39. Chương 39: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 39: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Rèeee —“
Nghê Vũ nằm ngửa trên giường trong dạng thú, cây gãi ngứa tự động đang gãi gãi bụng cậu.
Lâu lắm rồi cậu mới mua một thứ đắt tiền như vậy. Nghê Vũ cảm thấy đây chính là đồ vật có giá trị nhất mình từng mua khi đến doanh trại 097 này – mặc dù với tính tham tiền của mình thì trước giờ cậu cũng chẳng mua được bao nhiêu thứ.
Gần đây, cậu có ý định nhận thêm vài nhiệm vụ nữa, thứ nhất là để phân tán sự chú ý, thứ hai là để kiếm thêm ít tiền. Nhưng tiền thưởng của các nhiệm vụ đưa đến chỗ quản lý lính đánh thuê lại không cao, thêm vào đó ở nhà còn có một cây gãi ngứa tự động làm cậu mất hết ý chí, khiến cậu lười ra khỏi nhà. Nằm ngửa ngủ, nằm úp sấp ngủ, nằm nghiêng ngủ, gãi cổ, gãi bụng, gãi lưng, cứ thế lười biếng hết ngày này qua ngày khác.
Đôi lúc cậu thật sự không nhịn được mà vẫn nhớ đến những chuyện ở doanh trại thủ đô. Thế nhưng tốt xấu gì cũng đều đã qua rồi, ở đây không còn ai gọi cậu là “Đội trưởng” nữa, mấy đứa trẻ thích ăn kẹo bông thường hay chạy theo cậu gọi “Nghê Vũ đại nhân”.
Tiếng gọi đó làm cậu nhớ tới câu “Chúc mừng Nghê Vũ đại nhân” vô cùng xấu hổ kia.
Cậu muốn đổi lại tên mình, vẫn nên gọi là “04” đi. Đổi tên là một chuyện rất đơn giản, nhưng mà, mỗi khi muốn sửa thì cậu lại không nỡ.
Nghê Vũ dễ nghe đến cỡ nào chứ, nhanh như vũ bão, rực rỡ như cầu vồng.
Em còn hơn cả cầu vồng và vũ bão.
Lời tỏ tình thật đẹp.
Nghê Vũ cong khóe môi, còn nhẹ cười thành tiếng.
“Cốc! Cốc! Cốc!”
Tiếng gõ cửa phá vỡ sự yên bình vừa rồi.
Nghê Vũ lắng nghe, nhưng vẫn không tắt cây gãi ngứa, lên tiếng hỏi: “Ai đó?”
“Là tôi! Tam Diệp, Tam Diệp của Ủy ban quản lý đường hầm không gian, chúng ta đã gặp nhau một lần rồi!” Một giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên.
Nghê Vũ nhớ lại, chính là vị nhỏ con có chức vị không nhỏ kia, thượng úy Tam Diệp.
Cậu không vui khi đang gãi ngứa mà bị quấy rầy, nhưng người ta đã biết cậu ở trong phòng rồi, không mở cửa thì sẽ thật thô lỗ.
“Cậu chờ một chút.” Cậu đành phải tắt cây gãi ngứa, giấu nó đi, rồi trở lại hình người ra mở cửa.
Lần này Tam Diệp không mang trợ lý theo, vừa vào cửa liền nhìn quanh quất.
Nghê Vũ hỏi: “Cậu tìm cái gì?”
“Vừa nãy anh…” Tam Diệp vừa tò mò lại vừa xấu hổ, “Đang làm gì?”
Nghê Vũ thầm nghĩ trong lòng: Mắc mớ gì đến cậu?
Tam Diệp cũng biết mình đã hỏi điều không nên hỏi, đỏ mặt nói: “Lúc tôi ở bên ngoài có nghe tiếng động ‘Rè rè rè’, tôi nghĩ có phải anh đang….”
Lời còn chưa nói xong, Tam Diệp đã cảm nhận được tầm mắt nguy hiểm của Nghê Vũ, cậu ta lập tức sửa lời: “Chuyện về không gian thần bí lần trước, tôi có một suy đoán.”
Nghê Vũ cũng rất quan tâm đến không gian thần bí đó, cậu gạt bỏ sự khó chịu vì bị quấy rầy sang một bên, “Suy đoán gì?”
“Không gian thần bí xuất hiện ở bên cạnh đường hầm không gian, tôi đã theo dõi một thời gian, thấy trường năng lượng của chúng tương phản.” Tam Diệp lấy một cuốn sổ ghi chép dày từ trong ba lô đeo trên lưng ra, vừa vẽ sơ đồ vừa giải thích, “Đường hầm không gian là con đường để trao đổi vật chất, nó luôn như vậy. Từ trước tới nay chúng ta chỉ thu thập vật chất xung quanh đường hầm không gian, nhưng hành tinh N-37 lấy vật chất từ Trái Đất về bằng cách nào thì không có tài liệu nào giải thích rõ nguyên lý này.”
Nghê Vũ kỳ quái nói: “Chẳng lẽ không phải cũng đi qua đường hầm không gian sao?”
“Về mặt lý thuyết thì là như thế, trước đây chúng ta cũng mặc định là như vậy.” Tam Diệp nói: “Nhưng bây giờ tôi lại nghi ngờ rằng, không gian thần bí mà anh tiến vào mới chính là con đường vận chuyển vật chất từ Trái Đất về hành tinh N-37.”
Nghê Vũ nghe xong như lọt vào màn sương.
“Tôi hỏi anh, có phải tất cả những người anh gặp trong không gian đó đều là những người chết vì suy kiệt do nhiễm virus trong vòng mười năm trở lại đây không?” Vẻ mặt Tam Diệp cực kỳ nghiêm túc, khiến Nghê Vũ cũng bị cuốn theo.
“Để tôi nghĩ kỹ lại xem.” Nghê Vũ cố gắng nhớ lại. Người xuất hiện trong không gian không phải ai cậu cũng biết, nhưng dựa theo quần áo và trang bị trên người họ thì đúng là của những năm gần đây.
“Đúng vậy.” Nghê Vũ gật đầu.
Tam Diệp nện một quyền vào lòng bàn tay mình, “Vậy thì đúng với giả thuyết của tôi rồi — không gian thần bí đó mới chính là đường hầm không gian thật sự dùng để vận chuyển vật chất từ Trái Đất về hành tinh N-37. Chúng vẫn luôn tồn tại, nhưng vì một số lý do nào đó mà chúng ta không biết đến sự tồn tại của nó.”
Nghê Vũ hỏi: “Giả thuyết này có ý nghĩa gì?”
Vẻ mặt Tam Diệp lập tức trở nên nghiêm túc, “Hành tinh N-37 rốt cuộc là loại hành tinh nào, chúng ta không biết. Ở đó có không gian ba chiều giống thế giới của chúng ta, hay không gian bốn chiều cao hơn, thậm chí là không gian năm chiều? Không một ai biết câu trả lời. Dù cho những ‘Người’ sống ở đó dựa vào carbon hay silicon thì cũng không ai biết đáp án. Người xưa theo đuổi sự phát triển một cách mù quáng nên mới dẫn đến sự tàn phá của virus như bây giờ. Nhưng mà tôi lo rằng, virus tàn phá khắp nơi vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất.”
Nghê Vũ hỏi: “Vậy điều đáng sợ hơn là cái gì?”
Tam Diệp nói: “Tôi không biết.”
Nghê Vũ: “…”
“Tôi mơ hồ cảm thấy, thứ mà ‘Người’ trên hành tinh N-37 thực sự muốn từ Trái Đất của chúng ta không phải là vật chất, ít nhất không phải là thứ mà chúng ta có thể hiểu.” Tam Diệp nói: “Nếu như trình độ phát triển của họ cao hơn chúng ta thì suy nghĩ và hành động của họ nằm ngoài khả năng hiểu biết của chúng ta. Có lẽ thứ họ cần chính là những người đã chết trên Trái Đất của chúng ta.”
Nghê Vũ hoàn toàn hôn mê.
“Những người chết vì suy kiệt sau khi bị nhiễm virus có thể chuyển hóa thành thứ mà họ cần.” Tam Diệp đắm chìm trong suy nghĩ của mình, càng nói càng hăng say, “Những không gian thần bí đó, mặc dù nhìn nó rất giống hình ảnh phản chiếu của Trái Đất, nhưng thực ra không phải vậy, đó là hình ảnh phản chiếu của hành tinh N-37 trên Trái Đất! Nó là nơi ‘chứa’ tạm thời những người vừa chết, còn những người chết lâu hơn thì đã bị hành tinh N-37 tiêu hóa hết rồi, vậy nên anh chỉ có thể thấy những người chết trong vài năm gần đây!”
“Chờ một chút!” Nghê Vũ nói: “Ý cậu là, tôi đã đến hành tinh N-37 sao?”
Tam Diệp cao giọng đáp: “Đúng vậy!”
Nghê Vũ nói: “Nếu không gian thần bí và đường hầm không gian chúng ta thấy đều xuất hiện từ 400 năm trước, vậy tại sao gần đây không gian mới bị phát hiện?”
Tam Diệp lo lắng vô cùng, “Như tôi đã nói, rất có thể chúng ta đang phải đối mặt với những sinh vật cao cấp hơn, trong mắt họ chúng ta chẳng là gì cả. Nói thẳng ra, chúng ta không thể đoán được họ đang nghĩ gì.”
Nghê Vũ trầm ngâm một lúc lâu mới kết luận: “Nói cách khác, Trái Đất đang ở trong tình cảnh rất nguy hiểm.”
Tam Diệp nghiêm túc gật đầu.
Nghê Vũ nói: “Vậy cậu đến tìm tôi có mục đích gì?”
Tam Diệp nói: “Tôi hi vọng anh có thể gia nhập đội của tôi, chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực cứu vớt Trái Đất!”
Nghê Vũ hơi nhíu mày.
Ủy ban quản lý đường hầm không gian trực thuộc quân đội, ít nhất thì hiện giờ cậu không muốn có bất kỳ liên hệ gần gũi nào với quân đội.
Tam Diệp thất vọng rời đi. Nghê Vũ lại lấy cây gãi ngứa tự động ra, cầm trên tay nhưng không còn tâm trạng hưởng thụ nữa.
Về cơ bản thì cây gãi ngứa này có thể được đánh giá năm sao, nhưng lúc gãi sau gáy thì thường bị kẹt tóc.
Cậu nhìn vào gương một lát, nghĩ có lẽ đã đến lúc mình nên đi cắt tóc rồi.
Lúc đầu, tóc của cậu là tóc ngắn, từ khi trên lưng có hình bụi gai và phượng hoàng cậu mới bắt đầu nuôi tóc dài.
Điều kiện tài nguyên ở doanh trại 097 khó khăn và thiếu thốn rất nhiều, không thể sánh được với doanh trại ở thủ đô, cắt ngắn cho tiện.
Tiệm cắt tóc đông như mắc cửi, Nghê Vũ đành phải ngồi ở một bên chờ đợi.
Đột nhiên, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, người thợ cắt tóc đứng cách cậu chỉ ba mét, cầm chiếc kéo cắt tóc đâm thẳng vào mắt phải vị khách đang cắt tóc.
Thời gian như ngưng đọng, tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh này, nhưng không ai hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Nghê Vũ xông lên phía trước như một tia chớp, tay phải vòng ra sau, năm ngón tay như móng vuốt thép siết chặt cổ người thợ cắt tóc.
“A!!!”
Mãi đến lúc này, đám đông đang sững sờ mới phản ứng kịp, họ la hét, gào khóc, tiếng kêu la tràn ngập cả tiệm.
Người khách xui xẻo kia đột nhiên gặp phải tai bay vạ gió, ông ta bịt mắt và kêu la thảm thiết. Bỗng nhiên khuôn mặt người thợ cắt tóc trong gương biến dạng, hai mắt nứt ra, tròng mắt vỡ tan, khóe miệng nhanh chóng thối rữa, đầu lưỡi đen ngòm như sâu bọ thò ra khỏi khoang miệng, da dẻ bên ngoài thì nổi đầy mụn mủ.
Kẻ biến dị!
Cùng lúc đó, lính đánh thuê tụ tập tại nhà hàng bán cơm thịt bò, tám người ngồi ở bàn cạnh cửa sổ cũng xuất hiện tình huống tương tự.
Những người ngồi ở đó dùng cơm đều là thành viên binh đoàn lính đánh thuê của Tắc Sắt. Họ là những người đã trở về từ hang động Nhộng trùng với xác chất thành núi, máu chảy thành sông. Trước đây không lâu họ còn may mắn giữ được mạng trở về từ trong không gian thần bí. Mười phút trước, những phần cơm khổng lồ vừa được dọn lên bàn ăn của họ.
Hiện tại, tiếng da thịt bị xé rách phát ra từ cơ thể họ, âm thanh đó bị che lấp bởi tiếng ồn ào của những lính đánh thuê khác trong nhà hàng.
Cổ họ chuyển động một cách quái dị, nơi các khớp xương cọ vào nhau như những cỗ máy bị rỉ sét. Da thịt được quần áo che phủ giờ đang nứt ra từng tấc, lộ ra những thớ thịt và mạch máu đỏ thẫm.
Người dẫn đầu là Tắc Sắt, con ngươi chuyển động dữ dội, đồng tử màu nâu đã biến mất, thay vào đó là tròng trắng nhợt nhạt và những sợi tơ máu nhanh chóng lan rộng.
Những tia máu đỏ tươi như đang bò ra khỏi tròng mắt anh ta, lập tức bao phủ toàn bộ khuôn mặt.
Nhưng những lính đánh thuê ngồi ở bàn bên cạnh anh ta vẫn còn chưa biết, đây chính là bữa trưa cuối cùng của họ!
Mâm thức ăn vỡ tan, canh bắn tung tóe. Cơ thể Hưu An đột nhiên cao vút lên đến bốn mét, anh ta phát ra tiếng rít gào chói tai. Xương cốt và mạch máu như những mũi khoan đâm thủng cơ thể đẫm máu của anh ta, mang theo những âm thanh rít gào tựa như rắn độc bò ra khỏi hang, khiến người nghe kinh hãi. Ngay lập tức, nó quấn lấy cổ một tên lính đánh thuê cường tráng. Chỉ trong một giây, không, thậm chí còn chưa đến một giây, đầu của tên lính đánh thuê đó đã bị kéo đứt lìa, máu tươi phun ra như suối, một bên bả vai cũng bị xé toạc, chỉ còn sót lại một đoạn máu thịt dính với sống lưng!
Cửa nhà hàng đã bị chặn lại, bên trong khoảng ba mươi tên lính đánh thuê đã trở thành bữa ăn ngon cho những kẻ biến dị.
Mà ở chỗ quản lý lính đánh thuê, tình hình còn kinh khủng hơn.
Doanh trại vốn yên bình nửa giờ trước bỗng nhiên trở thành địa ngục. Sự thay đổi dường như chỉ xảy ra trong chớp mắt. Đám đông chưa kịp chuẩn bị gì thì cơ thể đã bị xé nát trước khi họ kịp phản ứng. Một phần chân tay của họ vẫn còn co giật trong vũng máu. Không lâu sau đó, những đoạn tay chân đứt gãy đó sống lại như giun đất, phát ra âm thanh nhớp nháp rồi biến thành một kẻ biến dị mới, lao nhanh về phía người đứng gần nhất….
Khi kẻ biến dị đầu tiên bị bắt, Nghê Vũ liền khởi động bộ giáp được chế tạo từ ‘Lưu’.
Lưu đao tựa như sương mù màu đen trong tay cậu, lấp lánh huyết quang. Lúc này, nó đang xuyên qua đầu một kẻ biến dị.
Cậu mím chặt môi, rút mạnh Lưu đao ra, lưỡi đao mang theo luồng gió tanh hôi, vẽ ra một đường cong sắc bén, chặt đứt đầu của kẻ biến dị đang lao tới.
“Gàoooo —“
Một tiếng gầm vang lên từ phía sau. Nghê Vũ nhanh chóng nhảy lên, bộ giáp lóe lên ánh sáng màu đen, hai cánh được chế tạo từ Lưu như cánh phượng hoàng đột nhiên mở ra. Cậu dựa vào lực này mà bay lên không trung, Lưu đao chém xuống như phá núi, một con quái vật lớn gấp bốn lần người cậu bị chém vào ngực, xẻ làm đôi, miệng vết thương phun ra một làn sương mù hôi thối.
Doanh trại 097 đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Nơi đầu tiên nhận được tin báo sớm nhất chính là Phòng hội nghị tối cao nằm trên Phù Không đảo, một tòa kiến trúc phản trọng lực.
Nơi đó là trung tâm của “Tiêu Ngạn”, nơi tập trung tất cả tin tình báo của mọi doanh trại. Những vị thủ lĩnh ở đây có quyền chặn thông tin tình báo.
Đôi mắt vô cảm của Hàn Yếm sáng lên màu xanh biếc. Không lâu sau đó, khóe môi ông ta hiện lên một nụ cười tàn nhẫn.
“Doanh trại 097? Vùng biên cảnh phía Tây… Cứ vứt cho bọn quái vật cũng được.”
Trầm Trì nhìn về phía Phù Không đảo trên không trung tựa ngôi sao sáng ngời kia, bỗng thân ảnh Lộ Địch xuất hiện trong tầm mắt anh.
“Có chuyện gì?”
Lộ Địch nói: “Tôi nhớ anh đã từng hỏi tôi có phải là AI không. Tiên sinh, trực giác của anh quả thật rất chuẩn xác.”