy chiếc “roi” kia vẫn chưa chạm tới cậu, nhưng một trong số đó đã bị Lưu đao trong tay cậu chém nát bươm.
Cây cối khô héo hay xanh tốt đều bị cuốn bay lên trời. Những chiếc “roi” đó lại tiếp tục quay đầu, dùng tốc độ nhanh hơn đánh về phía Nghê Vũ.
Nghê Vũ bình tĩnh đối phó, mắt cậu dán chặt vào Tình Sênh đang ẩn nấp sau những phi tiêu lông vũ.
Mấy chiếc “roi” đó chẳng qua chỉ là chướng ngại vật. Tình Sênh muốn dùng chúng để tiêu hao thể lực của cậu, chờ lúc cậu tạm nghỉ sẽ đột ngột xuất hiện rồi giáng cho cậu một đòn chí mạng.
Mơ à!
Mấy chiếc “roi” bỗng nhiên ập đến trước mặt, nhưng Nghê Vũ còn nhanh hơn!
Bóng người màu đen sáng rực nhưng nhẹ nhàng như nước chảy, lao thẳng vào chính giữa những chiếc “roi”!
“Oanh — oanh — oanh —! ! !”
Những tiếng nổ lớn dồn dập khiến khu rừng rậm rung chuyển. Tất cả phi tiêu lông vũ màu đen và tơ độc đều bị lưỡi đao nghiền thành bột phấn, tung bay trong gió.
Tốc độ của Nghê Vũ quá nhanh. Tình Sênh còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra thì Nghê Vũ đã tấn công đến trước mặt ông ta. Hai tiếng “keng — keng —” vang lên, đôi cánh kim loại vừa mới mọc lại đã bị chém rụng lần nữa.
Máu bắn tung tóe như sóng vỗ trong bão lớn, Tình Sênh nghẹn họng nhìn trân trối Nghê Vũ.
Ông ta cũng từng là quân nhân ưu tú nhất trong quân đội, chỉ thiếu một chút nữa là sẽ trở thành thiếu tướng. Ông ta đã giết chết không biết bao nhiêu sinh vật biến dị, có những quái vật mạnh đến nỗi có thể phá hủy cả một doanh trại. Hiện tại, ông ta là người ký sinh mạnh nhất, có vô số chiến sĩ nhân loại đã chết trong tay ông ta.
Nhưng ông ta chưa bao giờ gặp phải đối thủ nào khó đối phó như vậy.
Thực sự là ông ta không tìm được sơ hở nào của Nghê Vũ cả.
Người này, không, người ký sinh trẻ tuổi này, đôi mắt sáng ngời của cậu khiến ông ta nghĩ tới bản thân mình khi còn trẻ.
Nhưng mà khi đó mình vẫn chưa bị lây nhiễm, cũng chưa trở thành người ký sinh!
Tại sao đôi mắt của người ký sinh lại sống động như vậy?
Tại sao đã là người ký sinh mà còn có thể chiến đấu tràn đầy sức sống như vậy?
Mũi Lưu đao rút ra khỏi cổ, máu bắt đầu tuôn chảy, cảm giác không thể tin, không cam lòng xộc lên đầu ông ta.
“Cậu…” Ông ta nhìn Nghê Vũ chằm chằm, vậy mà lại không biết nên nói cái gì.
“Đầu hàng đi, thượng tá.” Nghê Vũ cố gắng hết sức kiềm chế giọng nói run rẩy của mình, giữ vững tốc độ và cường độ trong câu nói, “Ông thua rồi.”
Hai tiếng “Thượng tá” này như cây kim băng lạnh lẽo đâm mạnh vào não Tình Sênh. Oán hận lại bùng lên trong đôi mắt ông ta, ông ta nghiến răng nói: “Kẻ phản bội! Cậu là tên phản bội!”
Ánh mắt Nghê Vũ lạnh lẽo, mũi đao đâm vào càng sâu, “Kẻ phản bội?”
Tình Sênh nôn ra một ngụm máu, “Rõ ràng cậu là người ký sinh, lại muốn đứng vào phe con người, tự nguyện làm chó cho con người!”
“Nhưng tôi đã từng là người.” Nghê Vũ nói: “Tôi bảo vệ đồng đội của tôi, bảo vệ những người sinh sống trên mảnh đất này, bảo vệ người tôi quan tâm, điều đó có gì sai?”
“Phi!” Tình Sênh hung dữ nói: “Vốn dĩ cậu chẳng hiểu gì cả! Trong mắt con người thì chúng ta vĩnh viễn chỉ là người cấp thấp, cậu chỉ là công cụ của bọn họ mà thôi, cũng giống như con La trong quá khứ vậy. Một khi đã trở thành người ký sinh rồi thì cậu cũng xong đời! Cậu biết Lam Tinh phu nhân không? Nữ tướng lĩnh có quân công hiển hách ở Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng đó!”
Nghê Vũ giật mình.
Tất nhiên là cậu biết Lam Tinh phu nhân.
Tình Sênh kích động nói: “Lam Tinh phu nhân thà chết trong đau đớn chứ không chấp nhận vận mệnh trở thành người ký sinh! Đến tận lúc chết đi bà ấy cũng muốn bảo vệ sự tôn nghiêm và vinh quang của mình!”
“Cái gì?” Nghê Vũ kinh ngạc, “Lam Tinh phu nhân là vì…”
Âm thanh bò sát quen thuộc khiến người nghe rùng mình vang lên phía sau lưng cậu. Đột nhiên Nghê Vũ phát hiện ra mình đã phạm vào một sai lầm nghiêm trọng — từ nãy đến giờ cậu không hề để mắt đến “Huấn luyện viên không đầu”!
Trước đó không lâu, quả thật cậu đã cắt đứt chân của “Huấn luyện viên không đầu”, thế nhưng lại không giết chết ông ta.
Lúc nãy con nhện khổng lồ đã lặng lẽ tự chữa trị cho mình, rồi giờ đây đột nhiên xuất hiện ở sau lưng cậu!
“Ha!” Tình Sênh khàn giọng cười chế nhạo, trong mắt ông ta lóe lên ánh sáng gian xảo, “Anh bạn nhỏ, cậu còn non nớt lắm.”
Bên trong phi hành khí ở giữa không trung, Lâm Suyễn giao lại quyền chỉ huy cho Trầm Trì.
Ba chiếc phi hành khí tiêm kích có hình dáng như phi tiêu bay ra từ bụng phi hành khí chủ, không ngừng hạ thấp độ cao. Lúc bay xuyên qua khu rừng, không khí ở đây gần như bị nó đốt cháy.
“04.” Giọng nói của “Huấn luyện viên không đầu” truyền đến từ phía sau, “Người thua chính là cậu.”
Nghê Vũ cũng không quay đầu lại, vì cậu nghe thấy giọng nói của một người bên trong thiết bị liên lạc cá nhân.
“Là tôi.” Trầm Trì nói: “Bắt đầu từ bây giờ tất cả nghe tôi chỉ huy.”
“Tiên sinh?” Ánh mắt Nghê Vũ sáng lên: “Ngài… Sao ngài lại đến đây?”
Trầm Trì không nói nhiều lời mà trực tiếp ra lệnh: “Không cần phải để ý đến Tình Sênh nữa, ông ta đã vô dụng. Dùng hết sức của cậu chạy đến tọa độ 901.”
Một điểm đỏ sẫm xuất hiện trên mắt kính của cậu, đường đi xung quanh điểm đỏ được hiện rõ ràng.
Nghê Vũ vẫn cứ đứng im tại chỗ, tiếng động “Huấn luyện viên không đầu” bò bò trên mặt đất càng ngày càng rõ ràng.
“Thiếu tá.” Trầm Trì lạnh lùng nói: “Lập tức hành động.”
Nghê Vũ không do dự thêm nữa, huy động toàn bộ sức lực, dồn lực xuống chân lao nhanh ra ngoài. Gió mạnh thổi qua bên cạnh cậu, tơ độc cũng nhanh chóng đuổi theo ở phía sau.
Chân nhện khổng lồ chém đứt cây cối tận gốc rễ, bùn đất bắn tung tóe lên không trung.
Nghê Vũ không nhìn về phía sau, cậu chỉ chăm chú vào điểm màu đỏ sẫm trên bản đồ.
Khoảng cách giữa cậu và tọa độ 901 càng ngày càng gần thì tơ độc xung quanh cậu cũng càng lúc càng dày đặc. Không khí đã bị nọc độc làm ô nhiễm, phản ứng ăn mòn đã lan đến chỗ cậu.
“Tiên sinh.” Cậu không kìm được lòng mà gọi một tiếng, cũng không hi vọng sẽ được đáp lại.
Việc Trầm Trì xuất hiện ở đây nằm ngoài dự liệu của cậu. Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của anh cậu đã hạnh phúc vô cùng, nhưng cũng vì phản ứng như thế mà cậu cảm thấy thật xấu hổ.
Đây là chiến trường mà.
“Kiên trì thêm chút nữa.” Sau khoảng thời gian yên tĩnh ngắn ngủi, giọng nói của Trầm Trì vang lên.
Trong lòng Nghê Vũ trả lời một câu “Được”, không còn dẫn con nhện khổng lồ đi lòng vòng nữa mà nhắm thẳng về phía tọa độ 901.
Ba chiếc tiêm kích phi hành khí xuất hiện ở phía trước, Nghê Vũ đã thấy chúng nó.
Ánh sáng lạnh đồng thời lấp lóe sáng lên lúc chúng nó hạ cánh, đạn năng lượng bắn ra trong nháy mắt. Nghê Vũ biến từ hình người sang trạng thái hình thú, giáp cốt cũng sáng rực lên, tạo thành một tấm khiên vững chắc.
“Oanh — “
Sóng xung kích cực lớn quét sạch tất cả động thực vật ở xung quanh. Gió như dòng nước chảy xiết bên trong lốc xoáy, cuốn đi những gì còn lại trên mặt đất vào vực sâu chết chóc.
Nghê Vũ đứng lên, nhìn về phía trung tâm vùng đất bị nổ.
Nhện khổng lồ đã không còn thấy đâu, chỉ thấy “Huấn luyện viên không đầu” nằm trong vũng máu, vậy mà vẫn còn chưa chết.
Từ một phi hành khí tiêm kích trên không bắn ra mấy cái dây dùng để bắt giữ, đâm vào cơ thể “Huấn luyện viên không đầu” rồi kéo ông ta lên.
Nghê Vũ nhìn “Huấn luyện viên không đầu”, trong lòng có một nỗi buồn bã nói không nên lời.
Cậu lớn lên dưới bóng ma của “Huấn luyện viên không đầu”, cũng giống như những đứa trẻ khác ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất, cậu đối với “Huấn luyện viên không đầu” cũng không có nhiều tình cảm. Cậu cho rằng cả đời này “Huấn luyện viên không đầu” sẽ ở mãi dưới chỗ tránh nạn, sẽ dày vò những đứa trẻ không có mẹ sinh ra, không biết cha mình là ai như cậu.
Nhưng không ngờ “Huấn luyện viên không đầu” lại gia nhập vào đội quân phản loạn, cuối cùng lại kết thúc theo cách này.
Cậu cảm nhận rất rõ rằng “Huấn luyện viên không đầu” muốn giết mình, nhưng mà bản thân cậu lại không biết liệu mình có thể xuống tay được với “Huấn luyện viên không đầu” hay không.
“Chờ ở đó.” Giọng nói Trầm Trì lại truyền tới, “Cứu viện sẽ lập tức tới ngay.”
Sau mười phút, một chiếc phi hành khí loại nhỏ lơ lửng bên trên tọa độ 901. Dây thừng được hạ xuống cho Nghê Vũ nhanh chóng leo lên.
Tới đón cậu chính là Tranh Lạc, con người ồn ào này khi đã mở miệng thì nói không ngừng được.
“Đội trưởng, cấp trên ra lệnh cho cậu là đi oanh tạc, cho nổ tung một phát là xong việc. Cậu làm vậy là công khai cãi lại quân lệnh cậu có biết không?”
“Có thể sẽ bị đưa đến tòa án quân sự đó!”
“Không phải tôi hù dọa cậu đâu, lần này cậu xuất chinh vốn đã rất nhạy cảm rồi, kẻ địch là người ký sinh, cậu cũng vậy. Cậu nhảy xuống đó một cái, tôi… con bà nó, tôi còn tưởng cậu muốn chạy theo phe địch nữa chứ!”
“Không không không, không phải tôi nghĩ thế. Đương nhiên là tôi tin tưởng cậu. Thế nhưng đám người mang đầy ý nghĩ xấu xa nào đó nhất định sẽ nghĩ cậu như vậy.”
“Hơn nữa suýt chút nữa là cậu chết rồi cậu có biết không? Phía dưới kia thật nguy hiểm mà, cậu không phải là không muốn bắt sống Tình Sênh và Phong Nguyệt…”
Nghê Vũ bị nói đến đau đầu, cậu trừng mắt nhìn Tranh Lạc một cái.
Tranh Lạc vội vàng nói: “Nhưng mà tôi hiểu cậu mà, huynh đệ, cậu khỏe thật đấy!”
Nói xong, Tranh Lạc còn giơ hai ngón tay cái lên.
Rất nhanh sau đó chiếc phi hành khí loại nhỏ này cũng nối với phi hành khí trung tâm.
Nghê Vũ đã thu giáp cốt lại, cảm giác mất hết sức lực đến muộn hơn một chút, nhưng lại như một viên đạn năng lượng nhỏ nổ tung trong cơ thể cậu, khiến cho đầu óc và tứ chi của cậu cũng phản ứng chậm lại. Cho nên lúc nhìn thấy Trầm Trì bước tới, cậu vẫn chưa kịp phản ứng.
“Anh hùng.” Cách gọi này của Trầm Trì không phải là lời khen ngợi, “Quân lệnh đưa cho em để em tùy tiện cãi lại?”
Nghê Vũ nhìn Trầm Trì chằm chằm một lúc lâu mới hoàn hồn, vội vàng đứng lên nói: “Tiên sinh!”
“Nằm xuống đi.” Trầm Trì chạm nhẹ tay vào bả vai cậu, để cậu dựa vào gối mềm phía sau.
Đây là trung tâm y tế tạm thời trên phi hành khí, Nghê Vũ đang được quét hình kiểm tra toàn bộ cơ thể.
Tiếng máy móc đơn điệu, trống rỗng vang lên liên tục, càng khiến cho người nghe thêm nôn nóng.
Nghê Vũ nhìn Trầm Trì, “Tiên sinh, em tuyệt đối không có ý định đi theo địch. Ngài phải tin tưởng em.”
Trầm Trì cười khẽ, “Em ở trong rừng đánh đến suýt mất mạng, còn có thể đi theo địch được?”
Nghê Vũ có chút đắc ý khó tả, nhất thời cậu không nhịn được mà nhếch khóe môi.
Bỗng nhiên Trầm Trì nắm lấy cằm cậu, “Em còn đắc ý được?”