Chương 34

Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngộ Từ đi được một lúc lâu mà bà cụ vẫn ngồi trước bàn học nhỏ. Nhìn cuốn album đã gập lại, bà thở dài một tiếng, lấy hộp kính từ trong ngăn kéo ra đeo vào, rồi cầm cuốn album lên, lật xem từ đầu.
Lật đến tấm ảnh chụp chung của bố mẹ Phó Tắc Dịch thì bà dừng lại, từ từ đưa tay vuốt ve.
Dì Tần đứng bên cạnh, vẻ mặt cũng vương nét không đành lòng: “Sao bà không nói rõ hơn với Tiểu Từ ạ?”
Ánh nến chập chờn, càng làm nổi bật vẻ tĩnh mịch xung quanh.
Ban nãy chắc Ngộ Từ cũng đã nhìn thấy tấm ảnh này, ngồi ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng chưa xem hết album đã rời đi.
Dì Tần cũng là lúc tiễn cô ra cửa mới để ý thấy cây trâm trên đầu cô.
Khi quay lại, dì Tần còn định hỏi bà cụ với vẻ mặt đầy kinh ngạc, nhưng nhìn sắc mặt bà cụ, chắc hẳn bà cũng đã biết rồi.
Nghe vậy, bà cụ thở dài, ánh mắt vẫn dán vào tấm ảnh dưới tay: “Tình nghĩa bà cháu hơn hai mươi năm, lẽ nào ta lại không hiểu Tắc Dịch đang nghĩ gì?”
Nói rồi, bà nhìn về phía trước, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh kỷ niệm sinh nhật 18 tuổi của Phó Tắc Dịch: “Nó ấy à, đây cũng là một cách bất đắc dĩ. Chuyện hôn sự của Tiểu Từ và Vân Tranh nếu đã thốt ra từ miệng Văn Minh Chương thì không thể rút lại được nữa.”
Hôm nay khi nhìn thấy cây trâm trên đầu cô, bà cũng sững sờ trong giây lát, ngay sau đó mới kịp phản ứng.
Nếu không có thân phận hay địa vị để giúp cô ngăn cản, vậy thì đành dùng chính bản thân mình làm lý do.
Ngộ Từ đi được một lúc lâu mà bà cụ vẫn ngồi trước bàn học nhỏ. Nhìn cuốn album đã gập lại, bà thở dài một tiếng, lấy hộp kính từ trong ngăn kéo ra đeo vào, rồi cầm cuốn album lên, lật xem từ đầu.
Lật đến tấm ảnh chụp chung của bố mẹ Phó Tắc Dịch thì bà dừng lại, từ từ đưa tay vuốt ve.
Dì Tần đứng bên cạnh, vẻ mặt cũng vương nét không đành lòng: “Sao bà không nói rõ hơn với Tiểu Từ ạ?”
Ánh nến chập chờn, càng làm nổi bật vẻ tĩnh mịch xung quanh.
Ban nãy chắc Ngộ Từ cũng đã nhìn thấy tấm ảnh này, ngồi ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng chưa xem hết album đã rời đi.
Dì Tần cũng là lúc tiễn cô ra cửa mới để ý thấy cây trâm trên đầu cô.
Khi quay lại, dì Tần còn định hỏi bà cụ với vẻ mặt đầy kinh ngạc, nhưng nhìn sắc mặt bà cụ, chắc hẳn bà cũng đã biết rồi.
Nghe vậy, bà cụ thở dài, ánh mắt vẫn dán vào tấm ảnh dưới tay: “Tình nghĩa bà cháu hơn hai mươi năm, lẽ nào ta lại không hiểu Tắc Dịch đang nghĩ gì?”
Nói rồi, bà nhìn về phía trước, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh kỷ niệm sinh nhật 18 tuổi của Phó Tắc Dịch: “Nó ấy à, đây cũng là một cách bất đắc dĩ. Chuyện hôn sự của Tiểu Từ và Vân Tranh nếu đã thốt ra từ miệng Văn Minh Chương thì không thể rút lại được nữa.”
Hôm nay khi nhìn thấy cây trâm trên đầu cô, bà cũng sững sờ trong giây lát, ngay sau đó mới kịp phản ứng.
Nếu không có thân phận hay địa vị để giúp cô ngăn cản, vậy thì đành dùng chính bản thân mình làm lý do.
Ngộ Từ đi được một lúc lâu mà bà cụ vẫn ngồi trước bàn học nhỏ. Nhìn cuốn album đã gập lại, bà thở dài một tiếng, lấy hộp kính từ trong ngăn kéo ra đeo vào, rồi cầm cuốn album lên, lật xem từ đầu.
Lật đến tấm ảnh chụp chung của bố mẹ Phó Tắc Dịch thì bà dừng lại, từ từ đưa tay vuốt ve.
Dì Tần đứng bên cạnh, vẻ mặt cũng vương nét không đành lòng: “Sao bà không nói rõ hơn với Tiểu Từ ạ?”
Ánh nến chập chờn, càng làm nổi bật vẻ tĩnh mịch xung quanh.
Ban nãy chắc Ngộ Từ cũng đã nhìn thấy tấm ảnh này, ngồi ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng chưa xem hết album đã rời đi.
Dì Tần cũng là lúc tiễn cô ra cửa mới để ý thấy cây trâm trên đầu cô.
Khi quay lại, dì Tần còn định hỏi bà cụ với vẻ mặt đầy kinh ngạc, nhưng nhìn sắc mặt bà cụ, chắc hẳn bà cũng đã biết rồi.
Nghe vậy, bà cụ thở dài, ánh mắt vẫn dán vào tấm ảnh dưới tay: “Tình nghĩa bà cháu hơn hai mươi năm, lẽ nào ta lại không hiểu Tắc Dịch đang nghĩ gì?”
Nói rồi, bà nhìn về phía trước, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh kỷ niệm sinh nhật 18 tuổi của Phó Tắc Dịch: “Nó ấy à, đây cũng là một cách bất đắc dĩ. Chuyện hôn sự của Tiểu Từ và Vân Tranh nếu đã thốt ra từ miệng Văn Minh Chương thì không thể rút lại được nữa.”
Hôm nay khi nhìn thấy cây trâm trên đầu cô, bà cũng sững sờ trong giây lát, ngay sau đó mới kịp phản ứng.
Nếu không có thân phận hay địa vị để giúp cô ngăn cản, vậy thì đành dùng chính bản thân mình làm lý do.
Ngộ Từ đi được một lúc lâu mà bà cụ vẫn ngồi trước bàn học nhỏ. Nhìn cuốn album đã gập lại, bà thở dài một tiếng, lấy hộp kính từ trong ngăn kéo ra đeo vào, rồi cầm cuốn album lên, lật xem từ đầu.
Lật đến tấm ảnh chụp chung của bố mẹ Phó Tắc Dịch thì bà dừng lại, từ từ đưa tay vuốt ve.
Dì Tần đứng bên cạnh, vẻ mặt cũng vương nét không đành lòng: “Sao bà không nói rõ hơn với Tiểu Từ ạ?”
Ánh nến chập chờn, càng làm nổi bật vẻ tĩnh mịch xung quanh.
Ban nãy chắc Ngộ Từ cũng đã nhìn thấy tấm ảnh này, ngồi ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng chưa xem hết album đã rời đi.
Dì Tần cũng là lúc tiễn cô ra cửa mới để ý thấy cây trâm trên đầu cô.
Khi quay lại, dì Tần còn định hỏi bà cụ với vẻ mặt đầy kinh ngạc, nhưng nhìn sắc mặt bà cụ, chắc hẳn bà cũng đã biết rồi.
Nghe vậy, bà cụ thở dài, ánh mắt vẫn dán vào tấm ảnh dưới tay: “Tình nghĩa bà cháu hơn hai mươi năm, lẽ nào ta lại không hiểu Tắc Dịch đang nghĩ gì?”
Nói rồi, bà nhìn về phía trước, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh kỷ niệm sinh nhật 18 tuổi của Phó Tắc Dịch: “Nó ấy à, đây cũng là một cách bất đắc dĩ. Chuyện hôn sự của Tiểu Từ và Vân Tranh nếu đã thốt ra từ miệng Văn Minh Chương thì không thể rút lại được nữa.”
Hôm nay khi nhìn thấy cây trâm trên đầu cô, bà cũng sững sờ trong giây lát, ngay sau đó mới kịp phản ứng.
Nếu không có thân phận hay địa vị để giúp cô ngăn cản, vậy thì đành dùng chính bản thân mình làm lý do.
Ngộ Từ đi được một lúc lâu mà bà cụ vẫn ngồi trước bàn học nhỏ. Nhìn cuốn album đã gập lại, bà thở dài một tiếng, lấy hộp kính từ trong ngăn kéo ra đeo vào, rồi cầm cuốn album lên, lật xem từ đầu.
Lật đến tấm ảnh chụp chung của bố mẹ Phó Tắc Dịch thì bà dừng lại, từ từ đưa tay vuốt ve.
Dì Tần đứng bên cạnh, vẻ mặt cũng vương nét không đành lòng: “Sao bà không nói rõ hơn với Tiểu Từ ạ?”
Ánh nến chập chờn, càng làm nổi bật vẻ tĩnh mịch xung quanh.
Ban nãy chắc Ngộ Từ cũng đã nhìn thấy tấm ảnh này, ngồi ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng chưa xem hết album đã rời đi.
Dì Tần cũng là lúc tiễn cô ra cửa mới để ý thấy cây trâm trên đầu cô.
Khi quay lại, dì Tần còn định hỏi bà cụ với vẻ mặt đầy kinh ngạc, nhưng nhìn sắc mặt bà cụ, chắc hẳn bà cũng đã biết rồi.
Nghe vậy, bà cụ thở dài, ánh mắt vẫn dán vào tấm ảnh dưới tay: “Tình nghĩa bà cháu hơn hai mươi năm, lẽ nào ta lại không hiểu Tắc Dịch đang nghĩ gì?”
Nói rồi, bà nhìn về phía trước, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh kỷ niệm sinh nhật 18 tuổi của Phó Tắc Dịch: “Nó ấy à, đây cũng là một cách bất đắc dĩ. Chuyện hôn sự của Tiểu Từ và Vân Tranh nếu đã thốt ra từ miệng Văn Minh Chương thì không thể rút lại được nữa.”
Hôm nay khi nhìn thấy cây trâm trên đầu cô, bà cũng sững sờ trong giây lát, ngay sau đó mới kịp phản ứng.
Nếu không có thân phận hay địa vị để giúp cô ngăn cản, vậy thì đành dùng chính bản thân mình làm lý do.
Ngộ Từ men theo hành lang đi về phía phòng mình.
Từ cầu thang lên lần lượt là phòng múa, phòng đàn, cuối cùng mới đến phòng ngủ của cô.
Đi qua phòng múa, khi ngang qua phòng đàn, bước chân cô khựng lại, nghiêng đầu nhìn cánh cửa sổ đang mở hé.
Hồi nhỏ cô theo mẹ học đàn tranh và cổ cầm, sau đó lại học thêm vài nhạc cụ phương Tây. Mỗi thứ cô không dám nói là tinh thông, nhưng cơ bản đều chơi được.
Nhưng nhiều nhạc cụ cơ bản sau này vì việc học nên cô không còn học nữa, cộng thêm trong nhà cũng không có chỗ để nhiều nhạc cụ như vậy, cuối cùng cô chỉ giữ lại một hai món để kiên trì tập luyện. Cho đến khi chuyển vào Dụ Viên, trước khi cô dọn đến, phòng đàn của cô đã được bố trí xong xuôi.
Từ nhỏ đến lớn, tất cả những nhạc cụ cô biết chơi, ở đây đều có sẵn một bộ.
Cô đứng ngoài phòng đàn một lát rồi bỗng nhiên quay người chạy ngược lại một đoạn.
Phó Tắc Dịch vừa bước xuống cây cầu đá nhỏ dưới Trú Nguyệt Các, bỗng nghe thấy phía sau vọng đến một tiếng gọi: “Chú!”
Anh dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Mưa vẫn đang rơi, dày hạt in trên ánh đèn mờ ảo. Trước lan can hành lang mở của gác nhỏ, có một bóng người đang đứng.
Đèn cung đình đung đưa trên đỉnh đầu cô, đôi mắt cô lấp lánh nhìn anh, cô hỏi: “Anh có muốn lên nghe em đàn không?”