Trăng Sáng Năm Xưa Gặp Mùa Xuân
Phu quân không cam tâm
Trăng Sáng Năm Xưa Gặp Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta nằm nghiêng, tay chống đầu, im lặng nhìn Tô Tử Dục đang nổi giận.
Nhưng bị ta nhìn chằm chằm mãi, khí thế của hắn bỗng chốc tan biến.
Hắn đỏ hoe mắt, ấm ức nói: "Tháng trước, ta cùng thê tử âu yếm ôm ấp, vô cùng ân ái. Giờ nàng nhớ lại hết mọi chuyện thì không cần ta nữa, đúng là qua cầu rút ván!"
"Hừ! Ta đã biết Tần tướng quân không phải người mềm lòng. Hừ... Lời tiên sinh kể chuyện chẳng sai, người ta chân lành vứt bỏ đầu tiên chính là cái gậy."
"Xem ra, Tần tướng quân đã quên ban đầu là ai vất vả ngày đêm, chẳng được nghỉ ngơi yên ổn mà chăm sóc nàng, nàng mới khôi phục như thế này."
Ta: "..."
Tên này còn nói ấm ức được như thế!
Miệng lưỡi hắn thật trơn tru, rất biết cách làm người ta dao động.
Ta cười lạnh: "Ngài không nên lừa gạt ta. Ngài có thể nói ta là muội muội của ngài, nhưng ngài lại nói dối chúng ta là phu thê, đúng là ngài giậu đổ bìm leo!"
Tô Tử Dục đứng thẳng dậy, khom lưng, tuy chột dạ nhưng vẫn rất kiên trì nói: "Trong tình huống đó, nếu ta không gạt nàng, chắc chắn nàng sẽ nghĩ mọi cách rời đi, như vậy sẽ không tốt cho vết thương của nàng. Hơn nữa, rõ ràng người chủ động ôm ấp yêu thương là nàng."
Ta bị chọc tức đến mức bật cười.
Lại dùng mỹ nhân kế.
Chỉ cần hắn ở trước mặt ta thì y như công xòe đuôi, lần nào đi tắm cũng mặc y phục hở hang.
Lúc đó ta nghĩ hai chúng ta là phu thê, ở bên nhau lâu dài đương nhiên không cần giữ khoảng cách.
Ngày viên phòng, thân thể ta khó chịu nên nảy sinh nghi ngờ. Ai ngờ Tô Tử Dục lại biện bạch: "Nương tử, nàng bị thương, nên đã nửa năm chúng ta chưa viên phòng. Vì thế lúc này nàng mới cảm thấy khó chịu, chuyện viên phòng làm càng nhiều càng tốt."
Lúc đó vì mất trí nhớ nên ta bị hắn lừa gạt.
Miệng gian thần, quỷ lừa người!
Giờ phút này, Tô Tử Dục thấy ta cười tủm tỉm nhìn hắn chằm chằm, tưởng ta không tính toán nữa, bèn giọng điệu ôn hòa: "Vậy... Tần tướng quân, nàng còn xem ta là phu quân không?"
Ta cười không đáp.
Tô Tử Dục lại nói: "Nàng cũng hơn hai mươi rồi, hậu cung không phải nơi tốt lành gì. Ta lại là mỹ nam hàng đầu kinh thành, giữa nàng và ta còn có con, nàng chẳng có lý do gì để bỏ mặc ta..."
Giọng hắn càng lúc càng yếu ớt nhưng vẫn phản bác: "Haiz, Tần tướng quân nàng chính là nữ trung hào kiệt, đương nhiên sẽ không xem trọng chuyện hôn sự. Còn ta thì sao đây? Ta là người đứng đắn, đã giao sự trong sạch cho nàng, còn giúp nàng sinh một đứa con trai, nàng không thể vứt bỏ ta được."
Chờ Tô Tử Dục nói xong, ta mới nói: "Người làm phu thê ba năm với ngài, sinh con cho ngài tên là Tần Tam Nương, có liên quan gì đến Tần Ngọc ta chứ?"
"Tần Tam Nương" là tên Tô Tử Dục đặt cho ta.
Ta đoán chừng là vì ta đứng hàng thứ ba trong nhà.
Tô Tử Dục sầm mặt lại: "Nàng... Thật sự không cần ta nữa sao? Nàng sẽ hối hận! Nàng không thể làm vậy!"
Hắn làm bộ muốn leo lên giường, ta giơ chân đạp lên ngực hắn: "Tô Tử Dục, ngài biết ta muốn gì. Ngài muốn gả cho ta làm phu quân cũng được, chỉ cần bộc lộ đủ thành ý."
Tô Tử Dục nghẹn lời: "Cái... gì? Ta gả cho nàng?"
Ta nghiêng đầu nhìn hắn: "Không gả thì thôi, ta không ép ngài."
Cuối cùng, Tô Tử Dục đen mặt nhảy từ cửa sổ rời đi.
Thập Ngũ đi ra khỏi góc khuất, ôm bụng cười lớn: "Ha ha ha ha! Đại tiểu thư, thuộc hạ đã nói với người từ lâu rồi. Tô tướng có ý với người, người lại không tin. Ba năm trước ngài ấy cố tình nhân lúc người mất trí nhớ, vừa gạt vừa dỗ, mới ôm được mỹ nhân về mà!"