Chương 33: Món Quà Chưa Từng Mất Đi

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 33: Món Quà Chưa Từng Mất Đi

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả đoàn người hết sức cẩn thận tiến về phía trước. Bốn phía xung quanh đều là cát vàng khô nóng, dù mặt trời chưa mọc nhưng không gian vẫn không hề tối tăm.
Dường như không gian này đã hấp thu ánh sáng từ thế giới thực bên ngoài.
“Có vẻ như nơi này cũng chỉ là không gian phản chiếu mà thôi?” Mấy lính đánh thuê đi trước Nghê Vũ cũng dần dần bớt căng thẳng.
Người lính đánh thuê này tên là Kiều, thân hình cao lớn, trông thô kệch nhưng đôi mắt nâu nhạt lại cực kỳ dịu dàng.
Những không gian phản chiếu như ảnh trong gương thế này cũng từng xuất hiện trước đây.
Nguyên tắc vật lý ở vũ trụ song song không giống với Trái Đất. Sau khi đường hầm không gian mở ra, nguyên tắc vật lý của hai thế giới dung hợp với nhau, và không gian phản chiếu chính là một trong những kết quả của sự dung hợp đó. Cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có bất kỳ ghi chép nào của bất cứ ai về loại không gian phản chiếu này.
Và mọi người cũng không ai biết nguyên lý hình thành của kiểu không gian này là gì.
Tắc Sắt nói: “Không được lơ là. Nếu chỉ là không gian phản chiếu thì tại sao quân đội lại sốt sắng đến thế?”
Nghê Vũ liếc nhìn Thuần An.
“Tuyệt đối không chỉ đơn giản là không gian như ảnh trong gương đâu.” Thuần An nói: “Ủy ban quản lý đường hầm không gian đã theo dõi, khi không gian này xuất hiện, năng lượng trong đường hầm không gian sẽ phát sinh biến hóa, và ‘Lưu’ được chuyển đến đã thu được giá trị cực kỳ lớn chỉ trong thời gian ngắn. Nhưng vẫn còn một việc khác khiến ủy ban quản lý càng lo lắng hơn, đó là – Gần đây, số người chết vì nhiễm virus tăng lên chóng mặt trên khắp vùng Tây Bắc này.”
Nghê Vũ nhíu mày, “Không phải nói tỉ lệ tử vong đang giảm dần qua từng năm ư?”
“Đây là chuyện mới xảy ra gần đây thôi.” Thuần An vừa nói vừa chú ý xung quanh, “Mặc dù vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng, nhưng tỉ lệ tử vong tăng cao rất có thể có liên quan đến không gian này.”
Nghê Vũ không nói gì nữa, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm trọng.
Trước khi giải phẫu ký sinh chưa phổ biến rộng rãi, con người sau khi nhiễm virus chỉ có thể trở thành người biến dị hoặc chết vì suy kiệt. Trải qua hơn 400 năm, tỉ lệ tử vong đã giảm đi rất nhiều, dù cho người đó chưa tìm được vật dẫn thích hợp ngay, thì họ vẫn có thể kéo dài sự sống thông qua khoang cách ly.
Vậy mà tình huống bây giờ lại đang đi ngược lại.
Chị gái của Hôi Tùng cũng chết không lâu sau khi nhiễm virus.
“Nói thẳng ra thì, nhiệm vụ lần này quân đội đưa ra chính là muốn dùng mạng của mấy người để thăm dò.” Thuần An nói: “Nếu các người có thể sống sót và quay ra ngoài thì sẽ mang về cho bọn họ những tin tức hữu ích. Nếu toàn quân bị diệt thì cũng sẽ có những lính đánh thuê khác tiếp tục tiến vào.”
Vài giây sau, Nghê Vũ mới lên tiếng: “Bây giờ không phải là ‘Các người’ mà là ‘Chúng ta’.”
Thuần An có chút sửng sốt, cậu ta cười bất đắc dĩ: “Có lúc tôi cảm thấy cậu đã thay đổi, nhưng cũng có lúc tôi lại cảm thấy cậu chưa từng thay đổi. Vẫn đơn thuần, vẫn hết sức chân thành và thiện lương như vậy.”
Nghê Vũ kinh ngạc.
Thuần An hỏi: “Sao vậy?”
“Các huynh đệ…” Nghê Vũ nhẹ giọng hỏi: “Trong mắt các huynh đệ, ta là người như vậy ư?”
Lần này lại đến lượt Thuần An giật mình: “Không phải thế thì là gì?”
Nghê Vũ lắc đầu.
Đơn thuần, hết sức chân thành và thiện lương ư? Đó là cậu trong mắt các đồng đội ở “Sí Ưng”.
Vậy mà Trầm Trì lại nói cậu là — đầu báo não báo (ngốc nghếch), đáng yêu và thích làm nũng.
Tại sao lúc này lại nhớ đến Trầm Trì?
Nghê Vũ hít một hơi thật sâu, cậu muốn gạt bỏ những ý nghĩ không nên xuất hiện vào lúc này.
Đột nhiên, cả đội ngũ dừng lại, một tiếng kêu sợ hãi truyền đến từ phía trước.
Nghê Vũ ngẩng đầu nhìn lên, cậu thấy Hôi Tùng đang chạy như điên về hướng hai giờ.
“Hôi Tùng!” Tắc Sắt quát lên: “Quay lại!”
Mắt Nghê Vũ rất tinh, lập tức phát hiện Hôi Tùng không phải chạy lung tung không mục đích, mà là đang đuổi theo một cái bóng không có thật.
“Đó là cái gì vậy?”
Trong mắt Tắc Sắt tràn ngập vẻ khó hiểu và không thể tin được: “Nếu tôi nhìn không lầm thì đó chính là… Bạch Tùng.”
Còn có một số người đã chết từ tháng trước vì nhiễm virus, vậy mà tất cả lại xuất hiện trong không gian quỷ dị này?
Chưa kịp suy nghĩ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì Nghê Vũ đã phát hiện ra xung quanh mình có gì đó đang thay đổi — cát bụi dày đặc trong không khí đã bắt đầu tiêu tán, thay vào đó là mùi máu tanh nồng nặc, mặt đất dưới chân rung chuyển mạnh, đường chân trời lại lặng lẽ nghiêng nghiêng.
Hưu An cảnh giác nắm chặt khẩu súng năng lượng chưa từng rời khỏi cơ thể mình: “Chính tôi đã đưa thi thể Bạch Tùng đi hóa lỏng, chính tôi đã tận mắt nhìn thấy cô ấy biến thành một bình chất lỏng màu trắng xám. Làm sao cô ấy có thể…”
Sau khi đại nạn giáng xuống, nguồn tài nguyên trên địa cầu nhanh chóng tiêu hao. Dưới áp lực sinh tồn, quan niệm đạo đức và luân lý gì đó bỗng trở nên mờ nhạt. Con người một khi chết đi, tất cả giá trị của họ sẽ bị ép kiệt. Những chuyện như “Hậu táng” đã không còn tồn tại nữa. Người bình thường sau khi chết đi, thi thể của họ vẫn là một nguồn tài nguyên, chỉ có “Chất lỏng phế thải” cuối cùng mới được giao lại cho người nhà.
Đương nhiên, nếu người nhà không muốn nhận thứ “Chất lỏng phế thải” đó thì chúng cũng sẽ được dùng vào những nơi khác.
Câu “Tận dụng triệt để” được con người ở thời đại này áp dụng vô cùng nhuần nhuyễn.
Sự rung chuyển khiến cho những cái bóng mờ ảo chui từ mặt đất ra ngày càng nhiều, chúng tựa như cây cối mọc ra từ mặt đất khô hạn trên sa mạc.
Khi nhìn rõ mặt của những cái bóng đó, cả đám lính đánh thuê ai nấy đều hoảng hốt, ngay cả Nghê Vũ cũng yên lặng nhíu chặt chân mày.
Bởi vì cậu thấy được mấy khuôn mặt quen thuộc — là những lính đánh thuê lần trước đã chết trong hang động Nhộng Trùng kia!
Bọn họ cũng bị “hút” vào trong này sao?
Nhưng tại sao?
Thân là bộ đội đặc chủng, Nghê Vũ rất tinh thông về kỹ thuật tác chiến, nhưng kiến thức về virus hay các loại biến dị thì lại nửa vời.
Đội trưởng Đội 1 thỉnh thoảng cũng phải cùng các học giả trong quân đội giao lưu trao đổi. Cậu lo mình sẽ làm mất mặt Đội 1, cho nên mới ghi nhớ lại tất cả những gì mình không hiểu, rồi lén lút chạy đến hỏi Trầm Trì.
Chỗ Trầm Trì “giảng bài” là phòng làm việc ở Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, hoặc là ngay trong thư phòng nhà anh.
Người tràn đầy phấn khởi chạy đi hỏi chính là cậu, mà người nghe vào ngơ ngơ ngác ngác cũng chính là cậu.
Thất thần là chuyện bình thường, ngủ gà ngủ gật cũng là thường xuyên.
Mỗi khi bị Trầm Trì bắt được, trong đầu cậu chỉ toàn nghĩ đến việc “trừng phạt”.
Lúc đó, giữa cậu và Trầm Trì, ngay cả “trừng phạt” cũng trở thành một loại tình thú.
Mặc dù cậu không phải là một học sinh ưu tú, nhưng cậu vẫn nhớ rất rõ rằng, tình huống người bị nhiễm virus rồi chết đi mà nay “sống lại” chưa từng xảy ra bao giờ — mặc dù nguyên tắc vật lý vốn có vẫn không ngừng vặn vẹo thay đổi như ngày hôm nay, nhưng chuyện như vậy trước đây cũng chưa bao giờ có!
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, sa mạc đã biến thành bãi tha ma. Những cái bóng mờ nhạt đó đang ngày càng trở nên rõ nét hơn, cuối cùng hình thành nên thực thể hoàn chỉnh, giống y như đúc lúc bọn họ còn sống.
Chỉ có chút khác so với lúc họ còn sống là, trên người bọn họ có làn sương mù màu đen vây quanh, trong mắt không hề có chút thần thái sự sống nào.
Nhìn bọn họ tựa như những tác phẩm sao chép kém tinh tế của những người thợ vụng về.
Tình cảnh như vậy khiến người ta sợ hãi đến cực điểm. Một tên lính đánh thuê không nhịn được mà nổ súng, viên đạn xuyên thép xé gió bắn vào thân thể một “bản sao”. Không quá một giây sau, “bản sao” đó đã biến mất.
Mấy thứ đồ chơi này nhìn có vẻ cũng không khó đối phó lắm.
Nhưng Nghê Vũ chỉ cần nhìn thoáng qua đã phát hiện có gì đó không đúng.
“Bản sao” đó vốn dĩ không hề biến mất. Khoảnh khắc viên đạn bắn xuyên qua, nó chuyển từ đậm sang nhạt, hòa thành một thể với không khí, nhưng rất nhanh sau đó nó lại trở nên đậm đặc, thương tổn vừa nãy dường như cũng không hề tồn tại.
“Đệt!” Tên lính đánh thuê đó mắng chửi: “Sao lại như vậy chứ?”
Nghê Vũ cảm giác được mùi máu tanh càng ngày càng nồng nặc, mật độ không khí hình như cũng đang tăng lên.
“Không được đụng vào bọn chúng.” Nghê Vũ nói: “Để bọn chúng đi qua.”
Những “bản sao” đó cũng không phát động công kích, thậm chí chúng còn không thèm nhìn về phía đám người ngoại lai như bọn họ.
Tắc Sắt nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chỉ huy mọi người tản ra.
Trên trán Nghê Vũ tuôn đầy mồ hôi lạnh, cũng không phải vì cậu sợ hãi.
Mà là hoa văn trên lưng cậu nóng đến kinh người, lần trước ở hang động Nhộng Trùng cậu cũng có cảm giác tương tự như lúc này.
“Rốt cuộc thì chúng ta vào đây để làm gì?” Hưu An nói: “Mấy thứ đồ chơi này ở bên ngoài không có đúng không? Nếu bắt một con ra ngoài, có phải tiền thưởng sẽ tăng cao hơn không?”
Mọi người ngơ ngác, tất cả đều nhìn về phía Thuần An.
Thuần An nói: “Về mặt lý thuyết thì là như thế, nhưng…”
Nhưng với điều kiện tiên quyết là các người còn có thể sống sót mà ra ngoài.
Nghê Vũ còn chưa kịp ngăn cản thì đã thấy một bóng người nhanh chóng lao vào cơ thể một “bản sao”, không phải Hưu An, mà là Kiều.
Tất nhiên là Kiều làm thế không phải vì tiền thưởng, mà là vì “bản sao” đó là người yêu đã chết của anh ta.
Một màn kinh người tiếp theo cứ như vậy mà xảy ra —
Kiều khóc lóc thảm thiết ôm một người thanh niên tóc đen. Người thanh niên đó dừng bước lại, thẫn thờ mở to hai mắt vô hồn.
Còn những “bản sao” khác vẫn tiếp tục tiến về phía trước, chúng tựa như dòng nước lũ lớn, còn bọn họ là tảng đá bên trong dòng nước lũ.
Kiều khàn giọng gọi tên người thanh niên đó, người thanh niên vươn tay lên ôm anh ta “vào ngực mình”.
Kiều giãy giụa trong vòng tay của người thanh niên đó, anh ta gào thét vì không thể thở nổi, nhưng vẫn không được buông ra, trái lại còn bị ôm chặt hơn nữa.
Cơ thể Kiều dường như dán chặt vào người thanh niên đó, nửa bên mặt, ngực, bụng, tiếp theo là chân, tay… tất cả đều bị thanh niên kia chậm rãi “nuốt chửng”.
Hưu An trợn tròn mắt, phát ra tiếng thét kinh hãi.
“Không còn cứu được nữa.” Tắc Sắt nói.
Nửa khuôn mặt bên ngoài của Kiều đỏ đến đáng sợ, tựa như máu trên cơ thể anh ta bị ép hết lên mặt. Nghê Vũ nghe thấy tiếng xương cốt vụn vỡ, tiếp theo là một tiếng “phốc” vang lên giòn giã.
Người thanh niên đã “nuốt chửng” Kiều hoàn toàn, dưới chân của nó có một tấm da người mỏng như giấy nằm lặng yên trơ trọi.
Người thanh niên nhìn về phía Nghê Vũ. Đột nhiên Nghê Vũ phát hiện ra con mắt của nó thay đổi, không còn là màu xám vô thần như người chết nữa mà là màu nâu nhạt, vừa dịu dàng vừa tinh khiết.
Đó là đôi mắt của Kiều, đôi mắt đó đang sinh trưởng trong hốc mắt của người thanh niên kia!
Người thanh niên giữ đôi mắt của Kiều bỗng nhiên xoay người, nhìn về phía đám lính đánh thuê. Sau đó, nó giống như dã thú phát hiện ra con mồi, hai mắt sáng quắc, cổ họng nó phát ra tiếng cười điên cuồng đứt quãng.
Những “bản sao” không có mắt khác bỗng nhiên ngừng lại, tựa như đang chịu sự tác động nào đó, tất cả cùng nhau nhìn về phía đám lính đánh thuê đang đứng.
Khoảnh khắc người thanh niên đó quay người, Nghê Vũ đã nhận ra nguy hiểm. Cậu nhanh chóng kéo Thuần An ra phía sau mình, nòng súng năng lượng nhắm thẳng vào người thanh niên kia.
Ánh sáng màu xanh lạnh lùng đốt cháy không khí, bắn thẳng vào người thanh niên, nhưng hắn ta lại lông tóc vô tổn. Cơ thể nó không ngừng phồng lớn giữa cát vàng bay cuồn cuộn, từ cơ thể và chân tay nó không ngừng mọc ra những bộ phận giống nút thắt. Lúc này, những “bản sao” khác cũng bắt đầu biến đổi kỳ dị, chúng đã không còn hình dạng con người nữa mà biến thành những sinh vật giống như sinh vật biến dị ở thế giới thực vậy.
Nhưng nơi này là thế giới của chúng, tất cả phải tuân theo quy tắc của chúng!
Dù cho có là lính đánh thuê mạnh mẽ hay bộ đội đặc chủng tinh anh thì cũng không thể đỡ nổi một đòn của chúng.
Những nút thắt trên cơ thể nó bắt đầu nứt toác, chảy ra chất dịch màu đỏ như lửa. Vô số xúc tu từ những nút thắt đó cũng thi nhau chui ra ngoài, đánh mạnh về phía đám lính đánh thuê đang đứng.
Súng năng lượng, đạn xuyên thép, hỏa tiễn… Tất cả những vũ khí đó bình thường dùng để chống lại sinh vật biến dị, nhưng lúc này lại không có tác dụng trong không gian này, không có bất kỳ thứ vũ khí nào khiến chúng bị thương được.
Trong chớp mắt đã có sáu tên lính đánh thuê bị xúc tu của nó xé nát, cơ thể họ bị hòa tan bên trong chất dịch màu đỏ kia, thậm chí ngay cả kêu cũng không kịp.
Tình cảnh này đúng là một cuộc tàn sát đơn phương.
Sau lưng Nghê Vũ lại đau đớn. Có bốn cái xúc tu nhắm thẳng vào hướng cậu và Thuần An đang đứng. Cậu đứng chắn trước mặt Thuần An, lưỡi dao sắc bén từ súng năng lượng trong tay cậu vung lên.
Súng năng lượng không có tác dụng với nó, thứ duy nhất có thể dựa vào lúc này chỉ có vũ khí lạnh.
Mặc dù lính đánh thuê có thể liều mạng vì tiền, nhưng cậu không muốn chết trong không gian vô dụng này.
“Két —”
Âm thanh bén nhọn khiến người nghe ê răng vang lên. Lưỡi dao sắc bén của cậu vừa mới chạm vào xúc tu đã nhanh chóng bị hòa tan thành một làn sương mù màu xám.
Đồng tử Nghê Vũ co rút. Trong tầm mắt cậu, những chiếc xúc tu bị khiêu khích nổi giận đùng đùng, đột nhiên dùng hết sức lực đánh mạnh về phía cậu —
Xong rồi.
Trong đầu Nghê Vũ bỗng nhiên trống rỗng.
Chiến sĩ càng có kinh nghiệm thì khả năng phán đoán nguy hiểm càng chuẩn.
Càng biết rõ giờ chết của mình đến vào lúc nào.
Bọn họ ở trước mặt sinh vật biến dị này như giun dế. Cậu phải chết ở chỗ này sao!
Hoa văn trên lưng cậu nóng đến cực điểm, nhưng sau đó lại đột nhiên trở nên mát mẻ, một cảm giác vô cùng quen thuộc lan tỏa toàn thân cậu!
Giáp cốt, là cảm giác khi ‘Lưu’ dùng để chế giáp cốt bắt đầu cộng hưởng!
Nhưng mà, vòng tay của cậu đã mất rồi, sao cậu vẫn có thể giữ giáp cốt được?
“Coong —”
Trong nháy mắt khi xúc tu đánh vào cơ thể cậu, làn sương mù tựa những tinh thể màu đen cuồn cuộn lan ra khắp cơ thể từ hoa văn trên sống lưng cậu. Nó vẫn vậy, vẫn luôn là một vệ sĩ trung thành bảo vệ cậu giống như ngày xưa.
Trong nháy mắt khi xúc tu chạm đến giáp cốt, nó kêu la thảm thiết rồi hóa thành bột phấn.
Lực trùng kích quá lớn khiến Nghê Vũ nhanh chóng bị đẩy lùi về phía sau, hai chân cậu để lại vết hằn sâu trên mặt cát.
Lúc đứng lại, Nghê Vũ thấy rõ bản thân mình đang mặc giáp cốt mà Trầm Trì đã dùng ‘Lưu’ để chế tạo cho cậu, trên tay cậu còn nắm chặt Lưu đao màu đen đã chém giết qua vô số sinh vật biến dị.
Cậu không biết vì sao chúng lại xuất hiện.
Nhưng cậu biết, mình tuyệt đối không thể, cũng không được phép chết ở chỗ này.
Cậu phải ra ngoài tìm Trầm Trì, cậu muốn hỏi — có phải anh không lấy lại món quà đã tặng cho tôi không, đúng không?