Đóa hoa phú quý chốn nhân gian vs. Tổng tài kiêu ngạo tự phụ
Trước mắt thiên hạ là kỳ phùng địch thủ không đội trời chung, sau lưng lại là cuồng nhiệt cháy bỏng đến không ngờ!
***
Giữa lòng Hồng Kông phồn hoa, nơi hai đế chế Lê thị và Lục thị ngạo nghễ chia đôi thiên hạ, mối thâm thù truyền kiếp giữa hai gia tộc đã ăn sâu vào huyết quản. Hai kẻ thừa kế nắm giữ vận mệnh của các tập đoàn, Lục Sầm và Lê Sơ Huyền, lại càng là cặp đôi oan gia nghiệt ngã trời định.
Từ những ngày thơ ấu ở mẫu giáo cho đến giảng đường đại học, họ chưa từng rời khỏi tầm mắt nhau, luôn là đối thủ số một trong mọi cuộc tranh tài – từ điểm số học bổng, huy chương vàng, cho đến từng suất dự án tỷ đô, từng tấc đất vàng. Mối quan hệ của họ căng như dây đàn, gay gắt như lửa với nước, không ai chịu nhường ai. Giới thượng lưu vẫn còn rỉ tai nhau về huyền thoại một buổi đấu giá, khi cả hai bất chấp đẩy giá một bức tranh sơn thủy đời Minh lên gấp năm lần chỉ vì lòng hiếu thắng, khiến cả khán phòng chấn động.
Bởi vậy, khi những bức ảnh chụp chung của Lục Sầm và Lê Sơ Huyền tại một khách sạn xa hoa lan truyền, dư luận chỉ cười khẩy. Họ thà tin vào ngày tận thế còn hơn chấp nhận rằng hai kẻ thù không đội trời chung này lại có thể... có tư tình.
Thế nhưng, đêm buông. Trong căn phòng tổng thống xa hoa bậc nhất của khách sạn Duy Cảng, một bí mật động trời đang dần hé lộ. Nữ tổng tài Lê Sơ Huyền – đóa hồng nhung quyền quý, nay chỉ khoác hờ chiếc váy ngủ lụa tơ tằm mỏng manh, tôn lên từng đường cong mê hoặc. Cô chậm rãi, uyển chuyển bước chân trần đến bên Lục Sầm, ngón tay thon dài khẽ chạm, tháo đi cặp kính gọng vàng, đôi mắt quyến rũ ánh lên vẻ thách thức đầy mời gọi:
“Ngày mai, ai thua cuộc trong dự án Lam Hải Loan ở Thâm Quyến sẽ phải quỳ gối trước người thắng, ngọt ngào gọi một tiếng: 'Bảo bối, thương anh đi'.”
Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông chợt tối sầm, lướt qua đôi môi đỏ mọng khiêu khích đến chết người của cô. Lục Sầm nhếch mép, nụ cười nguy hiểm như lưỡi dao sắc bén, giọng nói trầm khàn đầy ám muội vang lên:
“Được thôi... nhưng thêm một điều kiện nữa. Lần này, em phải mặc lại đồng phục cấp ba.”
***
Nếu mặt trời không bao giờ mọc, anh nguyện cùng ánh trăng chìm đắm vĩnh viễn.
Truyện Đề Cử






