Chương 32: Nửa Vòng Tay

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 32: Nửa Vòng Tay

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghê Vũ từng chứng kiến những hiện tượng bất thường xảy ra ở đường hầm không gian. Đường hầm không gian F024 trước mặt cậu lúc này được bao phủ bởi màn sương đen lấp lánh như tinh thể, mức độ biến dạng cũng không có gì khác lạ, nhìn bề ngoài thì không có vẻ gì là bất thường.
Nhưng nếu thật sự không có vấn đề gì, quân đội đã chẳng huy động cả một quân đoàn cơ động đến đây.
Trong khi các lính đánh thuê đang tập trung gần xe bọc thép, Nghê Vũ đơn độc đứng một mình, lặng lẽ nhìn màn ánh sáng gần đường hầm không gian.
Cậu lính mới gầy gò kia vẫn cẩn thận đi theo sau lưng cậu, nhưng chưa bao giờ lại quá gần.
Cách đây không lâu, trên xe, cậu đã biết cậu nhóc này tên là Hôi Tùng, một cái tên nghe có vẻ thiếu sức sống.
Chị gái của Hôi Tùng, tên là Bạch Tùng, là một thành viên binh đoàn lính đánh thuê của Tắc Sắt. Cô là một lính đánh thuê nữ hiếm thấy, nhưng cách đây một năm đã bị lây nhiễm ở khu vực hoang vu. Bạch Tùng không biến thành người biến dị, nhưng không lâu sau đã chết vì suy kiệt khi đang chờ kết quả ghép gen.
Hôi Tùng đã năn nỉ mãi Tắc Sắt mới đồng ý cho cậu gia nhập binh đoàn lính đánh thuê để thay thế Bạch Tùng.
Nghê Vũ cực kỳ nhạy cảm với mọi động tĩnh xung quanh. Hơn nữa, trên cổ tay Hôi Tùng còn đeo một chiếc vòng ngọc, chỉ cần cậu nhóc cử động là sẽ phát ra tiếng lanh canh. Nghê Vũ dừng bước, quay đầu lại hỏi: “Cậu đi theo tôi làm gì?”
Hôi Tùng lắc đầu, đáp: “Đây là lần đầu tiên tôi ra ngoài, nên muốn ngắm nhìn xung quanh một chút.”
“Đừng đi theo tôi.”
“Tôi đâu có đi theo anh.”
Ánh mắt Nghê Vũ dừng lại trên chiếc vòng ngọc của Hôi Tùng, dường như cậu lại nhớ đến điều gì đó, ánh sáng trong đôi mắt khẽ lay động.
“Thứ này là của chị gái tôi để lại cho tôi.” Hôi Tùng buồn bã nói: “Nhà người ta con trai thì đi làm lính đánh thuê, con gái thì ở lại doanh trại làm những việc nhẹ nhàng phù hợp với khả năng của mình. Nhưng cũng tại tôi vô dụng, nên chị gái đã làm lính đánh thuê thay tôi. Đáng lẽ ra, người bị lây nhiễm phải là tôi mới đúng chứ.”
Nghê Vũ nói: “Không có ai đáng phải bị lây nhiễm cả.”
Hôi Tùng dùng mu bàn tay lau đi nước mắt, nói: “Xin lỗi, tôi quên mất anh cũng đã từng bị lây nhiễm.”
Nghê Vũ bước về phía trước. Hôi Tùng vẫn lẽo đẽo theo sau cậu.
Cuộc nói chuyện vừa nãy dường như đã kéo gần khoảng cách giữa bọn họ lại. Hôi Tùng hỏi: “Anh cũng hay đeo vòng ngọc sao?”
“Vòng ngọc?” Nghê Vũ không hiểu vì sao cậu nhóc lại có ý nghĩ này.
Cậu không có vòng ngọc, chỉ có một cây gãi ngứa được làm bằng ngọc mua với giá 350 đồng vàng.
Cây gãi ngứa đắt như vậy cũng không cào thoải mái bằng Trầm Trì được.
Hình như mình đã mua hớ rồi thì phải.
“Chỗ này của anh và chị tôi giống nhau.” Hôi Tùng bước lên trước vài bước, chỉ vào cổ tay cậu: “Người hay đeo vòng ngọc sẽ để lại dấu như vậy.”
Nghê Vũ cúi đầu, thấy trên cổ tay mình có một vệt hằn mờ mờ. Sâu thẳm trong trái tim cậu đột nhiên như bị bóp nát, tan vỡ trong đau đớn khôn tả.
Cậu đã từng đeo chiếc vòng tay giáp cốt Trầm Trì tặng trong một thời gian rất dài.
Trên chiến trường nguy hiểm trùng trùng, giáp cốt là người bảo vệ trung thành nhất của cậu. Giống như lời tiến sĩ Sơn Phượng từng nói, cậu đã phát huy tiềm lực của giáp cốt đến cực hạn, bọn họ tuy hai nhưng như một, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Nhưng khi chiếc vòng tay đó gần như đã trở thành một phần thân thể cậu, nó lại bị lính canh ngục cưỡng chế tháo ra lúc cậu bị bắt vào nhà tù quân sự.
‘Lưu’ – vật liệu dùng để chế tạo giáp cốt – là phần thưởng dành cho những quân nhân ưu tú. Một tù nhân phạm tội thì không xứng có được nó.
Mỗi một bộ giáp cốt là một chương trình riêng biệt được chế tạo cho từng chiến sĩ, cho nên bộ giáp cốt bị mất của cậu sẽ bị gỡ bỏ chương trình, tiêu hủy rồi đúc lại thành vật khác.
Nhớ lại những chuyện đó khiến cậu không khỏi cảm thấy thật buồn.
Da cậu rất trắng, so với màu da thì vệt hằn mờ nhạt kia rất khó nhìn ra.
Nhưng kỳ thật, bản thân cậu đã sớm chú ý tới nó rồi.
Vòng tay đó là Trầm Trì mang vào cho cậu, nói rằng giống như đeo nhẫn vậy.
Đeo lâu như thế thì sao không để lại dấu vết cho được?
“Không phải là vòng ngọc.” Nghê Vũ nói, “Là một vật khác.”
“Tôi có cách để xóa dấu vết này rất nhanh.” Hôi Tùng nói.
Nghê Vũ lắc đầu, tay phải nắm chặt cổ tay trái, nói: “Tôi không muốn chúng biến mất. Những dấu vết này… tốt nhất là nó đừng bao giờ biến mất.”
Hôi Tùng không hiểu, nhỏ giọng nói: “Anh thật lập dị.”
Lúc quay trở lại chỗ xe bọc thép, Nghê Vũ phát hiện ra tâm trạng của mọi người có gì đó không ổn.
“Sao vậy?”
“Tôi nói, sao tiền thưởng của nhiệm vụ lần này lại cao như vậy chứ, hóa ra là muốn mua mạng của chúng ta!” Một tên lính đánh thuê da đen tức giận nói.
Tắc Sắt nói: “Ở phía Bắc đường hầm không gian này cứ ba ngày lại mở ra một không gian mới. Bên trong không gian đó có cái gì thì không ai biết. Thiết bị tân tiến nhất của quân đội cũng không thể thăm dò được bên trong đó, thậm chí còn không biết vì sao nó lại xuất hiện.”
Nghê Vũ bình tĩnh nói: “Nhiệm vụ của chúng ta chính là tiến vào không gian đó?”
Tắc Sắt thở dài, “Tôi cũng vừa mới biết mà thôi.”
Cả đám lính đánh thuê ầm ĩ bất bình, nói rằng quân đội không dám vào nên mới đi tìm lính đánh thuê. Chẳng lẽ lính đánh thuê không phải là người sao?
Tắc Sắt nói: “Hiện tại không gian vẫn chưa mở ra, nếu như ai thật sự không muốn vào thì giờ rút lui vẫn còn kịp.”
Đã có hai tên lính đánh thuê rút lui, những người khác thì vẫn còn đang quan sát.
“Này!” Hưu An hỏi, “Cậu có đi không?”
Nghê Vũ biết là anh ta đang hỏi mình, “Ừ.”
Thấy Nghê Vũ gật đầu, một số lính đánh thuê chưa quyết định cũng bình tĩnh trở lại. Hôi Tùng kéo áo Nghê Vũ, hỏi: “Chúng ta vào đó rồi sẽ không ra ngoài được nữa sao?”
“Nếu như có người biết thì chúng ta đã không bị xem như vật thí nghiệm dò đường rồi.” Nghê Vũ nhìn cậu nhóc lính đánh thuê gầy gò nhỏ bé đó, giọng nói bất giác dịu đi rất nhiều: “Tôi đề nghị cậu nên rút lui đi.”
“Vì tôi yếu sao?” Hôi Tùng nói: “Nhưng có lính đánh thuê nào mà không phải trải qua quá trình từ yếu ớt trở nên mạnh mẽ chứ? Không gian đó thần bí như vậy, ngay cả quân đội cũng không ứng phó được thì lính đánh thuê mạnh hay yếu có gì khác nhau đâu? Nếu phải chết ở trong đó thì dù có là chiến sĩ mạnh như anh cũng không thể ra được đúng không?”
Nghê Vũ bật cười thành tiếng, “Cậu nói cũng đúng.”
Hôi Tùng nhún vai, “Vả lại tôi cũng không có gì để vướng bận. Tôi chỉ muốn kiếm tiền mà thôi.”
Nghê Vũ ngơ ngác trong chốc lát, cậu thở dài, “Tôi cũng giống cậu.”
Sau khi đã quyết định, cả đám lính đánh thuê bắt đầu chuẩn bị để tiến vào không gian.
Trước khi virus đến từ vũ trụ song song xuất hiện, con người đã thăm dò vũ trụ hơn mấy nghìn năm. Điều khác biệt lớn nhất giữa con người và các sinh vật khác có lẽ chính là, họ luôn ôm ấp một bầu nhiệt huyết lớn lao đối với vũ trụ mà họ chưa biết.
Hơn nghìn năm trước, thời kỳ hành tinh này phát triển phồn thịnh nhất, nhưng con người vẫn cảm thấy chưa đủ khi chỉ thăm dò mỗi hành tinh của mình. Các nhà khoa học lại nhắm đến các hành tinh khác, muốn thăm dò những hành tinh bên ngoài vũ trụ.
Đường hầm không gian dùng để trao đổi vật chất chỉ là một hạng mục trong đó. Người xưa khó có thể tưởng tượng được những sự kiện liên tiếp xảy ra sau đó — vật chất không tồn tại có thể có được thông qua trao đổi, “Những lời nói dối” đã được chứng thực, những nguyên tắc vật lý phản khoa học trở thành chuyện hết sức bình thường. Rồi sau đó đại nạn giáng xuống, con người kéo dài hơi tàn.
Đến tận bây giờ, đã không còn ai cảm thấy kỳ quái về việc không gian bỗng dưng xuất hiện nữa.
Trên vùng đất này, đã xảy ra quá nhiều việc khó có thể tưởng tượng được.
Vào lúc 3 giờ 19 phút rạng sáng hai ngày sau, không gian xuất hiện ở phía Bắc đường hầm không gian, dùng mắt thường cũng có thể thấy được nó giống như một ma trận vặn vẹo.
Đám lính đánh thuê ít nhiều cũng cảm thấy lo lắng.
Trước đây bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ mặc dù nguy hiểm, nhưng ít ra còn biết mình đang đối mặt với cái gì. Lần này thì lại khác, bọn họ phải đối mặt với thứ mà bản thân mình hoàn toàn không biết.
Đương nhiên cũng có thể mơ mộng một chút rằng — thứ mà bọn họ đang đối mặt chính là vũ trụ song song xa xôi kia.
Trái ngược với mọi người, Nghê Vũ không có ý kiến gì. Cậu nhìn xung quanh một chút, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Tất nhiên là người kia cũng nhìn thấy cậu, kinh ngạc gọi một tiếng: “Đội trưởng!”
Là Thuần An, người ký sinh sư tử ở “Sí Ưng”.
Nghê Vũ không nghĩ sẽ gặp được bạn cũ ở nơi như thế này. Cậu chọn doanh trại 097 để sống là vì nơi này cách rất xa doanh trại thủ đô.
Mắt thấy Thuần An đang nhanh chân chạy về phía mình, Nghê Vũ khẽ mím chặt môi, sắc mặt cũng dần trở nên nặng nề.
Cậu nhìn thấy Thuần An đeo huy hiệu của Quân đoàn cơ động 170.
“Sao cậu lại….” Nghê Vũ khó khăn sắp xếp lại lời nói của mình, “Bị điều tới nơi này?”
Thuần An nghiêm túc nhìn cậu đánh giá một lượt: “Bây giờ cậu đang làm lính đánh thuê à?”
Nghê Vũ có chút nóng nảy, “Cậu bị ‘Sí Ưng’ trực xuất sao?”
“Là do tôi chủ động rời đi.” Thuần An thản nhiên nói: “Nơi không chứa nổi cậu thì tôi cũng không có hứng thú ở lại nữa.”
Ánh mắt Nghê Vũ buồn bã.
“Ngoài miệng thì nói toàn những đạo lý cao xa, nhưng bản chất thì không thể nào chấp nhận nổi người ký sinh đứng ở vị trí cao như bọn họ.” Thuần An nói: “Vốn dĩ tôi còn tưởng rằng thiếu tướng là người không giống vậy, nhưng bây giờ nhìn lại thì thiếu tướng cũng cùng một giuộc với bọn họ mà thôi.”
Nghê Vũ không muốn nghe nữa, “Được rồi.”
Thuần An nhíu mày, “Cậu còn nhớ đến anh ta? Cậu đã quên mất bản thân mình bị anh ta đùa giỡn, bị lợi dụng rồi vứt bỏ như thế nào rồi sao? Cậu vì anh ta ra sức bảo vệ các chiến sĩ người ký sinh, giờ anh ta không cần cậu, ngay cả cấp bậc của cậu cũng bị tước bỏ luôn!”
Hôi Tùng ở phía trước gọi cậu, “Anh Nghê Vũ!”
Thuần An nghiến răng, “Cậu còn dùng tên mà anh ta đặt cho cậu!”
“Đồng đội của tôi đang gọi.” Nghê Vũ đẩy nhẹ Thuần An ra.
Thuần An tức giận nói: “Cậu —”
“Bây giờ tôi là lính đánh thuê.” Nghê Vũ cố gắng khiến giọng nói của mình thật bình thản: “Tôi kiếm tiền để sống.”
“Cậu đừng vào đó!” Bỗng nhiên Thuần An đẩy cậu qua một bên, nói: “Trong đó rất nguy hiểm.”
Ở “Sí Ưng”, Thuần An là chiến sĩ chỉ đứng sau Nghê Vũ và Lâm Suyễn, sức mạnh của cậu ấy kinh người.
Nghê Vũ chưa kịp chuẩn bị nên lảo đảo một chút. Lúc đứng vững lại, cậu mới nói: “Tôi biết mà.”
“Biết mà cậu còn…”
“Thiếu tá, bán mạng là bổn phận của lính đánh thuê.”
Vẻ mặt Thuần An thật khó xử.
Để lính đánh thuê vào đó bán mạng không phải chính là bọn họ sao?
Nghê Vũ quay người, nói: “Tôi đi đây, nếu còn có thể gặp lại lần nữa thì chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn.”
Năng lượng không gian đang lưu động, mắt thường cũng có thể nhìn thấy, tựa như một màng nước mỏng treo ngược trên không trung.
Nghê Vũ là người đầu tiên đi vào.
Lúc vừa bước qua màng năng lượng, bên tai cậu vang lên tiếng động tựa như tiếng muỗi kêu, cực kỳ nhỏ, nhưng nó lại xuyên qua làn da, xuyên vào huyết quản rồi đâm thẳng vào đại não.
Hoa văn phía sau lưng cậu bỗng nhiên nóng rực, cơn đau đớn này tựa như đang hình thành cộng hưởng hết sức kỳ dị với cơn đau trên đầu cậu.
Tiếp theo đó là cảm giác không trọng lượng kéo thẳng cậu vào trong, tựa như có một sức mạnh vô hình nào đó hút thẳng xuống vực sâu.
Cảm giác ngã xuống với tốc độ chóng mặt diễn ra không lâu lắm, cảm giác kỳ lạ đó cũng biến mất rất nhanh. Cậu mở mắt, phát hiện ra mình vẫn còn đứng yên tại chỗ.
Tắc Sắt, Hưu An, Hôi Tùng và những lính đánh thuê khác cũng đều ở đó.
Ngay cả Thuần An cũng có.
Cậu biết là do Thuần An lo lắng cho cậu nên mới đi theo, nên mới trái lệnh tiến vào không gian này cùng cậu.
“Không gian đâu?” Hôi Tùng hoang mang hỏi: “Chúng ta không vào được sao?”
Tắc Sắt lắc đầu, “Chúng ta đã ở bên trong không gian rồi.”
Hôi Tùng không hiểu, “Vậy thì sao…”
Thuần An đi lên phía trước, nói: “Đây là nơi phục chế lại thế giới hiện thực của chúng ta.”
Nghê Vũ không tham gia vào cuộc nói chuyện. Từ khi đặt chân đến nơi này, hoa văn trên lưng cậu cứ âm ỉ đau. Cơn đau này cũng không giống như những cơn đau bình thường, cậu không thể hình dung được nó ra sao, điều đó khiến cậu cảm thấy rất bất an.
Lúc đường hầm không gian F024 vẫn còn là đêm đen sâu thẳm thì doanh trại thủ đô ở phía Đông trời đã sáng từ lâu.
Món đồ mà Trầm Trì đặt trong túi quân trang bỗng phát ra tiếng động cực kỳ nhẹ, sương mù tựa như những tinh thể màu đen dần dần bao phủ nó.
Trầm Trì lấy nó ra, thứ ánh sáng đó cuồn cuộn lan ra trong đôi con ngươi đen như mực.
Đó chính là vòng tay mà Nghê Vũ đã từng đeo trên cổ tay mình.
Nhưng bây giờ, chiếc vòng đó chỉ còn lại một nửa.