Trầm Lạc - Sơ Hòa
Chương 6: KẾT HÔN
Trầm Lạc - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên “Quảng trường thuận tiện cho dân” bán từ đồ quý hiếm đến vật tầm thường, đủ loại kỳ quái, cái gì cũng có, nhưng kẹo bông gòn thì chỉ có một chỗ bán.
Nghê Vũ đã chi một khoản tiền lớn để mua cây gãi ngứa chạm ngọc nhưng vẫn chưa tìm được nhiệm vụ phù hợp, nên cậu phải thắt chặt chi tiêu, mỗi ngày cậu chỉ dành cho những nhu cầu sinh hoạt cơ bản nhất. Thế nhưng mới chỉ vài ngày trôi qua, cậu lại thèm cái vị ngọt ngào, mềm xốp của kẹo bông gòn.
Con người khác động vật ở chỗ họ có thể tự chủ. Về bản chất, người ký sinh là quái vật nửa người nửa thú, khi thú tính trỗi dậy thì rất khó kiềm chế sự thèm ăn.
Khi Nghê Vũ nhận ra mình đang làm gì thì cậu đã đứng trước quầy kẹo bông gòn ở rìa quảng trường.
Hôm nay Trần không mặc trang phục lính đánh thuê, vẫn đeo tạp dề như mọi khi, quen thuộc chào hỏi. “Đến rồi hả? Hôm nay cậu muốn ăn vị gì? Muốn làm hình gì?”
Nghê Vũ nhíu mày.
Lần trước, tại chỗ quản lý lính đánh thuê, Trần đã nói cho cậu biết không ít ưu đãi nếu gia nhập quân đoàn của họ. Vốn dĩ cậu chẳng nghe lọt tai gì, chỉ thấy hơi phiền.
Khi mới đến căn cứ 097, sở dĩ cậu có chút thiện cảm với Trần là vì người này làm ra những đám mây kẹo ngọt mơ mộng cho bọn trẻ, hơn nữa, anh ta không có mùi hôi của lính đánh thuê – khứu giác của báo rất nhạy, cậu ngửi thấy rất rõ.
Nhìn bề ngoài, Trần rất nghèo, đến cả một cửa hàng đàng hoàng cũng không thuê nổi. Vì muốn giúp Trần, nhiều lần cậu đã trả tiền kẹo nhiều hơn giá trị thực.
Kết quả, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Trần còn giàu hơn cậu rất nhiều, bán kẹo bông gòn chỉ là công việc lúc rảnh rỗi để giải khuây mà thôi.
Bản tính của mãnh thú vốn thù dai, nếu có thể mua kẹo bông gòn ở chỗ khác, Nghê Vũ sẽ không bao giờ nói chuyện với Trần nữa.
Bên cạnh chiếc máy làm kẹo bông gòn đang quay tròn có bày các hình mẫu. Nghê Vũ chỉ vào hình một ngôi sao, “Cái này.”
Tiếng máy chạy ầm ầm vang lên, Trần lại hỏi, “Chuyện hôm đó tôi nói với cậu, cậu suy nghĩ thế nào rồi?”
Nghê Vũ nhìn kẹo bông đang dần dần hiện hình rồi lớn dần như phép thuật, “Tôi không muốn gia nhập bất cứ quân đoàn lính đánh thuê nào.”
“Sao lại thế chứ?” Anh ta nói tiếp, “Để tôi đoán xem… Cậu vẫn còn ôm mộng quay về căn cứ 003 phải không? Nhưng quân hàm của cậu đã bị tước rồi mà.”
Đôi mắt Nghê Vũ đột nhiên trở nên lạnh lẽo, môi mím chặt.
“Đến chỗ chúng tôi đi, đa số đều là những kẻ liều mạng.” Trần nhún vai, cười nói, “So với việc quay trở về thủ đô bên cạnh biển kia thì gia nhập quân phản loạn còn thực tế hơn. Cậu là người ký sinh, hẳn phải biết về quân phản loạn người ký sinh đúng không?”
Vừa lúc đó, kẹo bông gòn cũng đã làm xong, Nghê Vũ cầm lấy, không chút do dự rời đi. Lại nghe Trần nói vọng theo từ phía sau, “Đúng rồi, hôm nay cậu chưa xem tin tức đúng không?”
Tin tức?
Nghê Vũ rất ít khi xem tin tức, đó là thói quen cậu vẫn giữ từ trước khi giải phẫu.
Quân nhân thường được chia làm hai loại: một loại sinh ra để chiến đấu, loại khác sinh ra để mưu cầu quyền lực. Tất nhiên cậu thuộc về loại trước, những tin tức thật thật giả giả hàng ngày cậu không thích nghe.
Kẹo bông gòn vẫn ngon như trước, là vị dâu tây và hương cỏ hòa quyện.
Tâm trạng cậu vì vậy mà khá hơn một chút, quyết định quay lại chỗ quản lý lính đánh thuê tìm việc.
Lần này nhất định phải tìm được một nhiệm vụ, nếu không thì thật sự hết tiền rồi.
Cũng như mọi ngày, bên ngoài chỗ quản lý lính đánh thuê tụ tập rất đông người, họ vừa chờ đợi cơ hội đánh cược mạng sống để mưu sinh, vừa dùng những lời lẽ thô tục để bàn tán chuyện riêng tư của người khác.
Lần này, dường như tất cả đều đang nói về chuyện của Nghê Vũ.
Vị tinh anh của “Sí Ưng”.
Người ký sinh mới đến từ thủ đô.
Người đó là kẻ đáng thương bị giai cấp cầm quyền vứt bỏ.
Nghê Vũ đã quen với việc bị những người này nhìn chằm chằm, thế nhưng đến gần mới phát hiện, hôm nay trong mắt họ dường như còn có thêm một chút hưng phấn.
Làn gió nóng hổi mang cuộc trò chuyện của họ đến bên tai cậu, lúc này cậu mới hiểu được nội dung của tin tức là gì.
Tối hôm qua, quân đội vừa công bố thông tin Thiếu tướng Trầm Trì và vị thiên chi kiêu tử Lộ Địch của căn cứ “Thiên Vĩ” đã hoàn thành thủ tục đăng ký kết hôn.
Mắt Nghê Vũ mở to, tất cả âm thanh bên tai dường như đã dừng lại, cảm giác đau nhói từ phía sau cũng đã lan đến hai tai.
Chỉ vài phút ngắn ngủi cậu thất thần đứng yên tại chỗ, môi mấp máy mấy lần, như muốn nói gì đó nhưng âm thanh lại bị nghẹn lại trong cổ, cậu không nghe được giọng nói của mình.
Tất cả mọi người đều nhìn cậu, chờ phản ứng của cậu – có lẽ đây là người duy nhất rời trung tâm “Tiêu Ngạn” để đến vùng biên cảnh xa xôi này, là người tiếp xúc gần nhất với giai cấp thống trị.
Nghê Vũ gắng sức nuốt một ngụm nước bọt, mở thiết bị thông tin cá nhân lên nhìn tiêu đề của tin tức.
Khoảng 100 năm sau ngày đại nạn giáng xuống, phần lớn trái đất đều trở thành phế tích, các quốc gia sụp đổ, gia tộc tan rã, không còn ai để ý đến việc “kết hôn” nữa, tất cả các tập đoàn quân sự đều chỉ suy xét đến việc “sinh sôi nảy nở”. Phụ nữ trở thành máy đẻ, nếu không đủ phụ nữ thì nghiên cứu chế tạo ra tử cung nhân tạo. Mãi đến khoảng 50 năm trở lại đây, con người mới tìm được chút cân bằng mong manh từ trong đại nạn, sự tồn tại của phụ nữ không còn chỉ để sinh đẻ, từ đó khái niệm “kết hôn” và “bạn đời” cũng xuất hiện trở lại.
Theo quy củ của “Tiêu Ngạn”, hôn nhân của cấp cao tập đoàn quân sự Đông Hoàn phải công khai với dân chúng.
Bỏ qua tiêu đề, cậu lướt đến phần video và ảnh của Trầm Trì cùng Lộ Địch lúc đăng ký kết hôn.
Trong đó có một tấm Trầm Trì nắm tay Lộ Địch, nghiêng đầu nhìn Lộ Địch.
Nghê Vũ biết góc độ đó của Trầm Trì quyến rũ đến nhường nào.
Ngũ quan của thiếu tướng không có gì để chê, đường nét khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, đôi mắt đen thăm thẳm, nhưng bên trong vẫn có chút ánh sáng lấp lánh lạnh lẽo, giống như ánh sáng của những ngôi sao giữa bầu trời đêm tăm tối.
Bầu không khí xung quanh thiếu tướng lúc nào cũng lạnh lùng đến tàn khốc. Thế nhưng khi thiếu tướng nghiêng mặt sang một bên, hạ mắt xuống nhìn người bên cạnh thì ánh mắt đó lại dịu dàng vô cùng, thỉnh thoảng còn nhoẻn miệng cười.
Bí mật này rất ít người biết.
Không, phải nói là bí mật này không ai biết.
Bởi vì người có thể đứng gần thiếu tướng như vậy trước đây chỉ có cậu – Nghê Vũ – chỉ mình cậu.
Vậy mà giờ đây thiếu tướng lại dịu dàng nhìn chăm chú vào một người khác.
Người đó cao sang quyền quý, tóc vàng, mắt xanh.
Là con người, con người thật sự.
Bỗng dưng Nghê Vũ bật cười khe khẽ, cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái cứng đờ kia, âm thanh xung quanh lại lần nữa trở nên ồn ào náo nhiệt.
Cậu chen ra khỏi đám lính đánh thuê, vai va vai, ngực đụng ngực người khác – cậu cũng không để ý đến việc tránh né mùi hôi trên cơ thể họ, đi thẳng đến chỗ màn hình điện tử lớn ở chỗ quản lý.
Nhiệm vụ được công bố hôm nay nhiều hơn bình thường rất nhiều, cũng có thể do bọn lính đánh thuê mãi lo chuyện bao đồng, không có tâm trạng đi làm nhiệm vụ. Nói chung là giờ cậu có thể chọn được nhiệm vụ mà ngày thường không kịp nhận.
Nhưng trước tiên cậu phải đọc được những dòng chữ trên màn hình cái đã.
Cậu không bị hoa mắt, cũng không phải không biết chữ, thế nhưng cậu nhìn đi nhìn lại mấy lần mà vẫn không hiểu bên trên đang viết cái gì.
Đầu óc như bị vùi vào trong cát nóng, nóng đến mức không thể suy nghĩ được gì, kể cả những điều đơn giản nhất.
Tại sao lại như vậy chứ?
Không phải đã sớm biết ngày này sẽ đến hay sao?
Những ngày khó khăn nhất – bị tước quân trang, bị tống vào ngục quân sự, bị xét xử, bị cưỡng chế ly hôn, bị trục xuất – những chuyện tổn thương nhất cũng đã qua hết rồi mà!
Thiếu tướng lại kết hôn lần nữa, “Sí Ưng” sẽ có đội trưởng mới, mà cậu hiện giờ cũng đã có một thân phận mới, nhà ở căn cứ 097 dù nhỏ như container nhưng cũng đủ cho cậu sống. Trên đường đi đến căn cứ 097 cậu đã tiêu hết tiền, thế nhưng dù sao cậu cũng có thể nhận nhiệm vụ để kiếm sống. Chỉ cần không chết thì cũng có thể sống qua ngày.
Người ký sinh là người đến gần với cái chết nhất.
Nói theo một nghĩa nào đó thì, tất cả những người ký sinh đều là những người đã từng chết một lần.
Đối với người ký sinh mà nói thì để có thể sống tiếp, dù cho chỉ là kéo dài chút hơi tàn, dù cho có khó coi đến mức không chịu nổi thì đó cũng là điều đáng mừng.
Tại sao cứ phải đau đớn khổ sở vì một chuyện đã qua lâu như vậy?
Cậu cũng không biết nữa.
Hình xăm ký sinh sau lưng lại đau đớn dữ dội, trong phút chốc, cậu không có cách nào phân biệt được đó là nóng hay là lạnh.
Cậu nghĩ, dáng vẻ của mình bây giờ chắc là đáng sợ lắm.
Hai mắt đỏ như máu, khuôn mặt hung dữ, giống như lúc đang tàn sát giết chóc.
Cậu đã giết rất nhiều sinh vật biến dị, vào khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, chúng nó luôn sợ hãi nhìn cậu với đủ muôn hình vạn trạng.
Cho nên có thể thấy được, cậu thật sự rất đáng sợ.
Thế nhưng trên thực tế, cậu chỉ lặng yên đứng đó mà nhìn chằm chằm vào màn hình, không hung bạo cũng không hung hãn. Chỉ là, khuôn mặt vốn trắng như sứ của cậu bây giờ đã chuyển sang trắng bệch, nước mắt màu đỏ nhạt lặng lẽ rơi đầy trên má.
Đó là một dáng vẻ đáng thương, dáng vẻ oan ức.
Mãi đến lúc này cậu mới thực sự nhận ra Trầm Trì đã không còn cần cậu nữa.