40. Chương 40: Lần Nhiễm Virus Thứ Hai?

Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 40: Lần Nhiễm Virus Thứ Hai?

Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời tối đen bỗng trở nên u ám và sà xuống thấp, như thể có một kẻ ẩn mình trên cao đang dõi theo cảnh tượng đẫm máu diễn ra tại doanh trại 097.
Một tia chớp xẹt qua, gió mang theo mùi máu tanh nồng nặc lan đi khắp nơi, nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Đã mười hai giờ trôi qua kể từ khi sự việc người biến dị đầu tiên tấn công xảy ra, thế nhưng vẫn chưa có bất kỳ đội quân cứu viện nào xuất hiện. Hiện tại, quân đội đồn trú và lính đánh thuê đang giao chiến với những kẻ biến dị.
Doanh trại 097 được chia thành bốn khu vực tương ứng với bốn hướng. Khi xảy ra tình huống khẩn cấp, các cửa ngăn giữa các khu vực này sẽ được đóng lại. Tình hình dịch bệnh nghiêm trọng nhất nằm ở khu phía Tây và phía Nam, nơi có đông đảo dân thường sinh sống, với các cửa hiệu cắt tóc, nhà hàng cơm thịt bò. Xung quanh đó la liệt thi thể bị cắn nát, một số người dù chưa chết ngay cũng đã bị lây nhiễm.
Người chỉ huy cấp cao nhất trong doanh trại là Trung tá Phỉ Lực. Hai giờ trước, Phỉ Lực đã ra lệnh phong tỏa hai khu phía Tây và phía Nam, cử binh lính canh gác. Những người còn lại đều di chuyển vào khu phía Đông, còn khu phía Bắc trở thành nơi trú ẩn cuối cùng.
Nghê Vũ tìm thấy Phỉ Lực. Thấy bộ giáp cốt được chế tạo từ ‘Lưu’ của cậu, ông ta chủ động lên tiếng: “Tôi biết cậu, cậu từng là đội trưởng Đội 1 của ‘Sí Ưng’. Cậu có muốn ở lại giúp tôi không?”
Nghê Vũ gật đầu.
“Cảm ơn!” Phỉ Lực như thể gặp được cứu tinh, “Thông tin quân sự đã được chuyển đến Phòng hội nghị thượng đỉnh, tôi tin chắc rằng quân cứu viện sẽ sớm đến thôi.”
Nghê Vũ lẩm bẩm: “Cứu viện…”
Phỉ Lực vội vàng hỏi: “Cứu viện thì sao?”
“Không có gì.” Nghê Vũ đã sớm hình dung ra tình huống tương tự. Ở một nơi hẻo lánh như doanh trại 097 này, khi quân cứu viện đến, có lẽ toàn bộ doanh trại đã bị hủy diệt.
Nhưng cậu không muốn dập tắt hy vọng của Phỉ Lực, “Tôi ra khu phía Nam xem thử.”
Giữa những xác người biến dị chồng chất đang chờ được thiêu hủy, Nghê Vũ đã nhìn thấy Hưu An.
Người lính đánh thuê này bị một lỗ thủng lớn trên ngực, thịt bên trong đã thối rữa cả rồi. Nghê Vũ cau mày thật chặt, nhớ lại lần đầu tiên tiếp xúc với Hưu An. Ấn tượng của cậu về Hưu An vốn không mấy tốt đẹp, nhưng khi thấy đối phương có kết cục như vậy, cậu vẫn không khỏi cảm thấy mất mát.
Hưu An bị nhiễm bệnh từ khi nào?
Nghê Vũ kéo những thi thể biến dị khác ra xem xét. Phần lớn những người này cậu đều không quen biết, chỉ có những thành viên trong binh đoàn lính đánh thuê của Tắc Sắt là cậu biết.
Bỗng nhiên, cậu phát hiện có điều gì đó kỳ lạ trong đống thi thể chất đống như núi.
Chỉ có thi thể của những thành viên binh đoàn lính đánh thuê Tắc Sắt là máu thịt thối rữa thành bùn đen kịt, còn những thi thể khác thì vẫn còn tương đối nguyên vẹn dù đã bị vũ khí đập nát.
Vì sao lại như vậy?
Nghê Vũ không ngừng dùng Lưu đao chém vào ngực và bụng các thi thể, càng nhìn càng thấy hoảng sợ.
Ai là người đầu tiên bị biến dị? Trong tình trạng hỗn loạn hiện tại, vẫn chưa tìm ra được lời giải thích chính xác, nhưng Nghê Vũ đã tìm ra được câu trả lời ngay trong đống thi thể biến dị này — ngoại trừ người thợ cắt tóc dùng kéo đâm vào mắt vị khách ra, tất cả những người còn lại đều là lính đánh thuê đã từng đi vào không gian thần bí kia!
Mà người thợ cắt tóc đó lại là em trai của Hưu An, sống chung một nhà với Hưu An.
Lưng Nghê Vũ toát mồ hôi lạnh, cậu ngẩng mắt nhìn lên bầu trời ngày càng sà thấp xuống, ôm lấy trái tim đang đập loạn nhịp của mình.
Tất cả những người đi vào không gian kỳ bí kia đều bị nhiễm virus, nhưng hoàn toàn không hay biết, mãi cho đến khi quá trình biến dị hoàn tất?
Hôm qua cậu vẫn còn gặp Tắc Sắt, anh ta đã chào hỏi cậu rất thân mật, cậu không hề nhận thấy bất cứ điều gì bất thường. Cậu đã đối phó với sinh vật biến dị quanh năm suốt tháng, có bất kỳ điều gì dù nhỏ bé không phù hợp cậu cũng có thể nhận ra. Nhưng hôm qua khi cậu nói chuyện với Tắc Sắt, anh ta vẫn là người bình thường.
Virus trong không gian hình như cao cấp hơn virus bên ngoài, nó có thể hoàn toàn ẩn mình trong cơ thể con người, mãi cho đến khi máu thịt bị ăn mòn hết hoàn toàn, chúng mới lộ ra bộ mặt dữ tợn và tàn ác nhất của mình.
Còn người thợ cắt tóc rõ ràng là bị Hưu An lây nhiễm.
Tiếng tim đập trong lồng ngực càng lúc càng đập mạnh, như có lửa cháy trong lồng ngực. Cổ họng Nghê Vũ khô khốc, cậu vô thức siết chặt Lưu đao trong tay.
Nếu như ai đi vào không gian đó đều bị lây nhiễm, vậy cậu và Thuần An cũng đã…
Cậu lắc đầu, cố gắng phủ định suy đoán này.
Nhưng thi thể của bọn lính đánh thuê lại đang ở trước mặt cậu, cậu không thể lừa dối chính mình.
Mình là người ký sinh, người ký sinh rất khó bị lây nhiễm lần nữa.
Trong lòng cậu nghĩ vậy, nhưng ngay sau đó lại hít vào một ngụm khí lạnh.
Tuy không phải chưa từng có tiền lệ người ký sinh bị nhiễm virus hai lần, nhưng virus trong không gian đó khác với virus thông thường. Có lẽ là một chủng virus hoàn toàn mới, có lẽ chúng đã được “gieo” vào cơ thể cậu, có lẽ chúng đang ăn mòn máu thịt trong người cậu, vậy mà cậu không hề hay biết gì về việc này — cậu cũng giống như Tắc Sắt ngày hôm qua.
Bỗng nhiên, Nghê Vũ cảm thấy trời đất như quay cuồng.
Mình cũng bị lây nhiễm lần nữa sao?
Lần trước mình bị lây nhiễm, trong cái rủi cậu vẫn có cái may là không biến thành người biến dị, và thông qua gen ghép đôi tìm được vật dẫn phù hợp. Lần này cậu sẽ trực tiếp biến thành người biến dị hay là chết bất đắc kỳ tử?
“Ở chỗ đó!”
Bỗng nhiên, cậu nghe thấy có tiếng hét lớn vang lên từ phía sau, một nhóm binh lính được trang bị vũ khí đang bao vây cậu.
Tam Diệp chen vào đám binh lính, mở ra một lối đi nhỏ. Cậu ta vừa buồn vừa tức giận nhìn Nghê Vũ, “Tôi, tôi xin lỗi.”
Nghê Vũ vừa mở miệng liền hít vào một ngụm gió vẩn đục, “Cậu cũng đã biết được nguồn gốc của biến dị rồi sao?”
Tam Diệp mắt đỏ hoe, “Vì sự an toàn của tất cả mọi người trong doanh trại, tôi không thể không cách ly anh.”
Trong toàn doanh trại 097, không ai có thể làm gì được Nghê Vũ. Bộ giáp cốt chế tạo từ ‘Lưu’ của cậu có một đôi cánh phượng hoàng chưa từng xuất hiện, nếu như cậu nhất quyết muốn rời đi thì những binh lính có súng và tường đồng vách sắt của doanh trại cũng không thể cản được cậu.
Nhưng cậu không hề phản kháng, chỉ là trong mắt có chút u buồn.
“Tùy các người xử lý.”
Tất cả những người còn sống sót trong doanh trại đều dồn vào khu phía Đông. Nghê Vũ bị nhốt vào một phòng quan sát, để phòng ngừa cậu đột ngột biến dị, Tam Diệp đã còng tay và chân cậu lại.
“Tôi xin lỗi.” Tam Diệp nói: “Tôi không thể không làm như vậy.”
Nghê Vũ nhàn nhạt nói: “Tôi hiểu, nhiệm vụ của cậu mà.”
Cửa phòng quan sát đã bị khóa, trong đầu Nghê Vũ nhất thời trống rỗng. Cậu vừa nhắm mắt lại, liền cảm thấy có thứ gì đó đang lưu chuyển bên trong hoa văn ký sinh.
Con người không hề biết gì về loại virus mới trong không gian thần bí kia, nên giờ cậu trở thành đối tượng quan sát. Vừa rồi Tam Diệp đã sử dụng những dụng cụ tân tiến nhất trong doanh trại để kiểm tra cho cậu hai lần, không phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường. Nhưng một giờ sau, một ngày sau, hoặc cũng có thể là một tuần sau cậu sẽ biến thành bộ dạng gì, không một ai trên tinh cầu này có thể trả lời được.
Một vài ký ức xa xưa chợt hiện lên trước mắt cậu — trước khi “Huấn luyện viên không đầu” qua đời, ông ta phải trải qua nhiều cuộc giải phẫu dài ngày với tư cách vật thí nghiệm. Các nhà khoa học muốn tìm hiểu về cái gọi là “biến dị cấp cao” từ những mảnh cơ thể bị chia cắt của “Huấn luyện viên không đầu”, nhưng đến cuối cùng, dường như cũng không tìm được thông tin có giá trị nào.
Nghê Vũ không biết bản thân mình có phải trải qua tất cả những gì mà “Huấn luyện viên không đầu” từng trải hay không.
“Anh có thể xem tôi như là AI, nhưng tôi và AI không giống nhau.” Nét mặt Lộ Địch có chút vui vẻ, “Cơ thể tôi là một sinh vật dựa trên các nguyên tố sinh học.”
Trầm Trì nhìn Lộ Địch.
Anh đã sớm nhận ra rằng Lộ Địch không đơn giản, nhưng việc Lộ Địch tự nhận mình là một AI vẫn khiến anh bất ngờ.
“Bạn đời của anh, Lộ Địch chân chính – là chủ nhân của tôi.” Lộ Địch nói, trong mắt cậu ta mang theo sự cuồng nhiệt và bi thương, hai loại cảm xúc mãnh liệt này rõ ràng là thuộc về con người, “Anh ấy là một thiên tài, nếu không có anh ấy thì đã không có tôi trên đời này.”
Trầm Trì nói: “Cậu ta lập trình ra cậu?”
“Đúng vậy.” Lộ Địch kiêu ngạo hếch cằm lên, “Sau đó tôi ‘kế thừa’ anh ấy.”
Trầm Trì khẽ ngẩng đầu, “Cậu ký sinh trên người Lộ Địch?”
“Không sai. Giống như ký sinh Báo Báo của anh vậy.”
Trầm Trì cau mày thật chặt, “Cậu tìm đến tôi với mục đích gì, không phải chỉ muốn nói cho tôi biết cậu là người đã giết chết Lộ Địch chân chính chứ?”
Lộ Địch mở to hai mắt, bộ dạng vừa giảo hoạt vừa ngây thơ, “Trên thế giới này không có bất kỳ chương trình phần mềm nào có thể chiếm được cơ thể con người bằng xương bằng thịt, vậy mà anh không cảm thấy bất ngờ sao? Sớm biết thế đã không nói với anh nhanh như vậy, chán thật!”
“Dù trên thế giới này có xảy ra bất cứ chuyện gì đi nữa tôi cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ.” Trầm Trì nói: “Tuy nhiên, có một điều tôi rất muốn biết, rốt cuộc cậu đến ‘Tiêu Ngạn’ với mục đích gì?”
Đột nhiên ánh mắt Lộ Địch bỗng trở nên bình tĩnh lạ lùng, “Tôi muốn mượn sức của anh để tiêu diệt ‘Thiên Vĩ’.”
“Ồ?” Trầm Trì nói: “Tại sao? ‘Thiên Vĩ’ là quê hương của cậu mà.”
“Nhưng nó đã thối nát đến tận gốc rễ rồi!” Lộ Địch nói: “Tôi nhất định phải hoàn thành tâm nguyện của chủ nhân!”
Trầm Trì hỏi: “Cậu nghĩ là tôi có năng lực này à?”
“Đây là kết quả sau vô số lần tôi tính toán và loại trừ.” Bỗng nhiên, Lộ Địch nở một nụ cười thần bí, “Anh sẽ trở thành thống lĩnh của ‘Tiêu Ngạn’, sau đó giúp tôi hủy diệt ‘Thiên Vĩ’.”
“Loại trừ? Thông qua cái gì để loại trừ?”
“Anh đừng có mà nghi ngờ năng lực của tôi.”
Trầm Trì cười lạnh một tiếng, “Cậu làm sao chứng minh những điều cậu vừa nói?”
“Ngay từ những ngày đầu tôi đến ‘Tiêu Ngạn’, một phần của tôi đã xâm nhập vào hệ thống phòng hội nghị thượng đỉnh rồi. Các vị thủ lĩnh có thể nhìn thấy gì thì tôi cũng có thể thấy cái đó.” Lộ Địch nheo đôi mắt màu xanh lam lại, “Mới vừa rồi tôi nhận được một tin tức. Tiên sinh, nhất định anh sẽ cảm thấy hứng thú.”
Phản ứng đầu tiên của Trầm Trì chính là có liên quan đến Nghê Vũ.
“Doanh trại 097 bùng phát dịch bệnh, rất nhiều người đã biến thành người biến dị, có vẻ như ai đó đã mang virus vào trong doanh trại. Trung tá Phỉ Lực đã yêu cầu viện trợ, nhưng ý của thủ lĩnh Hàn Yếm, cha anh, là cứ để doanh trại 097 tự sinh tự diệt.” Lộ Địch cười, “Tôi đã cố gắng truy cập vào mạng lưới thông tin liên lạc của doanh trại 097, nhưng lại phát hiện nó đã bị cô lập về mặt vật lý.”
Ánh mắt Trầm Trì càng lúc càng lạnh lẽo, những ngón tay thon dài siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi rõ.
“Báo Báo của anh bây giờ còn sống hay không thì rất khó nói.” Lộ Địch nói: “Đợt bùng phát virus lần này ở doanh trại 097 rất kỳ lạ, tôi nghi ngờ rằng tất cả những người vào không gian thần bí kia đều bị lây nhiễm — ngay cả người ký sinh cũng không ngoại lệ.”
Trầm Trì xoay người rời đi.
Lộ Địch cao giọng nói theo: “Anh thật đúng là đã bày mưu tính kế, chuẩn bị vật dẫn cho cậu ấy làm phẫu thuật ký sinh lần nữa, không hổ là người thống trị ‘Tiêu Ngạn’ mà tôi đã dự đoán. Nhưng có lẽ bây giờ đã chậm rồi, anh sẽ không kịp chạy đến bên cạnh Báo Báo của anh đâu.”
Hừng đông, trời chưa sáng hẳn nhưng khu phía Đông vẫn được ánh đèn chiếu sáng như ban ngày.
Những người biến dị có thể nhìn thấy bằng mắt thường đã bị giết chết toàn bộ. Ngọn lửa hừng hực bùng cháy ở khu phía Tây, đống thi thể biến thành những làn khói đen đỏ dày đặc, tựa như một bàn tay khổng lồ của những oan hồn.
Mọi người nhìn nhau đầy cảnh giác, ánh mắt ấy giống như đang nhìn một kẻ biến dị.
Tam Diệp đang nhìn màn hình theo dõi Nghê Vũ, đột nhiên cậu ta nhìn thấy các số liệu về chỉ số cơ thể của Nghê Vũ bắt đầu thay đổi.
“A…” Nghê Vũ nắm chặt hai tay, đẩy ngã chiếc ghế dựa bên cạnh.
Cơ thể truyền đến cảm giác tê buốt và lạnh lẽo, như thể cậu đang ở nơi lạnh lẽo nhất trên trái đất này.
Chỉ có chút ấm áp từ bên trong hoa văn sau lưng lan tỏa ra, nhẹ vô cùng, nhưng nó lại như đôi tay quen thuộc đang ôm cậu vào lòng.
“Tiên sinh.” Cậu đau đớn co quắp trên mặt đất, ý thức bắt đầu mơ hồ. Cậu dùng giọng điệu nũng nịu mà chỉ người kia mới hiểu: “Em… khó chịu quá. Em sắp chết rồi.”