Niềm Vui Quan Trọng Hơn Đúng Sai

Trao Em Một Đời An Yên

Niềm Vui Quan Trọng Hơn Đúng Sai

Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngộ Từ đến, Phó Tắc Dịch và ông cụ Nguyên ngừng chơi cờ, sai người dọn bàn. Ngộ Từ nhìn bàn cờ đen trắng đan xen, rồi nhìn hũ cờ đặt bên tay hai người. Phó Tắc Dịch cầm quân đen, ông cụ Nguyên cầm quân trắng. Nhìn theo thế cờ, Phó Tắc Dịch dường như sắp thắng. Sau đó, cô lại lén liếc ông cụ Nguyên, thấy ông cụ đang châm thêm nước vào ấm trà trên bếp than. Thế là cô ghé sát vào Phó Tắc Dịch, thì thầm: “Thầy Nguyên có phải sắp thua cờ nên mới cho người dọn bàn không ạ?”
Phó Tắc Dịch hơi nghiêng người để nghe rõ cô nói, ánh mắt nhìn thầy Nguyên đối diện, khóe môi cong lên cười: “Em còn thông minh hơn tôi đấy.”
Ngộ Từ hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh: “Hả?”
Phó Tắc Dịch cũng nghiêng đầu nhìn sang. Vì anh vốn đã hơi nghiêng người, khoảng cách giữa hai người đã gần, khi cùng lúc quay đầu lại, họ càng bất ngờ gần nhau hơn. Chỉ còn cách nhau một bờ vai, Ngộ Từ ngẩn người, sống lưng vô thức thẳng lên một chút. Cửa sổ nhỏ mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, cô nhìn rõ hàng mi anh khẽ rung động.
Vẻ mặt Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, môi mấp máy, định mở lời như thường lệ thì người đối diện chợt vội vàng quay đầu đi. Dưới cổ áo sườn xám cài nút tàu, chiếc cổ trắng ngần của cô bỗng ửng hồng một mảng. Ánh mắt anh dừng lại trên vệt hồng đang lan dần trên cổ cô trong chốc lát, lời muốn nói cuối cùng cũng không thốt ra, môi khẽ động rồi anh quay đầu lại ngồi ngay ngắn.
Sau đó, thấy ông cụ Nguyên đã châm trà xong, ngồi sau bàn trà nhìn hai người một cái, rồi cụp mắt rót nước trà trong ấm vào bình công đạo, lại cầm bình công đạo rót trà cho hai người. Ngộ Từ vội vàng đưa một tay đỡ chén trà.
Ông cụ Nguyên ngước mắt nhìn cô, cười nói: “Lần trước ta gặp cháu là tiệc thôi nôi của cháu, cháu bốc đồ trên chiếc bàn bát tiên trong nhà cũ họ Ngộ.”
Ngộ Từ ngẩn ra, rồi cũng cong môi cười: “Vừa nãy thầy nói bên cửa sổ, cháu nghe thấy rồi ạ.”
Vẻ mặt anh rất bình thản, như đang nói một chuyện rất đỗi bình thường, Ngộ Từ ngẩn ngơ hồi lâu. Đây đúng là lần đầu tiên cô nghe thấy câu nói như vậy trong suốt bao năm qua: niềm vui của cô quan trọng hơn đúng sai. Cô bỗng cảm thấy một dòng nước ấm áp chảy tràn trong tim, khóe mắt cong lên thành nụ cười.
Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên gương mặt cô một lát, khóe môi anh cũng cong lên theo, sau đó anh nhìn bát cơm trước mặt cô. Bát cơm hầu như toàn rau, anh liền gắp một viên thịt bỏ vào bát cô.
Ngộ Từ cúi đầu nhìn, vẻ mặt khó xử: “Em không ăn đâu.”
Hai ngày nay là đại thọ của bà cố, cô đã ăn uống hơi quá đà rồi. Sắp tới bằng tốt nghiệp gửi về, cô còn phải đến đoàn văn công Tô Lăng tham gia thi tuyển, cần phải kiểm soát cân nặng.
Phó Tắc Dịch thu đũa về, nhìn cô nói: “Đừng kén ăn.”
Cô bĩu môi: “Vừa nãy anh còn bảo em vui hay không quan trọng hơn đúng sai mà.”
Anh nhìn cô, dường như không định nhượng bộ: “Cái này khác.”
Cô nhìn viên thịt trong bát, cố gắng thuyết phục anh: “Nhưng tháng sau em phải thi rồi, thừa cân chắc chắn không qua đâu.”
Phó Tắc Dịch cũng nhìn viên thịt trong bát cô, dừng một lát: “Vậy ăn một cái này thôi.”
Giọng điệu nhẹ nhàng trầm thấp, như đang dỗ trẻ con. Ngộ Từ lập tức hết nóng nảy, như chú thỏ được vuốt ve, ngoan ngoãn gắp viên thịt nhét vào miệng. Sao lại thế này chứ! Sao bỗng nhiên cô lại… mất hết khí thế thế này!