Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 7: Lây Nhiễm
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trung tâm cách ly bệnh độc, căn cứ 003.
Nghê Vũ mở mắt, chỉ thấy một màu trắng xóa. Cậu nheo mắt, theo bản năng muốn đưa tay che đi ánh sáng chói chang, nhưng lại phát hiện từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác, tựa như thân thể này không phải của mình vậy.
Tiếng ù ù trong đầu, lúc nặng nề chậm chạp, lúc lại nhói buốt, giống như có vô số dao găm rỉ sét bổ vào đầu cậu.
“A…a…”
Cậu khó khăn phát ra âm thanh, yết hầu khẽ run lên, kèm theo âm thanh vừa phát ra là mùi máu tanh nồng nặc. Cậu ngửi thấy rất rõ ràng.
Mùi máu đó phát ra từ cổ họng cậu.
Chỉ một tiếng động yếu ớt như vậy thôi, nhưng mỗi khi không khí đi qua cổ họng lại đau rát như lửa đốt, toàn bộ phổi của cậu đau không chịu nổi.
Cậu cử động mắt, cảm giác mồ hôi túa ra ướt đẫm trán.
Những tiếng ồn trong đầu cũng dần dần giảm đi. Cuối cùng cậu cũng nhớ được vì sao mình lại nằm ở đây, vì sao tay chân lại có cảm giác như không còn tồn tại.
Cậu đã bị nhiễm virus.
Ba tháng trước, căn cứ 061 ở phía Bắc bùng phát dịch bệnh do lây nhiễm virus thực vật lạ.
Nguyên nhân là từ một đội lính đánh thuê. Bọn họ đến rừng rậm lạnh giá vùng tây bắc của căn cứ để thu thập 20 mẫu đất về nghiên cứu khoa học. Nhiệm vụ đó thành công, nhưng có một người trong đội tên là Cái Y phát hiện trong rừng rậm có một loại cây mỗi khi nở hoa sẽ tuôn ra những bọt khí thực vật rất huyền bí.
Chỉ xét riêng về hình dáng bên ngoài, cái cây này quả thật cực kỳ đẹp. Những bọt khí nhỏ xíu phát sáng lấp lánh, nhìn giống như bọt tuyết màu hồng nhạt vậy.
Em gái của Cái Y sinh ra và lớn lên trong căn cứ, từ nhỏ sức khỏe không tốt nên chưa bao giờ ra khỏi căn cứ.
Vì muốn cho em gái một niềm vui bất ngờ, Cái Y không nói với bất cứ ai về chuyện này. Hắn tự mình đi lấy hạt giống của cái cây kia – nhiệm vụ mà bọn họ nhận là nghiên cứu khoa học, nên có mang theo dụng cụ lấy mẫu, dụng cụ lưu trữ. Nếu hạt giống bị trộn lẫn trong đất thì người không chuyên nghiệp sẽ không thể nào phát hiện được.
Sau khi qua mặt được quân đội bên ngoài căn cứ, Cái Y vui vẻ đem hạt giống đi trồng trên ban công phòng ngủ em gái mình.
Chỉ một tuần sau đó, hạt giống đã đâm chồi nảy lộc, lớn nhanh như thổi. “Phấn hoa tựa tuyết” bay vào nhà, lan tỏa ra bên ngoài, giống như bồ công anh, khuếch tán khắp mọi ngóc ngách trong căn cứ. Em gái hắn vô cùng hạnh phúc, ngày nào cũng rủ bạn bè đến ngắm đóa hoa đẹp đến kỳ dị kia.
Lúc đó không một người nào hay biết bóng ma tử thần đã bao trùm toàn bộ căn cứ.
Bảy ngày sau khi hoa nở, da dẻ toàn thân em gái hắn bỗng nhiên thối rữa, vô số mạch máu cứng như dây mây trồi ra khỏi cơ thể, chỉ trong chớp mắt đã đâm xuyên qua tim, xuyên qua mắt, xuyên qua đầu.
Mãi cho đến lúc chết đi, Cái Y vẫn không biết bản thân mình đã gây ra chuyện tai hại lớn đến nhường nào.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, hơn tám phần mười dân chúng và quân nhân trong căn cứ 061 đều bị nhiễm virus. Trong đó có một phần nhỏ đã chết ngay khi bị lây nhiễm, một phần lớn khác thì trở thành người biến dị, mạch máu biến thành dây mây chui ra khỏi cơ thể. Bọn họ điên cuồng giết chóc. Quân đội đang nỗ lực đột phá vòng vây, hướng đến khu lánh nạn dưới lòng đất gần nhất trong căn cứ 061….
Sau khi đội 1 của “Sí Ưng” nhận được nhiệm vụ thanh lý thì lập tức lên đường đến phương Bắc.
Trong khoảng mười năm trở lại đây, dường như các chiến sĩ chưa từng đối đầu với thực vật biến dị lần nào. Giai đoạn đầu cũng có thể xem như là giành được ưu thế, nhưng khi nhiệm vụ gần kết thúc, để giải cứu đội nghiên cứu khoa học đang bị bao vây, Nghê Vũ đã dẫn một đội nhỏ xông vào vòng vây.
Huyết đằng giăng kín cả bầu trời, tựa như những chi thể gãy nát đang vẫy vùng trong gió. Nghê Vũ bảo vệ một bác sĩ lui ra ngoài. Lúc sắp chạy thoát khỏi vòng vây huyết đằng thì một cơn đau nhói kịch liệt chợt truyền đến vai trái cậu.
Khoảnh khắc đó, cơ thể cậu đột nhiên nóng như lửa đốt, lục phủ ngũ tạng như muốn tan chảy, tầm nhìn trở nên mơ hồ, bên tai chỉ còn nghe được tiếng nổ vang.
Cậu biết, mình đã bị nhiễm virus thông qua vết thương.
Lúc còn lại một chút ý thức, cậu bất chấp tất cả đẩy vị bác sĩ kia ra ngoài, còn mình thì lại bị một dây huyết đằng đâm trúng ngực, tiếp đó là bụng, là đùi….
Chuyện sau đó nữa cậu cũng không nhớ rõ, chỉ biết khi tỉnh lại, cậu đã nằm trong khoang cách ly trong suốt.
Bác sĩ nói cho cậu biết, cậu rất may mắn. Mặc dù bị nhiễm virus nhưng không chết, cũng không biến thành người biến dị. Hơn nữa, cậu còn phải cảm ơn virus thực vật này đã xâm nhập vào những vị trí đó, vì thế mà những vết thương chí mạng bên ngoài đã không cướp đi sinh mạng cậu.
Nói cách khác, chỉ cần tìm được một động vật có gen phù hợp trên thế giới này là cậu có thể tiến hành phẫu thuật ký sinh.
Nếu phẫu thuật thành công, hoa văn ký sinh sẽ hiện lên cơ thể cậu, và cậu có thể tiếp tục sống với thân phận người ký sinh.
Chỉ có điều, trước khi tìm được vật chủ, cậu chỉ có thể nằm trong khoang cách ly. Ngoài đầu ra thì chỗ nào trên cơ thể cũng không có cảm giác, tựa như một sinh vật nửa sống nửa chết.
Lúc biết được sự thật này, cậu cảm thấy thật không thể tin được.
Cậu hỏi bác sĩ, cậu có thể lựa chọn cái chết hay không.
Vị bác sĩ tóc bạc trắng nhìn cậu đầy vẻ kỳ lạ, nói: “Cậu nhóc à, cậu mới có 22 tuổi. Không có người nào mới 22 tuổi đã muốn chết hết.”
Không phải người nào sống sót sau khi nhiễm virus đều có thể tìm được vật chủ để bản thân ký sinh. Vì để cho bọn họ có thể chờ đợi trong thời gian dài mà phải nằm trong khoang cách ly, để máy móc “nuôi dưỡng” cơ thể họ.
Khi nằm trong khoang cách ly, quá trình phát triển của cơ thể sẽ bị giảm xuống mức thấp nhất. Trong hoàn cảnh đó, sự lây lan của virus trong cơ thể cũng chậm lại.
Nhưng Nghê Vũ không muốn phải sống như vậy.
Nếu như không tìm được vật chủ thì chẳng lẽ suốt cuộc đời còn lại cậu cứ phải nằm trong thứ này sao?
Chết cũng không đáng sợ lắm, điều đáng sợ nhất chính là cơ thể không thể nào cử động mà đầu óc thì vẫn còn tỉnh táo.
Kết quả, một thời gian dài rồi mà gen phù hợp vẫn chưa tìm thấy. Bác sĩ nói: “Cậu kiên trì thêm chút nữa, tôi nhất định sẽ tìm được vật chủ cho cậu.”
Mỗi ngày, cậu đều tỉnh dậy trong mê man – khoang cách ly sẽ tiêm thuốc vào động mạch của cậu, chỉ cần 3 giây thôi là ý thức cậu đã bị khoang cách ly kiểm soát.
12 giờ sau thuốc sẽ hết hiệu lực, cậu sẽ tỉnh lại từ trong hỗn loạn, sẽ tiếp tục lặp đi lặp lại quá trình tỉnh dậy rồi nhớ lại một cách máy móc – thế nên mới có tình huống như bây giờ.
Cậu chớp mắt một cái, cũng may là bản thân cậu có thể tự làm động tác này.
Ban ngày là khoảng thời gian khó khăn nhất, dài đằng đẵng như không bao giờ có kết thúc.
Để duy trì trạng thái còn “sống”, tất cả những người đang chờ đợi phẫu thuật ký sinh không được mê man trong thời gian dài. Mỗi ngày phân chia ra thành 12 giờ vô ý thức và 12 giờ tỉnh táo, cứ lặp đi lặp lại như thế vô thời hạn.
Bác sĩ lại tới lần nữa, khuôn mặt ông đỏ bừng, tựa như người được cứu vớt là ông ấy chứ không phải cậu: “Tìm được gen phù hợp rồi! Là một con báo săn mang số hiệu A238590! Cậu nhóc à, cậu may mắn lắm đó, mãnh thú là vật chủ ưu tú nhất. Nếu như phẫu thuật diễn ra thuận lợi thì cậu không chỉ có thể khôi phục lại sức khỏe mà còn có thể trở lại ‘Sí Ưng’ nữa đó!”
Cuối cùng cậu cũng phấn chấn lên được một chút, trong đầu cậu tự hỏi: Mình, mình còn có thể quay về “Sí Ưng” sao?
Có trời chứng giám, điều cậu nghĩ nhiều nhất là được trở lại “Sí Ưng”.
Lúc còn nhỏ, cậu ở khu lánh nạn dưới lòng đất chịu không biết bao nhiêu khổ cực, tất cả cũng vì muốn trở thành một đội viên của chiến đội đặc chủng khi cậu tròn 16 tuổi.
Bác sĩ chạm vào thiết bị liên lạc cá nhân, màn hình đột nhiên được phóng lớn. Một con báo săn sạch sẽ, hoạt bát đang nằm nhoài trên cỏ, vừa lười biếng phơi nắng vừa ngáp ngắn ngáp dài.
Mấy giây sau, con báo săn xoay mặt sang, giống như đang nhìn thẳng vào mắt cậu.
Cậu thấy được một đôi mắt sáng ngời, đôi con ngươi vàng óng.
Bác sĩ phấn khởi rời đi, căn dặn cậu chuẩn bị sẵn sàng vì cuộc phẫu thuật sẽ được tiến hành nhanh thôi.
Cậu có chút buồn cười, bây giờ cậu không thể cử động được, cũng chỉ có thể chuẩn bị về mặt tinh thần mà thôi.
Thế nhưng mấy ngày sau bác sĩ lại mang đến một tin xấu: cuộc phẫu thuật có lẽ sẽ không thể tiến hành được.
“A238590 là báo săn mà Thiếu tướng Trầm Trì nuôi. Thiếu tướng… không muốn ký giấy đồng ý phẫu thuật.” Bác sĩ buồn bã nói: “Gen của cậu và A238590 vô cùng phù hợp, nếu như bỏ qua, e rằng….”
Bác sĩ còn chưa nói hết thì cậu đã biết sẽ có chuyện gì đến với mình.
Nếu như bỏ qua, thì ngoại trừ có kỳ tích xuất hiện, còn không thì cậu sẽ không bao giờ tìm được vật chủ thích hợp nữa.
“Thiếu tướng là người thuộc tầng lớp thống trị, được hưởng đặc quyền trong tập đoàn quân sự Đông Hoàn.” Bác sĩ nói tiếp: “Cậu cũng đừng nản chí. Tôi, tôi sẽ nghĩ biện pháp khác! Cậu là chiến sĩ có thành tích chói lọi ở ‘Sí Ưng’, năm xưa Thiếu tướng cũng xuất thân từ chiến đội đặc chủng, tôi không tin anh ta nỡ lòng nhìn một chiến sĩ ưu tú như cậu phải nằm cả đời trong khoang cách ly!”
Vừa mới có hi vọng thì hi vọng lại bị dập tắt, cảm giác này thật sự không dễ chịu chút nào. Sau khi bác sĩ rời đi, cậu buồn bã thật lâu.
Cậu không nghĩ tới, đó lại là thú cưng của Thiếu tướng.
Cậu đã từng gặp qua Thiếu tướng, gặp ở doanh bộ “Sí Ưng”.
Thiếu tướng mặc quân phục đen, khuôn mặt lạnh lùng, toát ra khí thế mạnh mẽ, vô cùng uy nghiêm. Đáng lý cậu cũng nên sợ hãi – giống như phần lớn đồng đội của cậu vậy, thế nhưng cậu lại bị đôi mắt của Thiếu tướng hấp dẫn.
Đôi mắt đen tuyền sâu không thấy đáy, đuôi mắt hẹp dài, ngay cả cái liếc mắt cũng lạnh lùng, thế nhưng cậu lại từ trong đôi mắt sắc bén ấy thấy được sự kinh diễm.
Đúng vậy, ấn tượng đầu tiên mà Thiếu tướng mang đến cho cậu là kinh diễm, sau đó mới là mạnh mẽ, là cao vời vợi không thể với tới.
Thì ra Thiếu tướng còn nuôi cả thú cưng, quả thật không hợp với khí chất của anh ấy chút nào.
Trong đầu cậu lại hiện lên đôi mắt màu vàng óng của con báo săn kia, đột nhiên cậu thấy mình cũng có thể hiểu được Thiếu tướng.
Một con báo xinh đẹp như vậy, nếu là cậu, cậu cũng sẽ không nỡ giao nó ra.
Một khi phẫu thuật được tiến hành, con báo săn đó sẽ phải chết.
Thôi vậy.
Hôm đó, khi bị tiêm thuốc, cậu đã nghĩ, con báo kia có thể sống tiếp thì cũng có thể xem như cậu đã làm được một việc tốt.
Lại một vòng thời gian tuần hoàn lặp lại, cậu đang tỉnh táo lại từ trong mê man, bỗng thấy có người đang đứng trước mặt mình.
Bác sĩ à?
Không đúng, bác sĩ sẽ mặc áo blouse trắng, còn người này thì lại mặc một thân quân phục màu đen.
Mãi đến khi thị lực hoàn toàn khôi phục, hô hấp của cậu cũng gần như ngưng lại.
Theo lý thuyết, tay chân cậu trong khoang cách ly sẽ không có cảm giác “cứng đờ” như vậy.
Vậy mà cậu lại thực sự cảm thấy sống lưng mình cứng ngắc.
Người đứng trước mặt cậu là Trầm Trì.
Cậu chưa từng nhìn Trầm Trì ở khoảng cách gần như vậy.
Trầm Trì cũng nhìn cậu. Ánh mắt kia dường như đang xem xét tỉ mỉ, bất tri bất giác cậu cũng trở nên khẩn trương. Cậu muốn nói gì đó, cố gắng hé miệng một lúc lâu mới nhớ ra mình đang ở trạng thái “tiêu hao thấp”, vậy thì không thể nói chuyện được rồi.
Bọn họ cứ như vậy mà nhìn nhau, trong mắt Trầm Trì ẩn chứa sự xa lạ, còn cậu thì lại nghĩ đến điều không nên nghĩ – đôi mắt Thiếu tướng thật đẹp.
Một lúc lâu sau – có lẽ cũng không lâu lắm, cậu nghe được Trầm Trì nói với vị bác sĩ kia: “Tôi có một điều kiện.”
Bác sĩ thấp thỏm hỏi: “Điều kiện gì?”
“Trước khi phẫu thuật, cậu ta phải ở trong nhà tôi.” Trầm Trì nói thêm: “Và không cần khoang cách ly.”