Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 49: Lãng Mạn Tầm Vũ Trụ
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Làn sương mù đen óng ánh như pha lê từ trên cổ, trên người Nghê Vũ được thu lại. Bộ giáp từ chất liệu ‘lưu’ với hoa văn phượng hoàng và bụi gai trên lưng cũng thu hết vào trong, tựa như một tấm lụa thượng hạng đang trượt xuống.
Nghê Vũ bị Trầm Trì kéo sát vào người, nhưng khi môi anh sắp chạm, cậu vô thức đưa tay nhẹ nhàng đặt lên ngực Trầm Trì.
Đôi mắt đen như mực của Trầm Trì chợt trở nên thâm trầm.
Nghê Vũ cũng không hiểu tại sao mình lại làm như thế.
Từ trước đến giờ cậu rất thích hôn Trầm Trì, lại càng thích được Trầm Trì hôn. Ban đầu kỹ năng hôn của cậu rất vụng về, là Trầm Trì đã ôm eo cậu, kéo cậu vào lòng, dạy cậu từng chút một.
Cậu rất mạnh mẽ, lúc nào cũng muốn chủ động hôn, nhưng dù cho trước đó khí thế cậu có mãnh liệt đến đâu, khi bị Trầm Trì dùng môi lưỡi chiếm đoạt, cậu cũng chỉ có thể gắng sức chống cự.
So với con người, người ký sinh quả thật có nhiều điểm yếu. Ví dụ như, con người khi bị hôn nhiều sẽ quên hết tất cả, nhiều lắm cũng chỉ đỏ mặt, tim đập loạn nhịp và mắt thì mơ màng. Vậy nhưng người ký sinh lại biểu hiện ra những đặc điểm của dã thú.
Cậu không chỉ đỏ mặt mà lúc vừa hôn, đôi tai báo của cậu cũng hiện rõ.
Đã có lúc cậu cảm thấy rất xấu hổ vì điều này, nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy một nỗi khổ sở khó tả.
Đôi tai báo đã bị cậu tự tay cào nát, và sẽ không bao giờ xuất hiện lại lần nữa. Cũng giống như những chuyện đã xảy ra, không thể coi như chưa từng xảy ra.
“Nghê Vũ.” Trầm Trì kề sát môi cậu, dùng hơi thở gọi tên cậu.
Cậu rũ mắt, mi mắt khẽ run, hai tay vô thức nắm chặt lấy áo nơi thắt lưng Trầm Trì, “Tiên sinh, tôi…”
Cậu muốn giải thích, thế nhưng lại không thốt nên lời.
“Xin lỗi.” Giọng Trầm Trì tràn đầy đau lòng, cánh tay anh siết chặt, lần nữa ôm Nghê Vũ vào lòng mình.
Nghê Vũ lắc đầu, dường như cậu hiểu vì sao Trầm Trì xin lỗi, nhưng lại không hiểu hết. Tựa như lúc này, trong lòng cậu thật sự rất khát khao được Trầm Trì hôn, nhưng theo bản năng cậu lại chống cự.
Trầm Trì ôm cậu rất chặt, hơi ấm từ lồng ngực anh lan tỏa đến khóe mắt, gò má và cả vành tai cậu.
Vành tai và tóc mai của họ chạm vào nhau trong cái nóng hừng hực.
Cơ thể căng thẳng của Nghê Vũ cũng dần dần được thả lỏng, hai mắt khẽ nhắm lại nhưng mí mắt vẫn còn đang run rẩy. Trầm Trì như một liều thuốc xoa dịu những vết thương lòng đau đớn của cậu suốt mấy tháng qua.
Một nụ hôn phớt lên vành tai, cảm xúc từ đó lan tỏa khắp toàn thân cậu.
“A —” Nghê Vũ nhịn không được mà hít sâu một hơi, bàn tay nắm chặt lấy áo Trầm Trì càng thêm siết chặt. Dường như cậu muốn dùng cách đó để xua đi những cảm xúc đang trào dâng, bị đè nén, không thể kiềm chế được nữa.
Trầm Trì vẫn không buông cậu ra, môi anh không rời khỏi tai cậu, mà còn thuận theo vị trí ban đầu, chậm rãi, nhẹ nhàng hôn lan ra xung quanh, từ vành tai lên đến đỉnh tai, rồi xuống bên cạnh tai và cổ. Tay anh cũng đưa ra sau đỡ gáy cậu, không nặng không nhẹ xoa nắn nơi đó.
“Tiên sinh!” Bỗng dưng Nghê Vũ mở to hai mắt, đưa tay giữ chặt thắt lưng Trầm Trì — động tác này nằm ngoài dự đoán của cậu, cậu còn tưởng mình sẽ đẩy Trầm Trì ra.
Tai và cổ cậu tựa như bị lửa đốt, Trầm Trì hôn đến chỗ nào thì chỗ đó nóng đến không chịu nổi. Trái tim Nghê Vũ dường như cũng sắp bốc cháy, sức lực dần dần bị rút cạn khỏi cơ thể cậu.
Trầm Trì làm như không nghe thấy tiếng cậu gọi, bàn tay anh ôm lấy cổ cậu cũng di chuyển theo nụ hôn về phía trước, đầu ngón tay thô ráp lướt qua mạch đập đang nhảy lên kịch liệt, qua xương quai xanh nhô cao xinh đẹp cùng hầu kết không ngừng nhấp nhô, tựa như một kiểu hôn khác.
Cuối cùng, tay Trầm Trì dừng lại ở cằm cậu, nắm chặt.
Cuối cùng, nụ hôn của Trầm Trì cũng đặt lên đôi môi khô khốc của cậu.
Như có thứ gì đó vừa bị rút khỏi cơ thể, vòng eo cứng ngắc của Nghê Vũ dường như cũng thả lỏng, cơ thể cậu mềm nhũn, miễn cưỡng để Trầm Trì ôm lấy.
Được Trầm Trì hôn, cậu chỉ có thể khẽ hé miệng thở dốc, biết rõ bản thân không có sức chống cự, nhưng vẫn muốn cố gắng giãy giụa.
Bỗng nhiên Trầm Trì giữ chặt sau gáy cậu, hôn mạnh xuống, cổ họng cậu phát ra những âm thanh mơ hồ, nhanh chóng bị nhấn chìm giữa sự quấn quýt của môi lưỡi và tiếng tim đập ầm ầm.
Mắt cậu ươn ướt, đôi con ngươi trong trẻo như dòng suối, nước mắt thấm ướt hàng mi, chảy ra khỏi đôi mắt hoe đỏ, làm ướt đẫm hai má cậu.
Cậu run rẩy trong cái ôm của Trầm Trì, hơi thở cũng dần nhuốm mùi máu tanh, đầu lưỡi cậu đã bị Trầm Trì cắn rách.
Rõ ràng đó chỉ là vết thương rất nhỏ không tính là đau lắm, nhưng lại khiến trái tim cậu tê dại, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
Cậu biết Trầm Trì đã mất khống chế.
Thì ra Trầm Trì cũng có lúc mất khống chế, tất cả đều là vì cậu mà thôi.
Trước đây, dù cho có xảy ra bất cứ chuyện gì thì Trầm Trì vẫn luôn trấn định. Chỉ có mình cậu là người hoảng loạn, thất thố và thường xuyên làm trò cười, thậm chí cậu còn vui vẻ đóng vai một người như vậy.
Cậu muốn gọi Trầm Trì một tiếng, nhưng cậu lại không thể thoát khỏi nụ hôn của Trầm Trì, chỉ có thể đáp lại anh giữa mùi máu tanh ngày càng nồng đậm, để hai trái tim bùng cháy càng thêm dữ dội.
Đột nhiên, vẻ bạo ngược trong mắt Trầm Trì biến mất, chỉ còn lại nỗi đau lòng khôn xiết. Nghê Vũ cảm thấy vết thương đau đớn kia được trân trọng đến tột cùng — Trầm Trì đang ngậm lấy chiếc lưỡi đang chảy máu của cậu, dịu dàng dùng đầu lưỡi mình an ủi.
Các khớp ngón tay của Nghê Vũ trắng bệch, cậu nắm chặt lưng áo Trầm Trì.
Nụ hôn này bắt đầu bằng sự dịu dàng nhẹ nhàng trên vành tai, sau đó biến thành cướp đoạt thô bạo, và cuối cùng là trở lại dịu dàng, lặng lẽ liếm láp vết thương.
Chưa bao giờ Nghê Vũ hi vọng đôi tai báo của mình trở lại nhiều như lúc này, nhưng cậu vẫn không nhìn thấy, cũng không cảm nhận được sự tồn tại của chúng.
Trầm Trì thở dài một hơi, rốt cục cũng buông cậu ra. Cậu thấy ánh mắt anh dừng lại trong mắt cậu một hồi lâu mới rời đi.
Tim cậu đập loạn xạ, cơ hồ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chúng có còn xuất hiện nữa không?
Trầm Trì có thấy được không?
Ấn đường Trầm Trì khẽ nhíu lại một chút, rất nhẹ, ánh mắt lập tức trở nên ảm đạm, nhưng cũng khôi phục lại bình thường rất nhanh.
Tâm trạng Nghê Vũ suy sụp, lập tức đưa tay lên, nhưng chưa kịp chạm đến đỉnh đầu đã bị Trầm Trì bắt lấy.
“Chúng nó mất rồi, đúng không?” Nghê Vũ muốn rút cổ tay về nhưng Trầm Trì lại nắm chặt hơn, nỗi đau xót hiện rõ trong mắt anh.
“Là do tôi.” Trầm Trì đè tay cậu xuống rồi mới buông ra, anh đặt tay xuống chỗ đáng lẽ ra đôi tai báo sẽ xuất hiện, nhẹ nhàng xoa xoa hai lần, sau đó để đầu cậu tựa lên vai mình, “Nghê Vũ, xin lỗi.”
“Tiên sinh, đừng nói lời xin lỗi.” Nghê Vũ lắc đầu, mất mát và hối hận tựa như một ly rượu đắng đang ngấm dần, “Là do em ngốc nghếch, trước đây em đã ngốc rồi, ngoài đánh đấm ra thì em chẳng biết gì cả.”
Trầm Trì khẽ vỗ về lưng cậu, “Em biết rất nhiều chuyện. Em cũng là người duy nhất tặng hoa băng cho tôi.”
Nghê Vũ lặng lẽ lau hết nước mắt lên vai Trầm Trì, “Anh vì hoa băng mới thích em sao?”
Giọng Trầm Trì đã bình tĩnh hơn nhiều, “Đúng vậy, nhưng không chỉ có thế.”
Nghê Vũ hít hít mũi, mở to mắt nhìn ra xung quanh, “Tiên sinh, đây không phải Địa Cầu của chúng ta.”
“Ừm. Nơi này là không gian được hành tinh N-37 phóng lên Địa Cầu.”
“Vậy có phải bây giờ chúng ta đang ở một vũ trụ khác không?”
“Đúng vậy.”
“Thật lãng mạn.”
Trầm Trì nắm vai Nghê Vũ, “Hả?”
Đôi mắt Nghê Vũ đỏ hoe, nhưng lại sáng rực rỡ, ánh sáng đó phản chiếu qua những giọt nước mắt chưa khô, trông giống như dải ngân hà lộng lẫy giữa mùa hè, “Tiên sinh, anh hôn em ở một vũ trụ khác.”
Ánh mắt Trầm Trì chợt lóe sáng, nhưng sau đó nhanh chóng trở lại bình thường, nụ cười nhẹ nhàng như xuyên thấu vào tận đáy mắt, “Em vừa thông minh lại vừa lãng mạn.”
Nghê Vũ nhớ tới ý nghĩa tên của mình, chợt cảm xúc dâng trào, “Vậy có phải là anh nên đặt cho em một cái tên mới không. Thông minh như cái gì đó, lãng mạn như cái gì đó, tĩnh lặng như cái gì đó, ‘Em còn hơn cả cái gì và cái gì đó’, và tên mới của em là ‘Cái gì gì đó’.”
Nếu là người khác, chắc sẽ bị những câu “Cái gì đó” liên tiếp này làm cho choáng váng, nhưng Trầm Trì lại biết cậu đang ám chỉ câu nói “Rạng rỡ như cầu vồng, nhanh như vũ bão, em còn hơn cả cầu vồng và vũ bão”.
“Ừm…” Trầm Trì nói: “Vậy thì cứ gọi là Báo Báo đi.”
Nghê Vũ kinh ngạc đến ngây người.
“Thông minh như Báo Báo, lãng mạn cũng như Báo Báo.” Trầm Trì cười.
Nghê Vũ nhướng mi, suy nghĩ một hồi lâu xem mình nên phản bác như thế nào, nhưng cuối cùng cậu lại nói: “Đã sớm là Báo Báo rồi.”
Trầm Trì lại lần nữa vỗ vỗ lên chỗ đáng lẽ ra có đôi tai báo, anh nói: “Đi thôi.”
Lúc này Nghê Vũ mới nhớ ra, cậu xuất hiện trong không gian này không phải để hẹn hò lãng mạn tầm vũ trụ với Trầm Trì.
“Tiên sinh.” Cậu nắm lấy tay Trầm Trì, nghiêm túc nói: “Lần trước, lúc ở không gian sa mạc kia, em lại bị lây nhiễm thêm lần nữa. Tất cả những người vào đó đều bị lây nhiễm, doanh trại 097 cũng vì lính đánh thuê biến dị mà gặp đại nạn. Chỉ có tình huống của em và Thuần An là không giống vậy. Tụi em bị lây nhiễm cấp cao rồi trở thành….”
Cậu dừng lại một chút, “Anh có muốn nhìn hình thái chiến đấu của em bây giờ một chút không?”
Rất dữ tợn, không dễ nhìn chút nào.
Thế nhưng, cũng nhờ vậy mà em đã thông minh hơn, mạnh mẽ hơn, có thể bảo vệ anh, làm được nhiều điều cho anh hơn, những việc mà trước đây em không thể làm được.
Bỗng nhiên hai má cậu được nâng lên, đồng tử Nghê Vũ co rút lại.
“Tôi đã thấy rồi.” Ngón tay Trầm Trì vuốt ve khuôn mặt cậu.
Nghê Vũ lo lắng, “Xấu lắm đúng không?!”
Trầm Trì nói: “Độc nhất vô nhị.”
Nghê Vũ hỏi: “Xấu độc nhất vô nhị đúng không?”
Trầm Trì bước ra phía sau cậu, buộc mái tóc dài đang xõa ra của cậu, “Em biết không phải là như vậy mà.”
Nghê Vũ sờ sờ vào mái tóc đã được buộc cao gọn gàng, “Chút nữa là em đã cắt bỏ rồi.”
“Vì muốn quên tôi?”
“… Ừ.”
Trầm Trì nói: “Nếu như tôi chết trong cuộc chiến này, tôi hi vọng em có thể quên tôi.”
Nghê Vũ lập tức lắc đầu, “Anh sẽ không sao!”
Trầm Trì nở nụ cười rồi nói đến chuyện chính: “Trước tôi còn có bốn chiếc phi hành khí vũ trang đã xông vào đây. Tôi hạ xuống mặt đất an toàn, nhưng giờ lại không thấy tăm hơi bọn họ đâu cả. Phòng hội nghị thượng đỉnh không phải chỉ có tám vị thủ lĩnh, những người khác ở đâu? Em khởi động bộ giáp rồi chúng ta đi dọc theo hòn đảo này tìm kiếm thử.”
Ra khỏi tòa kiến trúc tĩnh mịch kia, Nghê Vũ biến về trạng thái hình thú.
Trước đây, trạng thái hình thú của cậu không lớn lắm, cũng không khác báo săn là mấy, nhưng bây giờ cậu lại có thể biến thành cự thú khổng lồ với sức chiến đấu kinh người.
Ánh sáng xung quanh bị cản lại hơn phân nửa, Trầm Trì ngẩng đầu lên nhìn “Sủng vật” của mình.
“Ây…” Nghê Vũ nói: “Tiên sinh, em đã lớn hơn trước rất nhiều.”
Nhưng mà em cũng có thể biến trở lại như trước.
Trầm Trì nói: “Đúng là lớn hơn so với trước đây.”
“Em có thể cõng anh đi.” Nghê Vũ suy nghĩ một chút rồi cúi thấp người xuống, “Anh có muốn em cõng anh không?”
Trầm Trì vỗ vỗ lên hai chân trước cường tráng mạnh mẽ của cậu, “Thôi, để lần sau đi.”
Nghê Vũ nghe ra chút ý vị sâu xa, “Tại sao lại thôi?”
“Trước giờ thể lực luôn là điểm yếu của em.” Trầm Trì nhịn cười, “Chỗ này lại thần bí khó lường, tốt hơn hết là em nên giữ thể lực cho tốt.”
“Vèo” một cái, Nghê Vũ kích hoạt bộ giáp được chế tạo từ ‘lưu’, cậu tức giận bọc kín lấy cơ thể mình.