Chương 28: THÍCH EM?

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 28: THÍCH EM?

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghê Vũ muốn lắc đầu, nhưng Trầm Trì lại dùng sức giữ chặt nên cậu không nhúc nhích được, đành phải mím môi.
Trầm Trì buông cậu ra, thở dài, “Cả Tình Sênh lẫn Phong Nguyệt đều còn sống, bọn họ đều được đưa đến Sở Nghiên cứu Virus. Phòng thí nghiệm cũ cũng không bị phá hủy.”
Nói xong, Trầm Trì nhìn về phía Nghê Vũ, “Tất cả đều là công lao của em.”
Nghê Vũ nhướn nhướn đuôi lông mày.
Trầm Trì im lặng một lát rồi nói, “Có biết vì sao em nhận được mệnh lệnh là đánh bom mà không phải bắt sống thủ lĩnh quân nổi loạn không?”
Nghê Vũ gật đầu, “Bởi vì nhiệm vụ bắt sống có thể thất bại và nguy hiểm rất lớn.”
“Những năm gần đây, hiểu biết của chúng ta về cánh rừng sương mù này không nhiều lắm, phòng thí nghiệm cũ lại nằm ở nơi sâu thẳm nhất trong rừng, nơi đó có vô số sinh vật đột biến đang ẩn náu.” Trầm Trì nói: “Có lẽ, bản thân cánh rừng này đã trở thành sinh vật đột biến khổng lồ từ rất lâu rồi. Bắt sống Tình Sênh và Phong Nguyệt tất nhiên là quan trọng, thế nhưng cân nhắc lợi và hại thì, ‘Sí Ưng’ là một trong những lực lượng tác chiến quan trọng nhất của ‘Tiêu Ngạn’, không thể bị tổn thất ở đây được.”
Nghê Vũ cúi đầu, “Là em nóng nảy.”
“May mà trước lúc nóng nảy em còn biết trao quyền chỉ huy lại cho Lâm Suyễn.” Trầm Trì nói: “Có phải tôi nên khen em một chút không?”
Nghê Vũ dùng khóe mắt liếc nhìn Trầm Trì, cậu làm bộ nói: “Sau này em nhất định sẽ không cãi lại quân lệnh lần nào nữa!”
Trầm Trì liếc mắt nhìn cậu, sau đó đưa tay lên xoa nhẹ đầu cậu, “Đúng là cậu nhóc rắc rối mà.”
Quá trình quét chiếu kết thúc, kết quả chẩn đoán đồng thời được truyền tới thiết bị liên lạc cá nhân của Nghê Vũ và Trầm Trì.
Cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là tiêu hao thể lực quá nhanh trong một thời gian ngắn khiến cho chức năng cơ thể rối loạn, vậy nên cần phải nghỉ ngơi.
Trầm Trì nói: “Được rồi, những chuyện còn lại em không cần phải quan tâm, tôi sẽ xử lý.”
Phi hành khí bay về hướng doanh trại thủ đô, tâm trạng Nghê Vũ cũng dần bình tĩnh trở lại sau trận chiến dữ dội.
Trong những lời Tình Sênh nói với cậu, có một câu cậu càng nghĩ càng cảm thấy băn khoăn.
Theo cậu biết thì, do Phu nhân Lam Tinh không tìm được vật chủ phù hợp mới không thể tiến hành phẫu thuật ký sinh, cuối cùng qua đời trong đau đớn vì virus.
Thế mà ý của Tình Sênh lại là, lúc đó đã tìm được vật chủ rồi nhưng bản thân Phu nhân Lam Tinh không muốn tiến hành phẫu thuật.
Có phải sự thật là như vậy không?
Lúc đó Phu nhân Lam Tinh là chỉ huy cao nhất của Tổng bộ Tác chiến Quân đặc chủng, nếu như trở thành người ký sinh, liệu bà có thể tiếp tục chỉ huy Tổng bộ Tác chiến Quân đặc chủng nữa không?
Nghê Vũ càng nghĩ càng cảm thấy sự việc không hề đơn giản.
Sóng gió do người ký sinh ở đông nam đã lắng xuống, Nghê Vũ không thể tránh khỏi việc bị cách ly điều tra vì đã tự ý hành động trong giai đoạn cuối.
Tuy nhiên, cậu làm gì cũng rõ ràng minh bạch, cũng nhờ có cậu, cho nên quân đội mới bắt giữ được Tình Sênh và Phong Nguyệt. Mạng sống của họ không quan trọng bằng hình thái đột biến cấp cao trên cơ thể họ, đó là mẫu vật quý giá cho quá trình nghiên cứu virus.
Nghê Vũ nhận được một huân chương quân công do Tập đoàn quân sự Đông Hoàn khen thưởng.
Đương nhiên, lúc vấn đề này được giải quyết thì một vấn đề khác lại xuất hiện.
Lúc Trầm Trì từ chối tiến hành chương trình cưỡng ép kết hôn thì Đội 1 đã xôn xao bàn tán, nhưng khi đó quân nổi loạn đang chiếm đóng doanh trại 107, cho nên những chuyện phiếm rất nhanh đã bị chuyện nghiêm túc lấn át.
Bây giờ chuyện nghiêm túc đã được giải quyết xong, trong quân đội lại bắt đầu bàn tán vì sao Trầm Trì lại không muốn kết hôn.
“Chắc chắn là Thiếu tướng muốn kết hôn, chỉ là ngài ấy không muốn bị gán ghép với một người mình không thích.” Tranh Lạc vỗ tay cái bộp, “Thấy Thiếu tướng kiên quyết như vậy, tôi nghĩ là do ngài ấy đã có người trong lòng rồi.”
Lâm Suyễn là tên không màng đến tình yêu nói, “Không muốn kết hôn thì không kết hôn chứ sao. Kết hôn có gì vui đâu? Nếu là tôi thì tôi cũng sẽ không kết hôn, kết hôn còn không thú vị bằng việc chiến đấu!”
Thuần An nói: “Hai người dù bình thường không có xung đột, nhưng khi kết hôn rồi vẫn sẽ 'đánh nhau' thôi mà.”
Tranh Lạc đã cười phá lên, mà Lâm Suyễn vẫn chẳng hiểu gì, “Kết hôn rồi thì đánh cái gì nữa? Đánh vợ à? Đó là bạo lực gia đình nha!”
Thuần An vỗ đầu y, “Ngay cả một lãnh đạo nhỏ như cậu mà cũng không biết chuyện này sao? Tất nhiên là 'đánh nhau' trên giường rồi.”
Chàng trai đơn thuần Lâm Suyễn đỏ mặt, im lặng hồi lâu mới quay sang hỏi Nghê Vũ, “04 là lãnh đạo cấp cao nè, 04 cũng có biết đâu?”
Nghê Vũ ấp úng, “Tôi… tôi biết.”
Cả nhóm cười ồ lên.
“Nói vậy, ván cược lần trước không tính nữa rồi.” Tranh Lạc mở danh sách cá cược lần trước trên thiết bị liên lạc cá nhân ra nhìn một chút, cậu ta cười phá lên, “Ha ha ha, 04 đặt cược 1000 đồng vàng, đặt cược chính là… ‘Người để Thiếu tướng véo tai’. 04 của chúng ta đúng là người ngây thơ muốn làm từ thiện mà.”
Nghê Vũ: “…”
“Đặt lại đi đặt lại đi.” Tranh Lạc nói: “Lần này đặt cược xem người Thiếu tướng thích là ai. 04, cậu là đội trưởng, cậu nói trước đi.”
Nghê Vũ có chút khó chịu, “Tôi vẫn không thay đổi.”
“Không thay đổi? Vẫn là ‘Người để Thiếu tướng véo tai’ à?” Tranh Lạc kinh ngạc, “Cậu thật sự muốn làm từ thiện à?”
Thuần An nhấc tay, “Vậy tôi theo 04.”
“Cậu…” Tranh Lạc đang muốn mắng Thuần An là có bị điên không thì bỗng nhiên sáng tỏ mọi chuyện, cậu ta đập bàn một cái, “Chết tiệt! Hình như tôi đã hiểu ra gì đó rồi!”
Mí mắt Nghê Vũ giật liên hồi.
Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy đôi mắt Tranh Lạc sáng rực nhìn thẳng vào cậu, “Anh em ơi, chúng ta đã bỏ qua người ngay cạnh mình rồi!”
Thuần An lẩm bẩm: “Tôi không hề bỏ qua nha, chết tiệt tôi đã phát hiện ra từ sớm rồi.”
“Thảo nào cậu dám cược 1000 đồng vàng, bởi vì ‘Người để Thiếu tướng véo tai’ chính là cậu!” Giọng nói của Tranh Lạc vang vọng khắp sân huấn luyện Đội 1 của Sí Ưng.
Lâm Suyễn kinh ngạc, “Cái gì, cậu muốn kết hôn với Thiếu tướng?”
Con trai của thủ lĩnh Hàn Yếm kết hôn với một người ký sinh. Tin tức chính thức còn chưa được công bố, nhưng tin đồn đã lan truyền khắp mọi ngóc ngách trong doanh trại thủ đô.
Đồng thời cũng xuất hiện một tin đồn khác nữa là — quân đội e ngại người ký sinh nắm giữ quá nhiều quyền lực, nên muốn dùng hôn nhân để ràng buộc đội trưởng trẻ tuổi tài cao của Đội 1 Sí Ưng.
Video Nghê Vũ giao chiến cùng Tình Sênh và Phong Nguyệt đã được dỡ bỏ lệnh cấm, hình ảnh đó được công chiếu rộng rãi trong quân đội và cả dân thường.
Tình Sênh và Phong Nguyệt là nhân vật tàn ác đến mức nào, chỉ cần là người đã ở doanh trại thủ đô và doanh trại 009 đủ lâu thì không thể không biết. Vậy mà Nghê Vũ lại có thể một mình chống hai người, suýt nữa đã trực tiếp giết chết Tình Sênh.
Mặc dù con nhện khổng lồ bị khống chế bởi đạn năng lượng từ phi hành khí tiêm kích, thế nhưng, xem hình ảnh chiến đấu thì Nghê Vũ không phải là không có khả năng lật ngược tình thế để khống chế Phong Nguyệt.
Ngay lập tức, đã có người gọi Nghê Vũ là “chiến sĩ mạnh nhất”.
Việc Tình Sênh lãnh đạo người ký sinh nổi loạn không chỉ xảy ra ở vùng biên giới của Tiêu Ngạn, mà ở hai liên minh Thiên Vĩ và Vực Sâu cũng đã xuất hiện những cuộc nổi loạn tương tự.
Con người và người ký sinh vốn luôn sống nương tựa lẫn nhau, nay đã trở nên không còn tin tưởng lẫn nhau.
Quân đội cần sức mạnh của các chiến sĩ ký sinh, nhưng cũng sợ họ quá mạnh mẽ, không thể kiểm soát được.
Ngay cả một người dân bình thường cũng hiểu rằng, một khi người ký sinh trở thành “chiến sĩ mạnh nhất” thì nhất định phải bị ràng buộc.
Nghê Vũ cực kỳ không thích quan điểm này.
Cậu hy vọng Trầm Trì thực sự thích cậu nên mới từ chối chương trình cưỡng ép kết hôn.
Nhưng cậu vẫn chưa từng hỏi Trầm Trì.
Những chuyện còn đáng xấu hổ hơn cậu cũng đã làm rồi, nhưng vấn đề này cậu lại không thể mở lời.
Ở phía đông của doanh trại thủ đô có một tòa nhà đồ sộ, tất cả các hoạt động nghiên cứu virus đều tập trung ở đó.
Nghê Vũ đang ở một khu vực giám sát trong đó, cậu đến để gặp “Huấn luyện viên không đầu” lần cuối.
“Huấn luyện viên không đầu” đã không thể chuyển đổi giữa hình dạng người và thú nữa, ông ta chỉ có thể vĩnh viễn ở trong hình dáng một con nhện, trông như một con quái vật khổng lồ.
“Cậu thấy không, số phận cuối cùng của người ký sinh vẫn là bị con người lợi dụng.” Hơi thở của “Huấn luyện viên không đầu” rất yếu ớt, “Họ giải phẫu cơ thể tôi, lấy virus từ người tôi, quét chiếu hệ thần kinh của tôi… Vốn dĩ con người không có tình cảm gì với người ký sinh. Dù cậu đã từng hy sinh vì họ nhiều hay ít, cậu cũng chỉ là công cụ của họ mà thôi.”
Nghê Vũ nhìn “Huấn luyện viên không đầu”, đột nhiên cậu cảm thấy không nỡ.
“Huấn luyện viên không đầu” nói: “Cậu sẽ hối hận. Con người hoàn toàn không đáng để cậu đi theo, từ xưa đến nay họ luôn là kẻ yếu, nhưng vì biết cách lợi dụng mọi thứ nên mới có thể đứng trên đỉnh cao.”
“Cậu sẽ hối hận.”
“Cậu sẽ hối hận.”
“Cậu nhất định sẽ hối hận!”
Giọng nói của “Huấn luyện viên không đầu” lạnh lẽo vô cảm như kim loại vang vọng khắp khu giám sát, Nghê Vũ cảm thấy cả người lạnh toát.
Nhưng vào lúc đó, trên cổ tay cậu lại truyền đến cảm giác ấm áp không thể nào bỏ qua.
Cậu cúi đầu nhìn, thấy chiếc vòng tay mình đang đeo phát sáng từ sâu bên trong, như thể đang an ủi cậu vậy.
Chiếc vòng tay là Trầm Trì đưa cho cậu, lúc chiến đấu thì hỗ trợ, bảo vệ cậu; lúc cậu không vui còn có thể an ủi cậu.
Nghê Vũ ra đến bên ngoài trung tâm nghiên cứu, bỗng nhiên rất muốn được gặp Trầm Trì.
Từ sau khi chuyện phiếm ở doanh trại thủ đô lan truyền xong, cậu chưa từng gặp Trầm Trì lần nào. Mấy lần cậu đến Tổng bộ Tác chiến Quân đặc chủng, nhưng lần nào cũng được báo là Thiếu tướng đã được mời đến phòng nghị sự trung tâm của Tập đoàn quân sự Đông Hoàn rồi.
Nghe đến “Phòng nghị sự” thì cứ nghĩ là một nơi tương đối nhỏ, nhưng thực tế lại là một khu vực cấm được canh gác nghiêm ngặt, không phải nơi một chiến sĩ cấp bậc như cậu có thể ra vào.
Tạm thời không có nhiệm vụ, Nghê Vũ đi đến nhà Trầm Trì, định chờ Trầm Trì về như lần trước.
Nhưng cửa phía sau cậu tự động mở ra, AI dùng giọng điệu vô cùng vui vẻ nói: “Mời vào! Mời vào!”
“Hình như em có chuyện muốn hỏi tôi.” Hai giờ sau Trầm Trì trở về.
Nghê Vũ há miệng, lời chưa kịp thốt ra thì câu hỏi bật ra lại là một vấn đề khác.
“Lúc ở trong rừng sương mù đánh nhau với Tình Sênh, ông ta có nói với em một chuyện.” Nghê Vũ nhìn vào mắt Trầm Trì, “Có liên quan đến Phu nhân Lam Tinh.”
Phản ứng của Trầm Trì rất thờ ơ, “Ông ta nói với em là mẹ tôi không chết vì không tìm được vật chủ, mà chết vì không muốn trở thành người ký sinh nên đã bỏ qua cơ hội sống sót, phải không?!”
Nghê Vũ có chút ngại ngùng, cảm thấy mình không nên hỏi về vấn đề này.
Trầm Trì đi về phía sân thượng, hai tay đặt lên lan can, ngước nhìn bầu trời nhân tạo trên cao, “Hoàn toàn ngược lại, mẹ tôi không hề nghĩ trở thành người ký sinh là điều đáng hổ thẹn. Cả đời bà đã nỗ lực đấu tranh cho quyền lợi của các chiến sĩ ký sinh.”
Nghê Vũ nhìn gương mặt nghiêng của Trầm Trì.
“Bà vẫn luôn lạc quan chờ đợi vật chủ.” Khóe môi Trầm Trì hiện lên nụ cười có chút bất lực, “Thậm chí bà còn nói với cấp dưới rằng, nếu phẫu thuật ký sinh thành công thì bà vẫn sẽ tiếp tục chỉ huy chiến đấu.”
Trong đầu Nghê Vũ bỗng chợt lóe lên một ý nghĩ, cậu mơ hồ hiểu ra.
Gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay Trầm Trì, “Là do cha tôi bí mật sửa đổi hồ sơ ghép gen.”
“Vậy nên…” Nghê Vũ nói: “Vậy nên, vốn dĩ Phu nhân Lam Tinh có thể được cứu? Có vật chủ phù hợp với gen của bà sao?”
Trầm Trì dừng một chút, “Nếu như bà được cứu thì những người đứng đầu sẽ phải làm gì? Cho phép một người ký sinh nắm giữ Tổng bộ Tác chiến Quân đặc chủng ư? Hay là thay thế bà bằng một người khác?”
Nghê Vũ tức giận hỏi: “Tại sao họ có thể đối xử với Phu nhân Lam Tinh như thế?”
“Họ có thể, bởi vì họ là những người có thực quyền ở Tiêu Ngạn. Tất cả quy tắc đều do họ đặt ra.” Trầm Trì bình tĩnh nói: “Không ai có thể cãi lời họ.”
Nghê Vũ đấm một quyền lên lan can, chiếc vòng tay chạm vào lan can phát ra tiếng kim loại lanh lảnh.
Trầm Trì nghiêng người nhìn Nghê Vũ một lúc rồi mới nói, “Thực ra điều em muốn hỏi không phải chuyện này đúng không?”
Nghê Vũ giật mình, môi mím chặt rồi giãn ra, không kìm được mà gọi: “Tiên sinh.”
Ánh mắt Trầm Trì dường như mang theo ý cười dịu dàng, “Hửm?”
“Ngài…” Rốt cục Nghê Vũ cũng nói ra, “Ngài kết hôn với em, không phải vì muốn ràng buộc em mà là bởi vì… bởi vì thích em, đúng không?”