Trăng Soi Bến Cảng - Vạn Lý Phong Yên
Chương 11: Đối thủ không đội trời chung, oan gia ngõ hẹp
Trăng Soi Bến Cảng - Vạn Lý Phong Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc xuống xe, Trang nữ sĩ lấy ra một chai Champagne Perrier-Jouët Belle Epoque năm 2000.
Lê Sơ Huyền có chút kinh ngạc: “Có hẹn ai khác à mẹ?”
“Nhà hàng mới khai trương của chú Joe con.” Trang nữ sĩ khoác tay Lê chủ tịch, dẫn đầu bước vào cửa.
Người chú Joe này Lê Sơ Huyền không có ấn tượng, nhưng sau khi vào cửa, cô biết bữa cơm không phải là trọng điểm, người chú này cũng không phải trọng điểm, mà trọng điểm là con trai của ông ấy.
Từ nhỏ Lê Sơ Huyền đã quen với những cuộc giao thiệp trong giới thượng lưu này, ngồi ở vị trí người cầm quyền của Lê thị cũng đã ba năm, đương nhiên sẽ không tin rằng những lời khách sáo của hai bên chỉ là những cuộc trò chuyện vu vơ. Mỗi một chữ mà giới thượng lưu nói ra luôn mang theo mục đích.
Giữa những lời khen ngợi của hai bên, Lê Sơ Huyền đại khái biết được đối phương là một đạo diễn chuyên làm phim tình cảm nghệ thuật, tuổi còn trẻ đã giành được không ít giải thưởng điện ảnh danh giá.
Nói qua nói lại, cuối cùng cũng đi đến mục đích chính. Trang nữ sĩ cười nói: “Hai đứa tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, chắc chắn sẽ có chuyện để nói, hay là trao đổi thông tin liên lạc đi.”
Lê Sơ Huyền ngoan ngoãn lấy điện thoại ra, hai bên thêm WhatsApp của nhau.
Người đàn ông đeo kính trông rất nho nhã, lịch sự đưa tay ra bắt nhẹ tay cô: “Có rảnh chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé, cô Lê.”
“Là vinh hạnh của tôi.”
Nhà hàng cua trên sườn núi này, khung cảnh không tệ, được trang hoàng theo phong cách cổ kính.
Trên tường treo không ít tranh chữ của các danh gia.
Phòng ăn bán mở thông ra hành lang sân trong, giá sách gỗ mộc lan chạm khắc hoa đặt gần một ao nhỏ, cá koi bơi lội tung tăng.
Hôm nay nhà họ Lê đã bao toàn bộ nhà hàng, ngoài họ ra không có ai khác.
Ba người ngồi xuống, một người phục vụ mặc sườn xám, tóc búi cao mang lên trà gừng.
Đợi người phục vụ đi rồi, Lê Sơ Huyền mới thở dài: “Con còn tưởng thật lòng mời con ăn cơm.”
Trang Thư Tình đặt túi xách sang một bên: “Nói vậy không đúng, đây chỉ là tiện thể trao đổi thông tin liên lạc thôi, đâu có bắt hai đứa phải đi ăn hay trò chuyện riêng đâu.”
“Mẹ nói đúng đó, hơn nữa chàng trai này là mẹ tìm theo hình mẫu con thích, nói chuyện vài lần là quen thôi.”
Lê Sơ Huyền: “Nhưng con không thích người đeo kính.”
Trang Thư Tình nhẹ giọng nói: “Ôi chao, quên mất đối thủ một mất một còn của A Nguyệt cũng đeo kính, thất sách rồi.”
Lê Sơ Huyền: …
Trang Thư Tình nhận lấy tách trà gừng mà Lê Mãnh đưa qua: “Thực ra bố và mẹ cũng không nhất thiết phải ép con kết hôn, chẳng qua bấy lâu nay con không tìm bạn trai thì thôi, ngay cả bạn gái cũng không tìm, lúc nào cũng chỉ biết công việc, công việc. Bố mẹ đã lớn tuổi, chỉ mong con có một người bầu bạn, cùng con đi hết cuộc đời, quan tâm chăm sóc con.”
Bạn trai thì không có, nhưng bạn tình thì có. Cô thầm nói trong lòng.
“Mẹ cũng là tìm theo sở thích của con, có thời gian thì cứ tìm hiểu, hợp thì tiến tới, không hợp thì thôi.”
“Giang Dật xuất thân từ gia đình thư hương, không là giáo sư đại học thì cũng là chuyên gia phục chế văn vật, hoặc làm trong lĩnh vực nghệ thuật, cũng xem như môn đăng hộ đối với nhà họ Lê.”
Nói đến mức này, cô cũng không còn cách nào để phản bác, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Quan hệ giữa cô và Lục Sầm được giấu kín như bưng, hình tượng độc thân được xây dựng quá tốt. Bà nội cô cũng đã bóng gió hỏi qua, cô biết việc bị sắp xếp đi xem mắt là chuyện sớm muộn.
Cô cũng biết Giang Dật thực ra là một ứng cử viên rất xứng đáng. Ở Cảng Thành, trong giới kinh doanh, ngoài nhà họ Lục ra, ai cô chọn cũng đều kém cạnh gia đình cô. Người làm chính trị ở tuổi này cũng chưa có thành tựu đáng kể gì, hơn nữa nhà họ Lê làm chính trị cũng không ít, không cần phải liên minh tiền quyền. Lựa chọn cuối cùng cũng chỉ có thể là những gia đình nghệ thuật có truyền thống thư hương, ít nhất thì gen của thế hệ sau cũng sẽ không quá tệ.
Những món ăn đã được chuẩn bị trước lần lượt được mang lên, chủ đề này cũng vì thế mà khép lại.
Cua hấp béo ngậy, bánh bao gạch cua súp, cơm nấu cua cái, thịt chân cua xào măng tây, salad cánh hoa cúc, còn có một bát cháo cua.
“Gió thu đến rồi, ăn cua vẫn thích hợp nhất.”
Trong tiểu viện trồng một cây hoa quế, đang độ nở rộ, giữa những tán lá xanh là từng chùm hoa vàng nhỏ đang đua nhau khoe sắc.
Dưới gốc cây hoa quế đặt một tác phẩm điêu khắc hình con cua lớn bằng ngọc, một người ngồi lên vừa vặn, vừa hợp cảnh lại vừa đáng yêu.
Lê Sơ Huyền uống trà gừng ấm áp, khen ngợi: “Nơi này cũng không tệ lắm.”
Trang Thư Tình có chút bất ngờ: “Ồ? Chỗ nào không tệ?”
“Con cua bằng ngọc đó rất độc đáo.”
Trang Thư Tình: …
Không hổ là hai cha con, gu thẩm mỹ cũng giống hệt nhau.
“Lúc khai trương bố con tặng đó.”
Một giờ trưa, vốn là thời gian nghỉ trưa ăn cơm, nhưng văn phòng tổng giám đốc của trụ sở tập đoàn Lục thị vẫn bận rộn.
Tiếng giày cao gót bước trên thảm tĩnh lặng, xen lẫn tiếng nói chuyện và tiếng gõ bàn phím ồn ào.
“Bản tài liệu giấy này cần ký gấp, Lục tổng vẫn chưa xử lý xong sao?”
“Chưa, cứ để trên bàn làm việc của sếp đi, tôi sẽ báo với Lộ Xuyên một tiếng.”
“Quy trình này không phải đã bị trả về rồi sao? Sao lại kẹp chung vào các tài liệu khác để nộp lên?”
“Để tôi xem, cái phòng hành chính chết tiệt này.”
“Cơm trưa còn chưa mang lên à?”
“À phải rồi, lúc nãy Lộ Xuyên nói giúp Lục tổng thêm một phần sandwich cá ngừ, đã thêm vào chưa?”
“Thêm rồi.”
“Ủa? Giám đốc Lục, Lục tổng đang họp ạ.” Lục Tiêu vừa vào khu văn phòng tổng giám đốc đã bị thư ký Lisa gọi lại.
“Tôi có việc cần gặp cậu ấy.” Nói xong liền tự mình đi về phía văn phòng của Lục Sầm.
Lisa mỉm cười ngăn trước mặt anh ta: “Hôm nay Lục tổng bận lắm, không có lịch hẹn gặp. Hay là tôi báo trước với trợ lý Lộ một tiếng nhé.”
Lục Tiêu cười lạnh: “Tôi gặp cậu ta mà cũng phải hẹn trước à?”
Tương phản với sự náo nhiệt của khu văn phòng tổng giám đốc, phòng họp tầng 19 lại chìm trong một bầu không khí căng thẳng. Ngoài giám đốc Trần đang báo cáo, những người khác trong phòng họp đến thở mạnh cũng không dám.
Mặc dù Lục tổng của họ vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc như thường lệ, nhưng mọi người ngồi đây đều nhìn ra được sự mất kiên nhẫn trong mắt anh, như thể đang nghĩ: “Tôi kiếm mấy chục triệu mỗi phút mà phải ngồi đây nghe các người nói mấy chuyện vớ vẩn này sao?”
Giám đốc Trần nói xong, ngại ngùng nhìn về phía Lục Sầm. Những người khác trên bàn họp đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà im lặng.
“Nói xong rồi?” Lục Sầm cúi mắt liếc nhìn đồng hồ, “Tan họp đi.”
Những người khác trong phòng họp kinh ngạc: Cứ… thế thôi à?
Lục Sầm dẫn đầu đứng dậy, cài khuy áo khoác rồi rời khỏi phòng họp.
Ánh mắt mọi người đều chuyển hướng về phía Lộ Xuyên. Lộ Xuyên thu dọn máy tính bảng của Lục Sầm, cười nói với các vị: “Ý của Lục tổng là làm lại từ đầu.”
Trong khoảnh khắc, phòng họp một mảnh kêu than.
Lộ Xuyên nhanh chóng đi theo ra ngoài.
Lộ Xuyên đi theo Lục Sầm trở lại tầng 58, rất nhanh nhìn thấy Lục Tiêu đang giằng co với Lisa ở khu văn phòng tổng giám đốc.
“Giám đốc Lục.” Anh ta chào hỏi xong nhanh chóng tiến lên mở cửa văn phòng.
Lục Sầm sải bước đi qua, lúc đi ngang qua Lục Tiêu, anh lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?”
Lục Tiêu cười lạnh đuổi theo, Lộ Xuyên ở sau lưng đóng cửa lại.
Lục Sầm ngồi xuống ghế làm việc, liếc nhìn đồng hồ, chân dài vắt chéo, ngẩng đầu nhìn Lục Tiêu: “Anh có năm phút.”
Lục Tiêu không ngồi, đứng trước bàn làm việc chất vấn thẳng thắn: “Tại sao cuộc họp của dự án bán đảo Lam Hải Loan lại không có tôi? Hiện tại tôi mới là người phụ trách dự án.”
Lục Sầm như nghe thấy chuyện gì đó buồn cười, khẽ cong môi cười nhưng ánh mắt không chút ý cười: “Để tôi nhắc nhở anh một câu, hiện tại anh vẫn chưa phải là người phụ trách dự án.”
Anh dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Tiến độ của dự án Lam Hải Loan thế nào, hình như anh vẫn chưa báo cáo cho tôi.”
“Được,” Lục Tiêu không cam tâm, nhưng lại không thể làm gì. Lục Sầm đã nói, anh ta phải giành được mảnh đất đó mới có tư cách làm người phụ trách dự án.
Anh ta đã khoác lác với ông nội, bây giờ cũng không thể nhận thua. “Tôi nhất định phải có được dự án Lam Hải Loan.”
Lục Sầm cười khẽ: “Mong chờ tin tốt của anh.”
Lục Tiêu phẫn nộ quay người, tông cửa xông ra.
Lisa đang cầm sandwich và cà phê đen, cùng với tài liệu gấp ở cửa chờ, suýt chút nữa đã bị Lục Tiêu đang đi nhanh va phải.
May mà cô ấy đã có sự chuẩn bị, nghiêng người tránh đi. Vị Giám đốc Lục này mỗi lần đến tìm Lục tổng đều phẫn nộ mà đến, phẫn nộ mà đi.
Khu văn phòng tổng giám đốc đã quen với chuyện này rồi.
“Lục tổng, xe đã chuẩn bị dưới lầu, buổi chiều có một buổi phỏng vấn về tài chính kinh tế, mười phút nữa phải xuất phát.” Lộ Xuyên mở iPad xác nhận lịch trình.
Ký xong tài liệu gấp, anh thuận tay đưa cho Lộ Xuyên.
Nhìn thấy cà phê đen và sandwich trên bàn, anh gửi cho Lê Sơ Huyền một tin nhắn.
Lục Sầm: [Em ăn cơm chưa?]
Không lâu sau, đối phương trả lời lại.
Lê Sơ Huyền: [Hình ảnh.jpg]
Trong ảnh là cua béo ngậy và thịt chân cua xào. Lục Sầm nhìn chiếc sandwich cá ngừ khô khốc của mình mà chìm vào trầm tư.
Hai giờ chiều, những cô nàng công sở ăn trưa nghỉ ngơi xong, chậm rãi cầm cà phê trở về tòa soạn.
Chỉ có nhân viên của ban kinh tế tài chính đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Chiều nay lúc 2 giờ rưỡi, buổi phỏng vấn đã mời được tổng giám đốc của tập đoàn Lục thị, Lục Sầm.
Về vị lãnh đạo của Lục thị này, tuổi còn trẻ nhưng thủ đoạn quyết đoán, từ khi về Cảng Thành tiếp quản tập đoàn đến nay lại vô cùng kín tiếng, hiếm khi tham gia các bữa tiệc tối hay các sự kiện của giới thượng lưu, cũng chưa từng nhận lời phỏng vấn của bất kỳ tạp chí nào.
Lần này tòa soạn của họ có thể mời được Lục Sầm, cũng là nhờ tạp chí kinh tế tài chính của họ và tạp chí thời trang Sông Băng đều thuộc cùng một công ty. Coi như nể mặt Cố Vi mới mời được, uy tín của Cố Vi rất lớn, còn mời được cả Lê tổng của tập đoàn Lê thị cùng tham gia.
Hai nhân vật nổi tiếng của giới kinh doanh Cảng Thành lần lượt lên bìa tạp chí của họ, quả thực đã nâng tầm cho tạp chí của họ.
Thực tập sinh ở quầy lễ tân vội vàng chạy tới: “Trợ lý đặc biệt của Lê tổng, cô Nghê, vừa mới gọi điện, nói xe của Lê tổng mười phút nữa sẽ đến dưới sảnh.”
Tổng biên tập đang đứng ở cửa chuẩn bị đón người ngẩn ra một chút, nhíu mày hỏi: “Không phải Lục tổng sao?”
“Là Lục tổng mà, Lê tổng được sắp xếp vào tháng sau.” Phó tổng biên tập cũng sốt ruột, anh cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Tiểu Di đâu?”
Biên tập viên Tiểu Di đột nhiên bị gọi tên, sắc mặt trắng bệch. Cô ấy vội vàng lật xem email đã gửi cho trợ lý Nghê, tay run rẩy. Ánh mắt mọi người đều tập trung vào cô ấy.
Xem xong email, mặt cô ấy xám như tro tàn: “Xong rồi, gửi nhầm rồi.”
Bởi vì lúc đó hai người lần lượt đồng ý phỏng vấn, cô ấy phụ trách gửi email thông báo ngày giờ hẹn. Mẫu email mời thường giống nhau, cô ấy liền sao chép email đã gửi cho Lục tổng, sửa lại một chút rồi gửi cho Nghê Tâm. Kết quả là quên sửa thời gian phỏng vấn, khiến lịch hẹn của cả hai đều trùng vào hôm nay, mà lại không phát hiện ra trước.
Bây giờ người ta sắp đến dưới sảnh rồi.
Tiểu Di cũng sốt ruột, hai vị sếp lớn này ai cũng không thể đắc tội, biết làm sao bây giờ?
“Dù sao thì phần phỏng vấn của Lê tổng tháng sau cũng phải lên báo, hay là hôm nay phỏng vấn chung luôn đi. Tôi sẽ nhanh chóng hoàn thành bản thảo phỏng vấn của Lê tổng.” Cô ấy càng nói càng thiếu tự tin, bởi vì những người khác đều nhìn cô ấy với vẻ mặt như muốn nói: “Cô điên rồi à?”
Phó tổng biên tập kinh ngạc: “Ở Cảng Thành ai mà không biết hai người họ là đối thủ không đội trời chung, cô dám để họ chạm mặt ở đây sao?”
Hơn nữa địa điểm phỏng vấn chỉ bố trí một chỗ, chẳng lẽ bắt một trong hai người chờ người kia phỏng vấn xong rồi mới đến lượt mình sao?
Không lật tung nơi này lên mới lạ?
Vẫn là tổng biên tập đã từng trải qua nhiều sóng gió đưa ra phương án: “Hôm nay chúng ta phỏng vấn Lê tổng trước, dùng bản thảo phỏng vấn của Lục tổng để phỏng vấn Lê tổng. Bây giờ tôi sẽ gọi điện cho Cố tổng, nhờ Cố tổng gọi điện cho Lục tổng để dời lại thời gian.”
Sai lầm này quá sơ đẳng, còn phải nhờ Cố Vi đứng ra giải quyết giúp. Nhưng không còn cách nào khác, hai người đó thật sự không phải là người mà họ có thể đắc tội.
Cửa thang máy khép hờ, người bên ngoài chưa tới nhưng tiếng nói đã vọng vào trước: “Xin chờ một chút.”
Nghê Tâm trong thang máy vội vàng bấm nút mở cửa.
Cửa thang máy một lần nữa mở ra. Lê Sơ Huyền đang cúi mặt đứng thẳng, đối diện với ánh mắt của Lục Sầm ở bên ngoài cửa. Hôm nay anh mặc một bộ vest màu đen tuyền, khuy măng sét cũng đã đổi thành loại ngọc trai đen, trông cực kỳ hợp với chiếc váy đen nhỏ và chuỗi vòng cổ ngọc trai đen Tahiti của cô.
Trong lòng Lê Sơ Huyền cười lạnh, nhưng trên mặt lại không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Cả hai đều giữ vẻ mặt bình tĩnh, lần lượt thu hồi ánh mắt.