128. Thanh Đàm Cư: Tâm sự (3)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Thanh Đàm Cư: Tâm sự (3)

Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ cần Trương Đạc không bận lòng về quá khứ, thì chuyện chăn gối của ta và chàng cũng rực rỡ sắc xuân, giống như những cuốn sách 'kỳ lạ' mà chàng vẫn đọc.
Thế nhưng, vì cái thai của ta ngày càng lớn, Trương Đạc trở nên rất kiềm chế trong chuyện này. Sau này, chàng thậm chí còn cất đi hết những cuốn sách 'kỳ lạ' ấy. Dù ta có bất cứ ý định gì, chàng cũng chỉ như pho tượng đất, uống nước thì cứ uống nước, đọc sách thì cứ đọc sách.
Điều này khiến ta không khỏi nhớ lại hồi mang thai A Quyết, chàng cũng giống như bây giờ, thân tâm trong sạch chờ đợi A Quyết chào đời. Chàng khoác những bộ áo bào thanh khiết trong Thanh Đàm Cư, mỗi khi ngồi hay nằm cạnh ta đều vô cùng thận trọng. Chàng còn luôn cảm thấy hồi đó ta có tính khí không được tốt cho lắm.
Thực ra ta thấy, lúc ấy ta chẳng qua chỉ là nói hơi nhiều một chút mà thôi.
Phận nữ nhân mà, sau khi có thai, ai chẳng có đôi chút lải nhải. Lúc chàng đọc sách, ta cứ không ngừng lải nhải bên cạnh. Chàng bị ta nói đến mức không thể đọc nổi nữa, liền đặt sách xuống gối, ngẩng đầu lắng nghe ta nói. Ta toàn kể những chuyện vụn vặt linh tinh, chẳng hạn như buổi chiều thấy đói nên ăn thêm hai cái bánh hồ, hay bộ y phục đang mặc đã chật rồi, cần phải may một bộ mới.
Sau đó, ta tình cờ nghe thấy Trương Đạc hỏi Hồ thị xem buổi chiều ta rốt cuộc đã ăn mấy cái bánh hồ, cụ thể là bộ y phục nào đã chật, thường hay may đồ ở đâu, tại sao ta ăn chua đến mức nheo cả mắt mà vẫn không ngừng tay nhét ô mai chua vào miệng…
Những chuyện vụn vặt trong nhà này một khi đã nhắc lại thì chẳng có hồi kết thúc. Hồ thị đứng ngay ngắn, Trương Đạc ngồi thẳng lưng, hai người đều tỏ vẻ nghiêm túc, nói toàn là những chuyện nhỏ nhặt của ta lúc mang thai. Trương Đạc hoàn toàn không hiểu gì, nói qua nói lại vẫn luôn không nắm bắt được trọng điểm. Hồ thị không còn cách nào khác, đành phải nén lòng giải thích cặn kẽ với chàng. Cảnh tượng đó lọt vào mắt ta, khiến ta vui vẻ không thôi.
Lần mang thai này, Trương Đạc rốt cuộc đã bình tĩnh hơn một chút.
Mà ta lúc mang thai vẫn tham ăn như trước, cứ luôn thèm ăn loại mai xanh trước kia hay bán ở chợ bắc.
Cũng vừa hay hôm đó A Quyết không chịu ngồi yên, đòi ra ngoài chơi, ta đành phải dẫn con bé đi cùng. Lúc sắp ra cửa thì gặp Trương Đạc từ cung Lạc Dương trở về.
“Hai mẹ con đi đâu vậy?”
Chàng còn đang buộc ngựa, A Quyết đã theo thói quen dang tay đòi bế.
Ta kéo A Quyết vào lòng, ôm con bé rồi nói: “Dẫn A Quyết ra ngoài đi dạo.”
Nói lời này, ta vẫn do dự một lúc. Phía sau chợ bắc chính là phường Nhạc Luật, tuy rằng ta đã dần quên đi quãng thời gian ở đó, nhưng vẫn không muốn dẫn Trương Đạc đến nơi mà ta từng vật lộn khổ sở. Thế nhưng A Quyết hoàn toàn chẳng hề hiểu cho ta, con bé ngẩng đầu bảo Trương Đạc: “Mẹ định dẫn con đi ăn mai xanh ạ.”
“A Quyết…”
Ta cúi đầu gọi A Quyết một tiếng. A Quyết không hiểu tại sao ta đột nhiên hạ giọng, quay đầu nghi hoặc nhìn ta.
Ta có chút ngượng ngùng, đành lảng chuyện khác: “Không phải chàng nhắn bảo sẽ ở lại trong cung sao?”
“Ừ.”
Chàng giơ tay bóp bóp cổ: “Đình úy xử lý xong vụ án, vốn tưởng sẽ mất chút thời gian. Sau thấy vụ án được xử lý nhanh, dù sao cũng không có việc gì nên ta đến đây.”
“Ồ, vậy hay là chàng cứ nghỉ ngơi đi, ta dẫn A Quyết đi dạo một lát rồi về.”
“Con không chịu đâu…”
A Quyết túm lấy tay áo ta lay lay: “Muốn cha cùng đi ạ.”
Trương Đạc cúi người bế A Quyết lên, ta cũng chẳng biết nên nói gì thêm nữa.
“Nàng không muốn ta đi cùng sao?”
“Không phải.”
Ta nói xong liền mím môi cúi đầu, mấy cánh hoa rụng xoay tròn lướt qua vạt váy. Gió thổi nhè nhẹ nhưng ta lại vô cớ đổ một lớp mồ hôi mỏng.
“Tịch Ngân.”
Chàng gọi tên ta, ta không khỏi siết chặt tay ngẩng đầu lên.
Chàng nhìn ta mỉm cười, rồi nói: “Muốn ăn mai xanh sao?”
Thực ra ta không chắc Trương Đạc có biết ta định dẫn A Quyết đi đâu không, nhưng chàng cứ như vậy, chẳng hỏi han gì mà bế A Quyết đi theo ta suốt quãng đường đến chợ bắc. Các phường thị ở Lạc Dương tách biệt, chợ có tường bao quanh ngăn cách với các phường lý, thế nhưng ngay cả vậy, vẫn có thể nghe thấy những tiếng nhạc lúc dồn dập, lúc uyển chuyển từ phía phường Nhạc Luật vọng lại.
Ta một mình đi phía trước. A Quyết thấy ta không nói gì liền vùng vẫy đòi xuống khỏi vòng tay Trương Đạc, ngoan ngoãn tới nắm tay ta.
“Mẹ ơi, mẹ sao thế?”
Ta lắc đầu: “Mẹ nhớ lại một vài chuyện cũ thôi.”
Nói xong, lại thấy giọng mình hơi lớn, sợ Trương Đạc nghe thấy nên vội quay đầu nhìn chàng. Chàng vốn là người không thể lẫn vào đâu được giữa đám đông. Lúc này, dù mặc thường phục áo bào rộng đứng trong dòng người qua lại vẫn vô cùng thu hút sự chú ý. Chàng đang ngắm một cây đàn, còn người nữ nhân bán đàn thì đang nhìn chàng, thỉnh thoảng chỉ vào thân đàn nói với chàng về chất liệu và cách chế tác. Trương Đạc thực ra nghe không hiểu, nhưng vẫn gật đầu ra vẻ lắng nghe.
Chẳng hiểu sao, ta bỗng thấy không vui, không khỏi gọi Trương Đạc một tiếng. Người nữ nhân đang nói chuyện với chàng nghe thấy ta gọi thì ngơ ngác nhìn ta.
Trương Đạc nhìn người đó, rồi lại nhìn ta, không khỏi mỉm cười, một tay ấn lên dây đàn đáp: “Chuyện gì vậy?”
Cổ họng ta nghẹn lại: “Ta…”
Ta không nói nên lời, chàng cũng không để ta phải khó xử, vẫy tay bảo: “Lại đây xem này.”
Nói rồi chàng vén ống tay áo, gảy vài tiếng ở gần trụ đàn.
Dẫu chẳng thành điệu, nhưng mỗi tiếng đều vang lên đầy lực.
A Quyết rõ ràng là thích thứ có thể phát ra âm thanh ấy, buông tay ta ra chạy về phía giá đàn. Con bé còn quá thấp, căn bản không với tới thân đàn, kiễng chân sờ soạng hồi lâu cũng chỉ nắm được tua rua đàn.
Trương Đạc bế A Quyết lên, A Quyết lập tức nhìn thấy toàn bộ cây đàn, thích thú không thôi.
Trương Đạc vừa cúi người xuống, con bé đã không đợi được mà ấn cả bàn tay lên.
Điều đáng nói là người nữ nhân bán đàn kia chỉ mải nhìn Trương Đạc, đến một câu cũng không nói.
Ta sợ hai cha con không biết nặng nhẹ này làm hỏng đàn của người ta, vội bước tới giữ tay A Quyết lại.
“Đừng có nghịch ngợm theo cha con, cha con không biết đàn đâu.”
A Quyết nhìn ta hỏi: “Vậy mẹ có biết không ạ?”
“Mẹ…”
Ta theo bản năng nhìn về phía Trương Đạc, chàng cũng đang cúi đầu nhìn ta, vẫn như mọi khi không nói nhiều lời thừa thãi: “Thích cây đàn này không?”
“Cây đàn trước kia chàng mua cho ta cũng chẳng biết lạc mất ở đâu rồi…”
“Mua cây khác.”
Ta lắc đầu: “Ta… không gảy đàn tranh nữa.”
“Tại sao?”
Ta cúi đầu nhìn cây đàn, không nói gì.
“Là vì ta sao?”
“Không hẳn. Đã quá lâu không chạm vào, tay chân cũng đã sớm vụng về rồi.”
Nói rồi, ta vuốt ve dây đàn. Ký ức của những ngón tay vẫn còn đó, theo đó định gảy vài nốt nhạc, ta vội nắm chặt ngón tay, rụt vào trong tay áo.
Trương Đạc có quá khứ không thể buông bỏ, ta cũng vậy.
“Ta… còn có thể đàn không?”
Không biết có phải do hoài niệm không, ta không khỏi lại hỏi chàng một câu, nói xong liền hối hận.
Ai ngờ Trương Đạc giơ tay véo tai ta, bình thản đáp: “Có thể chứ.”
Trương Đạc mua cây đàn đó, A Quyết đặc biệt vui mừng. Đêm đó thắp đèn xong, con bé cứ nắm lấy Trương Đạc đòi chàng cùng mình nghịch ngợm.
Ta và Hồ thị ở trong bếp nấu cháo. Hồ thị thực sự không thể chịu nổi nữa, xắn tay áo đi vào trong viện đứng một lát, rồi lại tiu nghỉu quay ra: “Quý nhân sao không nhắc bệ hạ và điện hạ một tiếng, cái âm thanh này… khó nghe quá đi mất.”
Ta vo gạo mỉm cười không đáp.
Hồ thị bảo: “Nghe nói trước kia ngài là bậc nhất về món tài lẻ này mà.”
Ta lắc đầu: “Ca ca thì phải, ta thì không.”
“Ý ngài nói là… phò mã sao?”
Nàng ta nói xong lại hối hận vì không nên nhắc đến danh xưng này, cúi đầu nhặt củi che giấu.
Ta không né tránh, gật đầu “ừ” một tiếng.
“Ta chẳng qua cũng chỉ học được chút ít bề nổi mà thôi.”
“Thế thì cũng mạnh hơn bệ hạ rồi.”
Nàng ta nói xong lại liếc nhìn về phía Thanh Đàm Cư: “Nhắc mới nhớ, bệ hạ dường như cái gì cũng biết, chỉ có âm luật thì không thông.”
Ta cũng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của Hồ thị, bóng dáng Trương Đạc in trên khung cửa sổ Thanh Đàm Cư, nhàn nhạt như làn khói xám.
Ta rất cảm ơn sự tàn nhẫn của chàng đối với ta trước kia, đó suy cho cùng chính là sự dẫn dắt cho cả cuộc đời ta.
Mà mấy năm chung sống này, chàng cũng thay đổi không ít, cũng vì năm tháng tích lũy mà không còn trầm trọng, cố chấp như xưa nữa, cả người dần dần thả lỏng hơn. Bất kể chàng có hiểu hay không, cuộc đời ta vốn đã bị chàng cắt đứt, vì vậy, người duy nhất có thể cho ta dũng khí để quay ngược về quá khứ cũng chỉ có chàng mà thôi.
Có lẽ Trương Đạc không nhận ra điều này, nhưng chàng đã âm thầm làm được.
Cách biệt bảy năm, ta ngồi bên cạnh Trương Đạc một lần nữa gảy đàn.
Đàn không phải là loại đàn quá tốt, âm thanh mộc mạc nhưng trầm ổn.
A Quyết đã chơi mệt, nằm bò trên chân chàng ngủ say. Trương Đạc dùng một tay đỡ eo ta, một tay đặt trên thân đàn, lặng lẽ lắng nghe những tia dư âm cuối cùng.
Ta nghiêng đầu nhìn chàng: “Chẳng bằng nhạc sư trong cung Lạc Dương đâu nhỉ.”
Chàng lắc đầu, đặt tay bên cạnh tay ta, bắt chước dáng vẻ của ta, hơi khum mu bàn tay.
Ta cười hỏi: “Chàng tính làm gì vậy?”
Chàng vẫn đang mô phỏng tư thế của ta để điều chỉnh tay mình: “Đợi nàng dạy ta.”
Ta bất lực nói: “Đó là bàn tay dùng để viết chương thể. Với lại, kẻ sĩ đều gảy thất huyền cầm, ai lại đi tự hạ thấp mình để gảy đàn tranh chứ.”
Trương Đạc cứ như không nghe thấy lời ta nói: “Gảy một tiếng đi.”
Ta không còn cách nào khác, đành gảy một tiếng.
Trương Đạc chăm chú nhìn ngón tay ta, rồi cũng bắt chước gảy cùng sợi dây đó, nhưng lại bị trượt. Chàng không cam lòng, cong ngón tay gảy thêm lần nữa nhưng vẫn trượt. Ta chẳng biết làm sao, đành nắm lấy ngón tay chàng.
“Không phải như vậy, cổ tay chàng cứng quá, đây có phải là viết chữ đâu.”
Chàng mỉm cười: “Nàng còn kiên nhẫn hơn nhiều so với lúc ta dạy nàng viết chữ đấy.”
Ta ngẩn người. Vừa hay A Quyết nghe thấy tiếng đàn thì tỉnh dậy, đạp lên chân Trương Đạc rồi bò lên án đàn: “Mẹ thiên vị.”
Ta sợ con bé ngã, định đưa tay bế nó thì Trương Đạc đã nhanh hơn một bước giữ chặt cánh tay A Quyết. A Quyết khó chịu, vặn vẹo cánh tay rồi nói: “Cha cũng không tốt, lén lút học với mẹ mà không gọi A Quyết dậy.”
Trương Đạc nhìn con bé cười: “Cha căn bản đã học được gì đâu.”
A Quyết cũng cười theo: “Mẹ dạy mà cha cũng không học được, cha thật là ngốc.”
Ta vội bảo: “Nha đầu ngốc, không được nói cha như thế.”
“Ồ…”
A Quyết xụ mặt, Trương Đạc lại nhìn ta cười.
A Quyết kéo tay áo ta: “Mẹ ơi, mẹ dạy A Quyết đi, A Quyết học xong sẽ dạy lại cha.”
Ta cúi đầu hỏi con bé: “Con muốn học gì nào?”
A Quyết lại ngẩng đầu hỏi Trương Đạc: “Cha muốn học gì ạ?”
Trương Đạc bế A Quyết xuống: “Mẹ con chịu dạy cha cái gì thì cha học cái đó.”
Trương Đạc về sau cũng phải mất gần hai năm trời mới học được tàm tạm.
Chàng quả thực ngốc hơn A Quyết nhiều, cho nên trong quá trình này, chàng thường xuyên hoang mang, nhưng vẫn luôn không từ bỏ.
Chàng dùng sự lúng túng của một quân vương để đưa ta quay về quãng thời gian trước kia, nhặt nhạnh lại những thứ thuộc về chính bản thân mình.
Năm tháng không thể quay đầu, nhưng cuộc đời thì có thể.
Không được khiếp sợ, không được lùi bước, cũng đừng khinh bỏ bản thân không mấy tốt đẹp của mình trước kia.
Suy cho cùng, nhân quả luân hồi mười năm, đối với chúng ta mà nói, cũng chỉ là trong chớp mắt.
Chúng ta chẳng có lấy dương thọ quá dài để tu đắc Bồ Đề nơi trần thế.
Hơn nữa với tư cách là người nữ nhân bên cạnh Trương Đạc, trên người ta chưa bao giờ thiếu những vết nhơ hay lời thóa mạ. Nhưng ta còn sống, thì phải sống sao cho thản nhiên mà chấp nhận chính mình.
Đứa bé thứ hai của ta và Trương Đạc chào đời vào năm thứ sáu kể từ khi ta quen chàng.
Là một thằng bé trông rất giống Trương Đạc. Trương Đạc đã đưa thằng bé vào cung Lạc Dương.
Ngày thằng bé rời khỏi Thanh Đàm Cư, A Quyết rất buồn bã. Ta tựa vào giường hỏi con bé bị làm sao, nó bảo: “Mẹ tốt như thế, nhưng đệ đệ lại không được ở bên cạnh mẹ, đệ đệ đáng thương quá.”
Ta xoa đầu A Quyết: “Sau này con lớn rồi, con cũng sẽ có con đường của riêng mình phải đi.”
A Quyết nhìn ta hỏi: “Có đi cùng mẹ không ạ?”
“Sẽ không đâu.”
A Quyết nghe xong liền bĩu môi.
“Vậy thì A Quyết không đi đâu hết.”
Ta chống người ngồi dậy, ôm A Quyết vào lòng: “Mẹ trước kia cũng chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày phải đơn thương độc mã, một mình lên đường.”
“Vậy mẹ có sợ không ạ?”
Ta lắc đầu: “Không sợ.”
“Tại sao ạ?”
“Bởi vì…”
Chẳng có nguyên do nào khác, mọi nhân duyên trong đời này của ta đều bắt nguồn từ Trương Đạc.
Vì vậy ta yêu chàng, như cây mùa xuân nhờ ơn nước sông chảy xuôi.