Màn Đối Đầu

Trăng Soi Bến Cảng - Vạn Lý Phong Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước cửa sảnh khách sạn, chiếc Lexus LM màu bạc titan vừa dừng lại.
Cửa ghế phụ lái lập tức được mở ra. Trợ lý Nghê Tâm xuống xe, kéo cánh cửa hàng ghế sau. Một đôi giày cao gót mười centimet với gót mảnh như tăm từ bên trong thò ra, đặt xuống vững vàng trên mặt đất.
Lê Sơ Huyền thuận tay đưa tập tài liệu công việc cho trợ lý Nghê Tâm đang đứng bên cạnh.
Bước vào sảnh khách sạn, đôi gót nhọn mười centimet gõ nhịp nhàng trên sàn nhà bóng loáng như gương. Lê Sơ Huyền bước đi với dáng vẻ dứt khoát và mạnh mẽ, còn trợ lý Nghê Tâm đi theo sau với vẻ kinh hãi.
Nghê Tâm nhỏ giọng hỏi: “Lê tổng, sao hôm nay chị lại đi đôi giày cao thế?”
Lê Sơ Huyền cười lạnh một tiếng: “Hôm nay Lục Sầm cũng ở đây.”
Nghê Tâm lập tức hiểu ngay. Chỉ cần là sự kiện có mặt Lục tổng, giày cao gót của Lê tổng sẽ không bao giờ thấp hơn mười centimet. Theo lời của Lê tổng thì, chiều cao đã không bằng người ta, chỉ có thể dùng giày cao gót để bù đắp chút khí thế.
Thực ra, cô cảm thấy Lê tổng không cần thiết phải làm vậy. Dù cô có đi chân trần, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến mọi người run như cầy sấy.
Tiệc rượu tối nay là để kỷ niệm 40 năm thành lập của tập đoàn Thẩm thị, được tổ chức tại khách sạn Bích Thủy Vân Gian thuộc quyền sở hữu của Lục thị.
Sảnh tiệc vô cùng rộng lớn, trung tâm là chùm đèn treo pha lê khổng lồ lộng lẫy, huy hoàng. Qua những ô cửa kính sát đất, có thể nhìn thấy trọn vẹn cảnh đêm lộng lẫy của cảng Victoria.
Một dàn nhạc giao hưởng được mời từ Áo đang trình diễn bản hòa tấu Brandenburg trên sân khấu.
Rượu và thức ăn được bày la liệt, tiếng cười nói vui vẻ vang lên khắp nơi. Trai xinh gái đẹp tụm năm tụm ba trò chuyện phiếm. Có lẽ một nửa giới thượng lưu của Cảng Thành tối nay đã có mặt đông đủ.
Vì có một cuộc họp video xuyên quốc gia nên Lê Sơ Huyền đến khá muộn. Vừa vào cửa, cô liếc nhìn một lượt nhưng không thấy Lục Sầm đâu.
Ngược lại, khi cô vừa bước vào sảnh tiệc, chủ nhân bữa tiệc và những người đang tụ tập nói chuyện lúc nãy đều vây quanh chào hỏi cô.
Tại khu vườn trên sân thượng, Lục Sầm dựa vào lan can, anh khẽ lắc ly rượu vang đỏ trong tay.
Người bên cạnh đang nói gì đó với anh, nhưng anh không hề chú tâm lắng nghe, thỉnh thoảng chỉ “ừm” một tiếng cho có lệ.
Ánh mắt anh xuyên qua lớp cửa kính, dừng lại trên người Lê Sơ Huyền đang được mọi người vây quanh như vầng trăng sáng được sao vây quanh.
Cô mặc một chiếc váy đen sang trọng được may đo riêng, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ tao nhã, cao quý. Không biết ai đã nói một câu gì đó thú vị, cô khẽ mỉm cười đáp lại, tựa như vầng trăng treo trên bầu trời, thanh cao, xa vời.
Ở Cảng Thành, số người muốn leo lên con thuyền của tập đoàn Lê thị không hề ít. Với tư cách là tổng tài của tập đoàn Lê thị, Lê Sơ Huyền quả thực là một viên minh châu sáng chói. Vì vậy, khi chủ nhân bữa tiệc họ Thẩm vừa rời đi, những người đứng đầu các tập đoàn khác trong bữa tiệc đều vây quanh cô.
Bên cạnh cô có rất nhiều người. Từ góc độ của Lục Sầm, anh chỉ có thể nhìn thấy đường nét thanh tú bên sườn mặt và dái tai trắng ngần của cô.
“Lục tổng, anh thấy thế nào?”
Khi Bàng tổng bên cạnh lên tiếng, Lục Sầm mới hoàn hồn, “ừm” một tiếng rồi chỉ nói: “Được đấy.”
Đối phương vui mừng khôn xiết, vội vàng nói: “Vậy thứ hai tôi sẽ đích thân đến Lục thị ký hợp đồng.”
Tổng trợ lý Lộ Xuyên của Lục Sầm tiếp lời: “Thứ hai Lục tổng có việc, tôi sẽ ở trụ sở tập đoàn chờ Bàng tổng đến ký hợp đồng.”
“Được, được, được.” Sau đó, Bàng tổng lại cẩn thận hỏi: “Vậy phía Lê tổng…”
Lục Sầm cúi đầu cười nhẹ, cặp kính gọng vàng che đi ánh nhìn tính toán trong đáy mắt.
“Phía Lê tổng, ông cứ làm như bình thường là được.”
“Vâng vâng.” Bàng tổng cũng nhận ra Lục Sầm đang mất tập trung, không dám làm phiền nhiều, bèn tìm một lý do rồi rời đi.
Lê Sơ Huyền đang trò chuyện với những người khác thì phát hiện một ánh mắt đang dõi theo mình. Cô khẽ ngẩng đầu lên.
Phía không xa nơi ánh đèn sân thượng chiếu tới, không hề có một bóng người.
“Sao vậy Lê tổng?” Người đang trò chuyện với cô nhìn theo ánh mắt của cô, nhưng không thấy gì cả.
Đúng lúc này có điện thoại gọi đến, cô không trả lời câu hỏi của đối phương, chỉ nói một tiếng xin lỗi rồi rời khỏi sảnh tiệc để nghe điện thoại.
Cúp máy, tấm biển nhà vệ sinh ở cuối hành lang dài hiện ra rõ ràng. Nhân tiện đã ra ngoài, cô bèn ghé vào nhà vệ sinh tô lại chút son.
Có lẽ nhà vệ sinh ở đâu cũng không thiếu chuyện phiếm, và nhà vệ sinh của một bữa tiệc thượng lưu cũng vậy.
Lê Sơ Huyền vừa đi đến cửa đã nghe thấy vài người bên trong đang nói chuyện: “Nghe nói phiên đấu giá của Duy Á tháng trước, có một bức tranh sơn thủy đời Minh được bán với giá cao gấp năm lần giá khởi điểm phải không?”
Lê Sơ Huyền dừng bước.
“Không phải đâu, toàn là tin đồn thôi, không có năm lần, chỉ có bốn phẩy năm lần thôi.”
Một người khác cười duyên dáng: “Cưng ơi, cậu nghiêm túc quá đấy.”
“Là đại gia nào ra tay thế?”
“Nói đến chuyện này lại là một chuyện thú vị khác. Lê Sơ Huyền đã để mắt đến bức tranh đó trước, sau đó Lục Sầm cũng ở đó. Hai người cứ thế tranh giành giá với nhau, không ai nhường ai, đẩy giá bức tranh lên thành món đồ đắt nhất trong phiên đấu giá hôm đó.”
“Ồ?”
“Vậy thì chẳng có gì bất ngờ cả, chuyện hai người họ thích tranh giành đồ của nhau đã nổi tiếng khắp Cảng Thành rồi.”
“Thế cuối cùng ai giành được?”
“Lê Sơ Huyền chứ ai.”
“ Vậy mà Lục tổng lại thua à?”
Mấy người họ lại bắt đầu bàn tán sang những chuyện phiếm khác thì Lê Sơ Huyền đẩy cửa bước vào.
Vài người sững sờ tại chỗ, trên mặt là vẻ ngượng ngùng khi nói xấu người khác bị bắt quả tang.
Họ lúng túng chào cô: “Lê tổng.”
Lê Sơ Huyền gật đầu, lấy thỏi son từ trong túi xách ra tô lại.
“Lê tổng, lớp trang điểm của chị đẹp thật đấy, nhìn không ra là đã trang điểm, không có một chút dấu vết của phấn nền nào cả.”
Bàn tay đang tô son của cô khựng lại. “Đó là vì tôi không trang điểm.”
“A? À.”
Mấy người đó xấu hổ đứng im tại chỗ.
Có lẽ vì khí chất của Lê Sơ Huyền quá mạnh mẽ, vài người cảm thấy ngượng ngùng không thể tiếp tục ở lại, bèn kéo cửa vội vàng rời đi.
Lê Sơ Huyền chỉ khẽ cười, cô ném thỏi son trở lại túi xách rồi quay trở lại sảnh tiệc.
Từ khay của một người phục vụ, cô lấy một ly rượu vang đỏ. Vừa xoay người, lại có vài người khác tiến đến chào hỏi cô.
Lê Sơ Huyền đã quen với việc được mọi người săn đón ở Cảng Thành, cũng đã quen với những khoảnh khắc như thế này.
Ly rượu và ánh đèn lấp lánh đan xen, mọi người bàn tán về các dự án của từng nhà và xu hướng của năm tới.
Lê Sơ Huyền mỉm cười. Khi ngước mắt lên, cô vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Lục Sầm đang từ sân thượng bước vào.
Anh mặc một bộ vest màu xám bạc được may đo riêng, toát lên vẻ lạnh lùng, cao ngạo. Chiếc khuy măng sét bằng xà cừ kín đáo và chuỗi vòng cổ ngọc trai Úc màu trắng trên cổ cô, trông như thể được cố ý phối thành một cặp phụ kiện. Lê Sơ Huyền thầm đảo mắt.
“Lê tổng, dự án đầu tư lần trước cho thấy tầm nhìn của chị thật độc đáo, lợi nhuận dự kiến phải tăng gấp mấy lần đấy.”
“Ôi, dự án đầu tư nào thế? Sao Lê tổng không rủ chúng tôi cùng tham gia với?”
Dự án này là dự án cô giành được từ tay Lục Sầm vào đầu năm. Ngay sau Tết không lâu, công ty đầu tư của Lục thị ở Canada gặp chút vấn đề. Lê Sơ Huyền đã nhân lúc Lục Sầm rời Cảng Thành bay đến Canada trong nửa tháng đó để nẫng tay trên dự án đầu tư này.
Nẫng tay trên rồi mà còn không rủ anh tham gia cùng.
Tính toán sơ bộ, vì dự án này mà Lục Sầm đã mất đi ít nhất 6 tỷ.
Và 6 tỷ đó, bây giờ là của cô.
Lê Sơ Huyền mỉm cười, liếc nhìn Lục Sầm, rồi nâng ly rượu vang đỏ trong tay lên và cụng ly với anh từ xa.
Sự khiêu khích trong mắt cô quá rõ ràng.
Lục Sầm chỉ khẽ cười nhạt, cũng nâng ly rượu lên.
Khi anh uống rượu, đầu hơi ngẩng lên, yết hầu nhô lên khi anh nuốt xuống một ngụm rượu trông gợi cảm vô cùng, khiến người ta chỉ muốn lao đến cắn một cái.
Cặp kính gọng vàng ánh lên vẻ lạnh lùng. Lê Sơ Huyền thầm mắng trong lòng: Lưu manh có học thức.
“Lê tổng.”
“Ừm?” Cô thu hồi ánh mắt, nghiêng tai lắng nghe.
“Lần sau có dự án tốt nhớ ưu ái chúng tôi một chút nhé.”
Lê Sơ Huyền gật đầu đồng ý. Khi cô ngước mắt nhìn lại vị trí lúc nãy, đã không còn bóng dáng của Lục Sầm nữa.
Họ bắt đầu bàn về cổ phiếu, Lê Sơ Huyền không có hứng thú.
Những món tráng miệng trên quầy đồ ngọt rất tinh xảo. Cô đi qua đó, định lấy một miếng rồi ra sân thượng vừa ngắm cảnh đêm vừa thưởng thức.
Thợ làm bánh của khách sạn Bích Thủy Vân Gian được Lục Sầm chiêu mộ về từ một tiệm bánh rất nhỏ trên đại lộ Champs-Élysées ở Paris.
Lê Sơ Huyền nể phục anh ở điểm này, luôn có thể chiêu mộ nhân tài từ những nơi không ai ngờ tới.
Không giống cô, chiêu mộ về mấy sinh viên xuất sắc từ các trường Ivy League mà dùng chẳng thuận tay chút nào.
Hôm nay cô đột nhiên muốn ăn sô cô la. Giữa một loạt các món tráng miệng, cô chọn bánh Opera. Khi cô bưng đĩa bánh lên và xoay người lại, Bàng tổng vừa mới nói chuyện với Lục Sầm trên sân thượng đã đi tới.
Lê Sơ Huyền cười chào hỏi ông ta, vừa đi về phía khu vườn trên sân thượng vừa lơ đãng hỏi: “Bàng tổng, dự án lần trước ông suy nghĩ đến đâu rồi?”
Bàng tổng đi theo bên cạnh cô, muốn nói nhưng lại thôi.
Lê Sơ Huyền cười: “Sẽ không có nơi nào đưa ra mức chiết khấu đầu tư thấp hơn tập đoàn Lê thị đâu.”
Bàng tổng cười lấy lòng: “Đúng vậy, bên tập đoàn Lục thị đưa ra mức chiết khấu đầu tư giống hệt Lê tổng. Về tình về lý, tôi nên ưu tiên hợp tác với Lê tổng. Tuy nhiên, bên Lục thị còn đưa ra quyền sử dụng kỹ thuật miễn phí trong một năm.”
Kỹ thuật độc quyền này thuộc về một công ty công nghệ của tập đoàn Lục thị. Nếu hợp tác với tập đoàn Lê thị, vẫn phải sử dụng đến kỹ thuật độc quyền này của Lục thị.
Đây là điều ông ta đã thương lượng được với Lục tổng trong tối nay.
Trước đây khi ông ta tiếp xúc với bên Lục thị, họ dường như không mấy hứng thú. Ông ta muốn hẹn gặp Lục Sầm một lần cũng không được. Ông ta lo rằng quyền sử dụng độc quyền này sẽ bị Lục thị cản trở khiến dự án không thể triển khai. Khi Lê Sơ Huyền nói rằng cô sẽ giải quyết vấn đề kỹ thuật độc quyền, ông ta cũng đã xiêu lòng.
Kết quả là Lục tổng mà ông ta mãi không hẹn được lại chủ động tìm đến nói chuyện. Tối nay, ông ta được đằng chân lân đằng đầu yêu cầu được hưởng quyền sử dụng một năm, và thế mà Lục Sầm lại đồng ý, khiến chính ông ta cũng vô cùng bất ngờ.
Lê Sơ Huyền vừa nghe những lời này lập tức hiểu ngay, dự án này xem như xong. Xem ra Bàng tổng và Lục Sầm đều từ sân thượng đi vào, có lẽ vừa rồi đang bàn chuyện này. À, Lục Sầm đã cướp dự án ngay trước mắt cô.
Cô cũng không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng, bâng quơ để lại một câu: “Có cơ hội sẽ hợp tác sau.”
Bề ngoài Lê Sơ Huyền tỏ ra thản nhiên như không có gì, nhưng thực tế bây giờ cô chỉ muốn túm đầu Lục Sầm mà đánh cho một trận.
Mặc dù cô cũng đã cướp không ít dự án của Lục Sầm sau lưng, nhưng mỗi lần dự án cô nhắm đến bị cướp đi vẫn rất tức giận.
Chả trách vừa rồi khi cô khiêu khích cụng ly với anh từ xa, anh lại có thể bình tĩnh, thong dong uống rượu cùng cô như vậy, hóa ra là đang đợi cô ở đây.
Tức đến no bụng rồi, bánh kem trong tay cũng không muốn ăn nữa, nhưng cầm rồi lại không thể lãng phí. Cô ngồi xuống bàn ghế trên sân thượng, cũng không có tâm trạng ngắm cảnh đêm, nhanh chóng nhưng tao nhã dùng nĩa ăn hết cả miếng bánh Opera.
Ăn xong, cô quay trở lại sảnh tiệc, quét mắt một vòng cũng không thấy bóng dáng Lục Sầm đâu.
Cô lại quay trở ra sân thượng, lấy điện thoại từ trong túi xách gửi tin nhắn cho Lục Sầm: “Ở đâu?”
Đối phương trả lời ngay lập tức: “Phòng suite tầng thượng.”
Cô thật sự tức đến bật cười. Dường như anh đã sớm đoán được cô sẽ đến tìm anh để gây sự.
Tự cho là hiểu rõ cô nhất sao.
Phòng suite tầng thượng của Bích Thủy Vân Gian không mở cửa cho khách ngoài. Lục Sầm giữ lại để làm nơi anh và cô dây dưa suốt bao năm qua.
Thẻ NFC trên điện thoại quẹt thang máy lên tầng cao nhất. Tầng thượng yên tĩnh, đôi giày cao gót bước trên tấm thảm len màu tím sẫm không một tiếng động.
Quẹt điện thoại mở cửa phòng, đập vào mắt cô là một dãy cửa kính sát đất khổng lồ, thu trọn cảnh đêm cảng Victoria vào tầm mắt.
Trên quầy bar cao bên cửa sổ có đốt một ngọn nến thơm, trong bình cắm một cành hoa dạ lan hương màu tím. Bên cạnh là hai ly rượu rỗng và một bình decanter đang ủ rượu vang đỏ.
Lê Sơ Huyền ném túi xách lên tủ ở huyền quan, tiện tay đá văng đôi giày cao gót ra. Cô đi chân trần đi xuyên qua phòng khách của căn suite, ngước mắt lên lập tức nhìn thấy người đàn ông đang tắm trong phòng tắm kính trong suốt kia.
Dòng nước chảy dọc theo những cơ lưng săn chắc, rồi dừng lại trên vòng eo thon gọn, rồi men theo đôi chân mạnh mẽ tụ xuống mặt đất.
Một tay anh chống lên tường phòng tắm.
Anh nhắm mắt ngửa đầu, dòng nước theo yết hầu nhô lên dừng lại ở đường nhân ngư.
Lê Sơ Huyền cười lạnh, gã đàn ông khốn kiếp này chỉ biết cách quyến rũ cô thôi sao?
Cô tức giận đùng đùng đi tới, một tay kéo mạnh cửa kính ra, hơi nước lạnh lẽo ập vào mặt cô.
Lê Sơ Huyền nghiến răng nghiến lợi nói: “Lục. Sầm!”
Người đàn ông nghiêng người nhìn sang, cười nhạt, mời gọi: “Đến rồi à? Tắm chung nhé?”