110. Chương 110: Sông Thu (5)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 110: Sông Thu (5)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tịch Ngân nhìn Trương Bình Tuyên đã ngủ say, lúc này mới bước ra khỏi gian phòng phụ. Giang Lăng đang ôm kiếm đứng bên ngoài, thấy nàng ra định mở lời, nhưng Tịch Ngân đã ra hiệu giữ im lặng.
“Điện hạ đã ngủ rồi.”
Giang Lăng gật đầu, hạ thấp giọng nói: “Vậy tối nay nội quý nhân định sắp xếp thế nào?”
Tịch Ngân vuốt váy ngồi xuống bậc thềm, xoa xoa bả vai, mệt mỏi cười nói: “Ta không sao, chỗ nào mà chẳng tạm bợ được một đêm. Lát nữa, ta ôm một tấm chăn ra đây, ngồi ngoài hành lang một lát là được.”
Nàng nói xong, ngẩng đầu lên đổi sang chuyện khác: “Đúng rồi, Giang tướng quân, ngài có biết Kinh Châu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Ta vốn tưởng Cố Hải Định truyền tin bảo điện hạ xuôi nam đến Kinh Châu là để khiến bệ hạ kiêng dè, nhưng các ngài lại nói điện hạ hoàn toàn không thể vào được thành Kinh Châu. Ta có hỏi điện hạ, nhưng khi nghe ta hỏi xong, ngài ấy có vẻ rất đau lòng, nên ta cũng không tiện hỏi thêm nữa.”
Giang Lăng bước xuống vài bậc thềm, muốn nói lại thôi.
Tịch Ngân hỏi: “Có liên quan đến cơ mật trong quân sao? Tướng quân không thể nói?”
Giang Lăng lắc đầu: “Không phải… là không biết phải nói với nội quý nhân thế nào.” Nói rồi, hắn cũng thở dài, do dự một lúc lâu rốt cuộc mới mở lời: “Thực ra, Sầm Chiếu đã phản rồi. Hiện giờ mười vạn đại quân của Lưu Lệnh ở Kinh Châu, cùng với ba vạn quân của Lưu Quán đều do một tay y chỉ huy điều phối. Sau khi Triệu tướng quân phạm tội bỏ trốn, sĩ khí trong quân giảm sút nghiêm trọng, lòng quân hoang mang, lão tướng quân Hứa đã liên tiếp thua ba trận, giờ đây e rằng quân địch sắp áp sát bờ sông rồi. Còn về việc vì sao điện hạ không vào được thành Kinh Châu, ta cũng chưa rõ. Chỉ nghe người đưa điện hạ về nói, điện hạ đã đến dưới cửa thành gõ cửa, nhưng Kinh Châu hoàn toàn không vì điện hạ mà mở cửa thành.”
Tịch Ngân lặng lẽ nghe Giang Lăng nói hết những lời này, nàng đã hiểu ra Trương Bình Tuyên rốt cuộc đang đau buồn vì điều gì.
Sầm Chiếu nếu thực sự phản rồi, mà Trương Bình Tuyên không vào được thành Kinh Châu, chính là vì Sầm Chiếu không muốn gặp nàng ấy.
“Ca ca… thực sự phản rồi sao?”
Giang Lăng vốn đã không nỡ nói chuyện này với nàng, nay thấy vành mắt nàng đỏ hoe, càng không nỡ nói lời tàn nhẫn, ngập ngừng một lúc lâu chỉ có thể gật đầu “ừ” một tiếng.
Tịch Ngân nghe thấy tiếng ấy, cúi đầu mím môi, không nói một lời nào.
Giang Lăng ướm lời: “Thực ra nội quý nhân đã hỏi mấy lần về chuyện Kinh Châu, ta đều không nói, là vì…”
“Các ngài sợ ta sẽ giống chuyện lúc bệ hạ có ý định giết Tần Phóng sao?”
Nàng thẳng thừng nói ra điều hắn định nói, nói xong liền thuận tay quệt ngang mặt, nước mắt tuy đã lau đi nhưng cũng khiến lớp phấn son nhòe đi.
Giang Lăng nhìn dáng vẻ của nàng, không hề phủ nhận.
“Xin lỗi nội quý nhân.”
Tịch Ngân “ừ” một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên màn đêm, đã gần đến rằm, trăng tròn như đĩa bạc.
Ngày trước ở trong cung Lạc Dương ngắm trăng tròn, nàng luôn hy vọng có thể cùng Sầm Chiếu người và trăng cùng đoàn tụ, giờ đây Sầm Chiếu và nàng chỉ cách nhau một dòng sông, Tịch Ngân lại cảm thấy sợ hãi.
“Ta sẽ không như vậy nữa đâu.”
“Xin lỗi.” Giang Lăng ở dưới bậc thềm chắp tay lại một lần nữa tạ tội.
Tịch Ngân mỉm cười lắc đầu, nàng không còn nhắc đến chuyện Sầm Chiếu trước mặt Trương Đạc nữa, sụt sịt mũi rồi đổi giọng hỏi: “Thuốc của đại phu đâu, để ta đi sắc.”
“Đám tì nữ đã sắc rồi.”
“Được, đêm nay là đại nhân trực sao?”
“Vâng, nội quý nhân cứ yên tâm.”
Tịch Ngân rốt cuộc chẳng thể yên tâm.
Những ngày không mộng mị đã sớm không còn quay trở lại, ngay cả khi nàng ngồi ở hành lang chợp mắt, cũng bị từng giấc mơ hỗn độn ám ảnh đến mức cả người toát mồ hôi lạnh. Trong mơ có một đôi mắt, nàng dường như đã thấy qua, nhưng lại không quen thuộc. Thế nhưng, nàng vẫn cảm thấy đôi mắt ấy hẳn là của Sầm Chiếu.
Đến tận bây giờ nàng vẫn mơ hồ nhớ rằng, đôi mắt ấy từng ngập tràn ý cười nhìn nàng trong phường Nhạc Luật: “Đặt cho muội một cái tên nhé, gọi là… Tịch Ngân.”
“Sao ạ…”
“Tịch, Ngân.” Y nhấn mạnh từng chữ, dịu dàng nói cho nàng nghe.
“Tịch trong hoan tịch, Ngân trong ngân tử.”
*Hoan tịch: cỏ cói | Ngân tử: bạc.
Giọng nói như ngọn gió thổi qua núi xuân sau khi tuyết tan, người như vị tiên áo rộng trong tranh.
“A Ngân, sau này hãy cùng ca ca sống tiếp nhé.”
Tịch Ngân bị câu nói này làm tỉnh giấc.
Tỉnh lại mới phát hiện lưng áo mình gần như đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Phía đông đã hửng sáng, trên lò thuốc ngoài đình viện, nồi thuốc đã sôi sùng sục.
Tiếng khóc bên tai đến từ Trương Bình Tuyên, vừa nén lại vừa thê lương. Tịch Ngân lặng lẽ đứng ngoài hành lang, nhìn cái bóng chiếu lên cửa sổ phía đông bởi ánh nắng ban mai, đợi cho đến khi tiếng khóc ấy ngừng hẳn mới đổ thuốc ra, ra hiệu cho tì nữ bưng vào.
Ngày tháng trôi qua đã vào tiết tháng ba ấm áp, mùa nước lũ kéo đến, nước sông dâng cao.
Mấy vạn trượng nước sông cuốn đi từng cụm hoa bên bờ, cùng với ánh lửa tàn trên sông, vừa thảm khốc vừa diễm lệ đến lạ thường.
Mà lúc này cuộc thủy chiến trên sông cũng dần chuyển từ thế giằng co sang thế rõ ràng hơn.
Hứa Bác vốn giỏi chiến đấu giáp lá cà bằng tàu chiến, khi Trương Đạc xuôi nam lại điều động dọc đường một lượng lớn chiến thuyền từ Vân Châu, Linh Đồng. Còn thủy quân của Lưu Lệnh vì trận chiến vượt sông hồi cuối năm ngoái vốn đã tổn thất quá nửa, các tàu Đại Dực, Tiểu Dực trong quân đều hư hỏng, không kịp bổ sung và sửa chữa, nên trong những trận cận chiến tàu chiến đã liên tiếp đại bại.
Điều này khiến bọn Đặng Vi Minh thở phào nhẹ nhõm.
Ngày hôm ấy, Đặng Vi Minh vừa bước vào đại trướng của Trương Đạc liền thấy Hứa Bác đang đứng im lặng trong trướng. Trương Đạc mặc bộ yến cư bào, tay đè lên một điểm trên tấm bản đồ ven sông, chỉ cho Giang Thấm xem. Cả ba người dường như đều đang suy tính điều gì đó, tất cả đều im lặng. Đặng Vi Minh không dám tiến lên, đành đi tới bên cạnh Hứa Bác, khẽ hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Hứa Bác vốn không ưa những quan giám sát không am hiểu quân sự như Đặng Vi Minh, vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ, ra hiệu cho ông im lặng.
Đặng Vi Minh đang định hỏi tiếp, chợt nghe Giang Thấm nói: “Nay cửa thành phía nam thành Kinh Châu đã mở, Lưu Quán đã chia một nửa quân lực, khoảng vạn người đóng quân ngoài cửa thành, mục đích là một khi thủy chiến thất bại sẽ lập tức từ Kinh Châu rút về phía nam. Với quân lực hiện tại của chúng ta, dẫu có đánh bại mười lăm ngàn quân mã của Lưu Quán, bọn Lưu Lệnh cũng chưa chắc không thể trốn thoát.”
Trương Đạc gõ gõ lên mặt bản đồ, bình thản nói: “Thế thì chỉ càng kéo dài sự hao tổn.”
“Đúng vậy.”
Giang Thấm thở dài một tiếng.
“Còn một việc nữa, thần có chút lo lắng.”
Trương Đạc ngẩng đầu ra hiệu cho hắn nói tiếp.
Giang Thấm nói: “Trận thủy chiến lần này, dường như không thấy Sầm Chiếu ra trận.”
Đặng Vi Minh không nhịn được xen vào: “Có lẽ, Sầm Chiếu không am hiểu thủy chiến trên sông.”
Hứa Bác lắc đầu đáp: “Thần cũng có nghi vấn này. Trận vượt sông cuối năm ngoái, thần đã từng giao chiến với vài tướng dưới quyền Lưu Lệnh, trận thủy chiến lần này vẫn không thấy bọn họ có bất kỳ thay đổi nào trong chiến trận, vẫn là dùng lối tấn công mạnh mẽ, lấy Tiểu Dực hỗ trợ Đại Dực. Thế nhưng, phần lớn chiến thuyền của chúng đều đã hư hỏng, trước đó Kinh Châu bị vây khốn, bọn chúng không thể sửa chữa kịp thời, nên cứ hễ giao chiến tầm gần là mười phần thì bảy phần lập tức chìm nghỉm. Cách đánh này hoàn toàn không có chiến thuật như trận phá thành Kinh Châu tháng trước. Nhưng điều khiến thần càng không hiểu là, dẫu vậy, Lưu Lệnh vẫn không chịu đình chiến, luôn tìm cách vượt sông, với tâm thế thà tổn thất trăm người cũng phải đưa được một người qua. Cho nên, thần cũng cảm thấy, tên Sầm Chiếu kia đã tránh mặt trong trận thủy chiến này rồi.”
Trương Đạc cầm một cây bút chu, bình thản hỏi: “Bọn chúng vượt sông ở điểm nào?”
Hứa Bác tiến lên chỉ cho Trương Đạc: “Ở chỗ này.”
Ông vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ vào: “Chỗ này là đoạn hẹp của dòng sông, chỉ khoảng chừng năm mươi mét.”
Trương Đạc thuận tay khoanh tròn điểm Hứa Bác vừa chỉ.
Nơi đó, phía sau chính là Giang Châu.
“Giang Châu…”
Trương Đạc nhấc bút, khẽ thốt lên hai chữ này.
Đặng Vi Minh nói: “Chẳng lẽ chúng muốn âm mưu chiếm Giang Châu? Bệ hạ, nay Giang Châu chỉ có nội cấm quân, có nên điều tướng quân Hoàng Đức quay về…”
Lời chưa dứt, chợt nghe Giang Thấm nói: “Bệ hạ, một khi đã vượt sông thì nên nhất cử phá thành, thừa thắng xông tới, lúc này chia quân về hộ vệ Giang Châu là thực sự không cần thiết!”
Trương Đạc liếc mắt nhìn ông: “Ngươi đang hoảng hốt cái gì?”
Giang Thấm quỳ xuống nói: “Thần đã mạo hiểm tính mạng can gián nhiều lần, bệ hạ…”
“Đủ rồi, nói tiếp nữa sẽ thành mỉa mai quân vương.”
Giang Thấm im bặt, phủ phục không nói.
Hứa Bác và Đặng Vi Minh đều không hiểu hết thâm ý trong lời nói của hai quân thần, cả hai đều không dám mạo muội lên tiếng.
Lâu sau, Giang Thấm mới dập đầu nói: “Thần biết tội, thần vạn chết.”
Trương Đạc gạt bản đồ sang một bên, lạnh lùng nói: “Vượt sông trước đã, lúc này không phải lúc quay về hộ vệ.”
Nói xong lại bảo Hứa Bác và Đặng Vi Minh: “Hai khanh lui xuống đi.”
Hứa, Đặng hai người thấy tình hình này cũng không dám đứng lâu, theo lời lui ra ngoài trướng.
Trương Đạc lúc này mới cúi đầu bảo: “Đứng lên đi.”
“Thần không dám.”
Trương Đạc cười lạnh một tiếng, ngồi xổm xuống nói: “Trẫm vẫn luôn không hiểu, dẫu cho trẫm có thích Tịch Ngân thì trẫm vẫn là trẫm. Nhưng ngươi lại luôn cho rằng trẫm sẽ vì Tịch Ngân mà rơi vào cảnh mê muội. Rốt cuộc là vì sao?”
Giang Thấm quỳ dưới đất im lặng không đáp.
Trương Đạc lạnh lùng ra lệnh: “Trả lời.”
Giang Thấm chắp tay lại dập đầu một cái: “Bệ hạ nếu chỉ coi nàng ta là một nô thiếp, dùng hình phạt nghiêm khắc để quản thúc, bọn thần không còn gì để nói. Nhưng thần xin bệ hạ hãy tự hỏi lại lòng mình, sau khi bệ hạ biết nàng ta là quân cờ của Sầm Chiếu, bệ hạ đã từng nghĩ đến việc loại bỏ nàng ta khỏi bên cạnh mình chưa? Bệ hạ thậm chí không tiếc vì nàng ta mà đi…”
Giọng ông nghẹn lại, nghiến răng, miễn cưỡng thốt ra: “Kẻ làm đại nghiệp, sao có thể vì một nữ nhân mà quỳ gối.”
Trương Đạc cười cười, hờ hững nói: “Ngươi nói trẫm quỳ trước Mai Tân Lâm sao?”
Giang Thấm nghe vậy cả người run rẩy, phủ phục dập đầu: “Bệ hạ! Lời này sao có thể thốt ra trước mặt thần chứ ạ! Thần xin bệ hạ thu hồi lời này, thần… thần muôn phần hoảng sợ!”
Trương Đạc nhìn ông đang run rẩy quỳ phục trước mặt, đưa tay vỗ vỗ vai ông, đứng thẳng người dậy nói: “Giang Thấm, trẫm chỉ cảm thấy, nàng ấy xứng đáng được sống, xứng đáng được sống cùng với trẫm. Lại nữa, ngươi vừa nói một câu mà trẫm không đồng tình.”
Hắn vừa nói vừa đứng dậy, cúi đầu tiếp tục: “Luật pháp nghiêm minh là để chấn chỉnh tác phong quan lại, để răn đe dân chúng, để giữ vững quân uy, từ bao giờ lại dùng để ngược đãi, sát hại nữ nhân vậy?”
“…”
Giang Thấm không còn lời nào để đáp.
Trương Đạc trở lại sau bàn án ngồi xuống, bình thản nói: “Sự lựa chọn của Tịch Ngân đều là do trẫm dạy, chẳng lẽ ngươi nghĩ trẫm lại không hiểu sao? Kẻ lắm lời thật đáng hận vô cùng.”
“Bệ hạ nếu thấy thần là kẻ lắm lời, thần xin tự cắt lưỡi mình.”
“Giang Thấm!”
“Bệ hạ.”
Giang Thấm hít một hơi thật sâu, chua chát nói: “Người đang ở ngôi cửu ngũ chí tôn, vốn nên lấy gia thế làm trọng để chọn thê thiếp. Thế nhưng, bệ hạ đến nay vẫn chưa lập hoàng hậu hay phi tần, cả hậu cung chỉ có một mình Tịch Ngân, như thế sao có thể là đạo nối dõi tông đường? Dẫu cho nữ nhân này có thai, thì con của kẻ ti tiện sao có thể xứng đáng kế thừa ngôi vị lớn?”
“Vậy còn trẫm thì sao?”
Hắn ngẩng đầu lên từ sau án: “Trẫm lớn lên ở bãi hoang, từ nhỏ không họ không tên. Từ thị tái giá, trẫm nhận người khác họ làm cha, nay mang họ Trương, quỳ trước từ đường Trương gia, cuối cùng lại diệt sạch cả dòng họ Trương gia. Trẫm hiện giờ, ngoại trừ cái họ của chính mình thì chính là kẻ không có gốc rễ, không bỏ cái họ này chính là quên mất cội nguồn. Trẫm đã như thế, thì mẫu thân của con cái trẫm cần gì gia thế trong sạch chứ?”