Trăng Soi Bến Cảng - Vạn Lý Phong Yên
Chương 73: Yêu Thầm – Dư Âm Đêm Nồng
Trăng Soi Bến Cảng - Vạn Lý Phong Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng biết từ lúc nào, ngọn nến thơm trên bàn đã cháy cạn và tắt hẳn. Chỉ còn lại trong không khí hương hoa thoang thoảng và bầu không khí ái muội vẫn còn vương vấn.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa lạnh vẫn chưa dứt.
Lê Sơ Huyền rã rời nằm sấp trên sofa, trên người đắp một chiếc chăn len thấm đẫm hương gỗ tuyết tùng.
Lục Sầm khẽ co một chân, ngồi trên thảm, một tay cầm ly rượu vang thưởng thức tao nhã, tay kia chậm rãi vuốt dọc sống lưng trần mịn màng của cô, rồi dừng lại nơi thắt eo, vẽ từng vòng tròn nhỏ.
Anh đặt ly rượu xuống bàn trà, lực đạo trên ngón tay đang vẽ vòng tròn kia bỗng mạnh hơn.
Giọng anh vừa lạnh vừa trầm, hỏi: “Em nghỉ ngơi đủ chưa?”
Người đang nằm bất động trên sofa khẽ nhướng mi, ánh mắt đầy bất mãn nhìn anh. Anh bình tĩnh nhìn lại.
Anh vươn tay nâng cằm cô, ngón cái xoa nhẹ đôi môi sưng đỏ của cô, anh khẽ nhếch môi, ý tứ sâu xa. “Em gan thật đấy.” Sao lại dám chủ động trêu chọc anh vào lúc này?
Con dã thú đã bị anh đè nén suốt bao năm qua, chỉ dám phóng thích trong những giấc mơ không thể gọi tên, vậy mà sự chủ động của cô đã mở toang cánh cửa lồng ấy. Một khi đã thoát ra, nó không thể bị kiềm chế, càng không thể kiểm soát được nữa.
Cô nhấc cánh tay đã rã rời, chạm nhẹ lên cơ bụng săn chắc của anh, ánh mắt cô tràn đầy vẻ khiêu khích. “Tôi sờ đấy, thì sao nào?”
Anh cúi đầu, bật cười.
“Anh tập bụng tám múi chẳng phải để quyến rũ tôi sao? Tôi hiểu mà.” Cô nhìn anh với vẻ mặt như thể đã hiểu thấu mọi chuyện. Vì người mình thích mà làm đẹp, cô quá hiểu điều này.
Bàn tay anh khẽ đặt lên mu bàn tay cô, anh khẽ cười. Rõ ràng cô đã sắp không còn sức lực nữa rồi, mà vẫn còn muốn khiêu khích anh, không chịu khuất phục.
Anh kéo cổ tay cô, nhấc bổng cô dậy. Cánh tay dài vòng qua eo bế bổng cô lên. Cô khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc, theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh.
“Nghỉ ngơi đủ rồi, ra ngắm cảnh mưa chút nhé?”
Giữa lúc cô vẫn còn ngơ ngác, anh bế cô đến chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ.
Anh cúi người đặt cô xuống, cơ thể cô khẽ nảy lên trên lớp nệm mềm mại. Cô định mở miệng nói gì đó, nhưng chưa kịp thốt nên lời, đã bị anh lật người lại, úp mặt vào ghế.
Ngoài cửa kính, những hạt mưa rơi xuống, đọng trên những cành cây khẳng khiu, trên những chiếc ghế dài ven đường, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, lãng mạn. Một vẻ đẹp mà Cảng Thành chưa bao giờ có được.
Cô chống tay vào lưng ghế, đang mải mê ngắm nhìn thì một thân thể nóng rực từ phía sau áp sát.
“Lục Sầm!” Cả người Lê Sơ Huyền bị đẩy mạnh về phía trước, hai tay chống lên tấm kính lạnh lẽo, để lại dấu tay mờ ảo.
Những nụ hôn lướt nhẹ rơi trên gáy cô, bàn tay to lớn ấm áp của anh phủ lên tay cô, giữ chặt trên mặt kính. Đôi môi se lạnh của anh lướt qua vành tai trắng ngần, thì thầm với cô: “Cảnh mưa này, có đẹp không?”
Cô khẽ cắn môi, tiếng thở dốc, không thể thốt ra lời đáp nào.
Vòng eo thon gọn bị cánh tay anh ghì chặt vào lòng, cả người cô bị ép vào chiếc ghế bành nhỏ bé, không còn lối thoát. Khoái cảm từng lớp từng lớp chồng chất, trước mắt cô chỉ còn những hạt mưa rơi và tiếng thở dốc đầy quyến rũ của người đàn ông bên tai.
Mãi cho đến khi anh nới lỏng vòng tay, cả người Lê Sơ Huyền như đổ sụp xuống ghế. Cô luôn biết thể lực của anh rất tốt, nhưng không ngờ lại chênh lệch đến mức này.
Một hiệp kết thúc, cô nằm mềm nhũn trên sofa, tựa như một con sứa không xương.
Còn anh lại như không có chuyện gì xảy ra, thong thả bước đến bàn trà, rót thêm rượu vào ly, lắc nhẹ rồi bước tới, từ trên cao nhìn xuống hỏi cô: “Uống không?”
Lê Sơ Huyền nhìn anh, giọng khàn khàn: “Ngồi xuống.”
Lục Sầm dù không hiểu vì sao, nhưng vẫn nghe lời cô, khuỵu gối ngồi xuống.
“Hỏi lại lần nữa.”
Lục Sầm cúi đầu cười. “Tiểu thư, uống không?”
“Cũng được.”
Nụ cười bên môi Lục Sầm càng sâu đậm. Một tay anh bế cô dậy, tự mình ngồi xuống sofa rồi đặt cô lên đùi. Động tác mượt mà đến nỗi ly rượu trên tay anh không sánh ra dù chỉ một giọt.
Lê Sơ Huyền: “…”
Nương theo tay anh, cô từ từ uống cạn ly rượu. Đôi môi và cổ họng khô khốc được chất lỏng làm dịu, như sống lại. Cô tựa vào lòng anh, thế giới vạn vật đều tĩnh lặng, bên tai chỉ còn lại nhịp tim của anh.
Lê Sơ Huyền nhận xét: “Rượu này cũng tạm được.”
Lục Sầm nhìn ly rượu nhưng không nói lời nào. Một người kén chọn như cô mà nói “tạm được”, nghĩa là nó thực sự không hề tệ.
Nhưng thật đáng tiếc, hầm rượu này sắp phải đóng cửa rồi.
Glacier là hầm rượu gia truyền trăm năm của gia đình bạn anh. Mấy năm gần đây vì sản lượng nho sụt giảm, rượu làm ra quá ít ỏi nên đứng trước nguy cơ phá sản.
Người bạn đó từng nói: “Việc sửa sang tòa lâu đài cổ tốn kém vô cùng, chi phí nhân công hái nho mỗi năm một tăng cao, muôn vàn các loại chi phí, cuối cùng rượu mới ra lò lại không bán được giá cao.”
“Tiền tôi đi du học cũng là do gia đình phải bán đi một mảnh vườn nho mới có. E rằng hai năm nữa sẽ phải sang nhượng, cái tên Glacier có lẽ sẽ biến mất.”
Lục Sầm khẽ cười, đặt ly rượu xuống, rồi xoay mặt cô lại, hôn lên đôi môi đỏ mọng còn vương vấn hương rượu.
Cô mở to mắt nhìn anh, định vươn tay đẩy ra, nhưng cổ tay đã bị anh bẻ quặt ra sau lưng, cô đành bị động đón nhận nụ hôn sâu này.
Mãi đến khi ánh mắt cô trở nên mơ màng, hơi thở gấp gáp, anh mới buông ra.
Lý trí quay về, cô nghiêm giọng từ chối: “Không làm nữa, mệt lắm.”
“Lại chẳng cần em cử động.”
Lê Sơ Huyền: “Nhưng vẫn mệt.”
Lục Sầm: “Mới hai lần thôi mà.”
Lê Sơ Huyền: “Nhưng tôi mệt.”
Lục Sầm: “Rồi sẽ quen thôi.”
Làm sao mà quen được? Cô sẽ không bao giờ quen!
Lục Sầm dịu giọng dỗ dành: “Thêm một lần nữa thôi.”
Lê Sơ Huyền, vốn không có nguyên tắc, đành lên tiếng: “Thôi… được rồi.”
Anh bật cười trầm thấp.
Anh bế cô lên. “Đổi cho em một chỗ thoải mái hơn.” Lê Sơ Huyền vòng tay qua cổ anh, nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ không tin tưởng.
Bước vào phòng ngủ, anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, tấm nệm mềm mại nảy lên một cái.
Theo múi giờ, giờ này ở London đã là ba giờ sáng. Một người hiếm khi thức khuya như cô đáng lẽ đã chìm vào giấc ngủ say. Vừa chạm vào ga giường mát lạnh, được bao bọc bởi hương gỗ tuyết tùng vương trên người anh, cô đã ngáp một cái, cơn buồn ngủ ập tới.
Lục Sầm đặt cô xuống rồi ra phòng khách lấy “áo mưa”.
Lúc anh quay lại, cô đã cuộn mình trong chăn, nhắm mắt. Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp chiếu xuống, hàng mi dài cong vút đổ bóng trên gò má cô. Làn da trắng nõn của cô tương phản với bộ ga giường sẫm màu, trắng đến mức lóa mắt.
Tư thế nằm vô cùng yên bình, dường như đang muốn nói với anh: Em muốn ngủ, đừng làm phiền.
Anh cúi đầu cười, đặt hộp bao cao su lên tủ đầu giường.
Anh khẽ lật chăn, nằm xuống, cánh tay dài vươn ra ôm cô vào lòng.
Cô vẫn nhắm mắt, chủ động tìm đến môi anh, nhẹ nhàng hôn rồi cắn mút.
Anh thấy buồn cười, tay vỗ nhẹ lên lưng cô theo nhịp, hỏi: “Buồn ngủ rồi à?”
Cô “ưm” một tiếng không rõ ràng.
“Tôi bế em đi tắm.” Tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ.
“Vâng.” Cô rất tự giác vươn tay ôm lấy cổ anh.
Cô đã đồng ý thêm một lần nữa, Lục Sầm tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Anh chỉ khắc ghi trong lòng, Lê Sơ Huyền còn nợ anh một lần.
Sáng sớm hôm sau, Lục Sầm bị cuộc điện thoại của đối tác đánh thức. Anh dậy xử lý công việc của công ty đầu tư trong nửa tiếng, rồi lại quay lại giường, nằm cạnh cô.
Có lẽ vì anh có thói quen dậy sớm, hoặc cũng có thể vì trong lòng quá đỗi phấn khích, nên không thể ngủ lại được nữa.
Trong hai mươi mấy năm cuộc đời, anh hiếm khi cảm thấy cảm xúc thăng trầm. Kế thừa khối tài sản khổng lồ của mẹ, lần đầu tiên chinh phục đỉnh Everest, nhận được khoản lợi nhuận hơn trăm triệu đầu tiên của công ty đầu tư, anh đều cảm thấy cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Có lẽ vì, những thứ đó trong đời anh quá dễ dàng có được. Còn người mà anh đã khao khát nhiều năm, vốn tưởng sẽ không bao giờ có được, giờ đây lại đang nằm ngay bên cạnh anh.
Anh ngắm nhìn gương mặt say ngủ của cô, tính toán xem sau này có thể sắp xếp thêm thời gian bay về Cảng Thành hay sang London tìm cô.
Cô trở mình, đột ngột mở mắt.
Nhìn thấy cơ bụng săn chắc lồ lộ ngay trước mặt, cô không chút do dự đưa tay sờ thử.
Lục Sầm: “…”
“Tỉnh rồi à?”
“Ưm~” Đêm qua cô ngủ rất ngon. Có lẽ do chuyến bay dài cộng với “vận động” trước khi ngủ, mà hương gỗ tuyết tùng trên ga giường của anh chẳng khác gì thuốc mê. Cô vươn vai trong chăn, tựa như một con sâu đang ngọ nguậy. “Không muốn ngủ nữa.”
“Vậy thì tiếp tục thôi.”
Lê Sơ Huyền: “?”
Lục Sầm thản nhiên cười: “Hôm qua em nói thêm một lần nữa rồi ngủ. Sau đó em ngủ quên mất, chưa kịp 'lần nào' cả. Bây giờ không phải nên bù lại sao?”
Lê Sơ Huyền kinh ngạc: “Nhưng tôi bay một quãng đường xa như vậy đến đây, chúng ta chỉ lo quấn quýt bên nhau thì không hay lắm đâu?”
Lục Sầm lướt nhẹ ngón tay trên xương quai xanh của cô, hỏi ngược lại: “Không hay sao?” Ánh mắt anh dừng lại trên bàn tay cô đang đặt trên cơ bụng mình. “Chẳng lẽ em không thấy rất đáng sao?”
Lê Sơ Huyền: “…”
Chuyện này mà anh cũng biết được sao? Vô lý.
Anh cúi người đè xuống, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Cô Lê trả lại lần hôm qua trước đã.”
Cả nửa ngày trời, Lê Sơ Huyền sau bữa sáng lại “ăn” Lục Sầm, ăn xong Lục Sầm lại đến bữa trưa, rồi lại tiếp tục “ăn” Lục Sầm.
Cả người cô mềm nhũn rã rời, tựa như bị xe tải hạng nặng cán qua. Cuối cùng, cô đề nghị: “Hay là chúng ta ra ngoài đi dạo đi.” Cô sợ mình sẽ chết trên giường của Lục Sầm mất, thể lực của người đàn ông này thật sự quá đáng sợ.
“Cửa hàng tiện lợi cách năm mét em còn không muốn đi, thật sự muốn ra ngoài đi dạo sao?” anh hỏi.
Lê Sơ Huyền nước mắt rưng rưng. “Tôi thấy đã đến đây rồi thì không nên lãng phí thời gian trên giường.”
Anh nhìn cô một lúc lâu, rồi nhếch môi: “Cũng được.”
Gần tòa thị chính có một khu chợ Giáng sinh ngoài trời. Những ánh đèn màu rực rỡ, vô vàn vật trang trí lễ hội, xe tuần lộc, ông già Noel và những chồng quà. Người qua lại đông đúc, tấp nập, vòng quay ngựa gỗ cũng chậm rãi chuyển động. Dù trời đang mưa nhẹ, không khí vẫn vô cùng náo nhiệt.
Lê Sơ Huyền quấn mình kín mít trong chiếc áo phao trắng dày sụ, khăn quàng len cashmere màu nâu đỏ cùng chiếc mũ len xù. Ngược lại, Lục Sầm vẫn mặc chiếc áo dạ cashmere dáng dài màu đen từ hôm qua. Giữa đám đông ăn mặc dày cộm, anh nổi bật với khí chất hơn hẳn người thường.
Còn có một cô gái Tây tóc vàng mắt xanh đến xin phương thức liên lạc.
Một tay Lục Sầm kéo Lê Sơ Huyền đang đứng cách đó nửa mét lại sát vào lòng. “Bạn gái tôi.”
Cô gái trẻ nghiêng đầu, cười nói một câu “Merry Christmas” rồi kéo bạn mình rời đi.
Lê Sơ Huyền cúi xuống nhìn bàn tay đang bị anh nắm chặt, ánh mắt bất mãn nhìn anh: “Đây là một khoản phí khác đấy.”
“Nếu đã vậy, tôi mời cô Lê uống cà phê.”
Ly cà phê có hình chiếc tất Giáng sinh, lớp bọt sữa bên trên cũng được tạo hình chiếc tất Giáng sinh. Lê Sơ Huyền nâng ly cụng với anh, cười rạng rỡ: “Giáng sinh vui vẻ nhé, ngài Lục.”
Anh cười, đáp lại: “Giáng sinh vui vẻ, cô Lê.”
Hai người đứng trước vòng quay ngựa gỗ uống cà phê, mưa bụi vẫn lất phất rơi. Lục Sầm hất cằm về phía vòng quay ngựa gỗ, đột nhiên hỏi: “Em có muốn chơi cái kia không?”
Mười phút sau, Lê Sơ Huyền ngồi trên ngựa gỗ, vừa cười vừa giơ tay chữ V, còn anh đứng bên dưới, lấy điện thoại ra chụp ảnh cho cô.
Nụ cười rạng rỡ được ghi lại trong khung hình.
Bức ảnh bị Lê Sơ Huyền vô cùng ghét bỏ này lại trở thành ảnh đại diện Instagram của cô trong rất nhiều năm sau đó.
Lúc chuẩn bị về, Lục Sầm nói sẽ tặng cô một món quà Giáng sinh, có thể tùy ý chọn ở đây.
Lê Sơ Huyền lí nhí phàn nàn: “Đúng là keo kiệt.”
Lục Sầm nghe thấy, cười nói: “Em có thể nói to hơn một chút.”
Lê Sơ Huyền cao giọng: “Tôi nói anh đúng là đồ keo kiệt.”
“Vậy em có cần nữa không?”
“Có chứ.” Không lấy thì phí, hứ.
Đi qua hết quầy hàng này đến quầy hàng khác, cô đều dừng lại lựa chọn rất kỹ lưỡng. Cuối cùng, giữa một đống búp bê bằng sứ, cô chọn một hũ kẹo bằng gốm hình hộp quà Giáng sinh.
Lục Sầm còn mua thêm một túi kẹo bơ cứng, đổ đầy vào hũ cho cô.
“Trọn vẹn.” Cô cười, bóc một viên kẹo, còn nhét vào miệng anh một viên.
Ngoài buổi tối đi dạo chợ Giáng sinh, cả kỳ nghỉ lễ, Lê Sơ Huyền không bước chân ra khỏi căn hộ của Lục Sầm thêm một lần nào nữa. Hai người không quấn quýt trên giường thì cũng là ở phòng khách, phòng tắm, sống một cuộc sống đảo lộn ngày đêm.
Kỳ nghỉ kết thúc, Lục Sầm tiễn cô lên máy bay về nước.
Lúc đó, anh tưởng rằng mối quan hệ của hai người đã tiến thêm một bước. Nhưng Lê Sơ Huyền lại không nghĩ như vậy. Cô chỉ xem mấy ngày đó như một cuộc “tình một đêm” giữa những người trưởng thành.
Chơi xong, là kết thúc.
Cô gửi cho anh một chiếc đồng hồ của thương hiệu xa xỉ, kèm theo một lời nhắn: Cảm ơn vì đã chiêu đãi.
Dường như cô muốn vạch rõ ranh giới với anh.
Anh nhìn chiếc đồng hồ trên bàn trà, rồi bóp nát chiếc ly rượu duy nhất còn sót lại trong căn hộ.
Anh tự thuyết phục mình hãy quên đi. Kẻ lún sâu từ đầu đến cuối chỉ có mình anh, cô là kẻ không có trái tim. Hơn nữa, nhiều năm tới anh sẽ ở Mỹ, tạm thời không quay về Cảng Thành. Mối quan hệ này, dừng lại ở đây cũng chẳng có gì đáng tiếc. Từ chỗ chưa từng có được, giờ đây cũng coi như đã từng có được trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi.
Chỉ không ngờ, ba anh đột ngột đổ bệnh, anh buộc phải về nước tiếp quản sản nghiệp gia tộc.
Tối hôm đó, tại tiệc chào mừng, các bạn học ở Cảng Thành đều đến đông đủ. Thiệp mời đã được gửi đến tay cô từ sớm. Anh nghĩ cô sẽ không đến, dù sao thì anh đã vào Lục thị, sau này hai người sẽ là đối thủ cạnh tranh.
Khi cô xuất hiện với tư cách bạn học, anh thực sự rất ngạc nhiên.
Nửa năm xa cách, sự thân mật ở căn hộ Philadelphia dường như đã bị thời gian bào mòn, phai nhạt. Họ giống như những người bạn học lâu ngày mới gặp lại, bình thản chào hỏi nhau, nói những lời khách sáo. Sau này trên thương trường, họ sẽ trở thành đối thủ.
Tiệc tan, bị chuốc không ít rượu bia, anh ngồi trong xe nhắm mắt nghỉ ngơi. Ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại mở mắt ra, nhìn thấy cô đang đứng trước cửa khách sạn chờ xe đến đón.
Anh bảo tài xế dừng xe trước mặt cô. Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn hạ cửa kính xuống.
“Tài xế em đâu?” anh lạnh lùng hỏi.
Cô nở một nụ cười xã giao đúng mực, như thể hai người chỉ là những người xa lạ. “Bị va quệt ở ngã tư phía trước rồi, đã có xe khác đến đón tôi.”
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, giọng thờ ơ: “Lên xe, tôi đưa em về.”
Cô đứng yên tại chỗ, đối mặt với anh rất lâu. Cuối cùng, cô mở cửa xe, bước vào…