Chạm mặt người quen cũ

Trao Em Một Đời An Yên

Chạm mặt người quen cũ

Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa bước ra khỏi nhà ăn, Phó Tắc Dịch và Ngộ Từ tình cờ gặp ông cụ Nguyên cùng vài người bạn đang đến dùng bữa. Họ chạm mặt nhau ngay lối vào.
Phó Tắc Dịch bước tới chào hỏi. Những người này dường như đều là bậc trưởng bối có chút quan hệ họ hàng với nhà họ Phó. Ngộ Từ không quen ai nên ngoan ngoãn đứng sau lưng anh.
Sau khi chào hỏi một lượt, một ông cụ nhận ra Ngộ Từ, cười hỏi: “Đây có phải là cô út nhà họ Ngộ không!”
Ngộ Từ còn nhỏ tuổi, đến những người họ hàng xa trong nhà còn chưa nhớ hết mặt, huống chi là những người cô chưa từng gặp bao giờ. Đối mặt với câu hỏi của người lớn, cô vô thức căng thẳng, khẽ nép vào người Phó Tắc Dịch rồi ngước mắt nhìn anh.
Phó Tắc Dịch nghe vậy cũng quay đầu nhìn cô, mỉm cười đáp: “Vâng ạ.”
Sau đó, anh hơi nghiêng đầu, nói nhỏ với cô: “Gọi ông chú đi.”
Ngộ Từ như vớ được cọc cứu mạng, vội nhìn ông cụ đang mỉm cười hiền từ trước mặt, gọi một tiếng: “Ông chú ạ.”
Ông cụ cười gật đầu lia lịa: “Nếu không đi cùng Tắc Dịch thì ta chắc chắn không nhận ra đâu, thoáng cái đã hai mươi năm rồi!”
Dứt lời, những người còn lại cũng lên tiếng phụ họa.
Ông cụ Nguyên thấy vậy, nhìn hai người một lượt rồi quay sang hỏi Phó Tắc Dịch: “Hai đứa về luôn hay ở lại thêm chút nữa, tối ăn cơm xong hãy đi?”
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, khẽ cười rồi lại nhìn ông cụ Nguyên: “Thôi ạ, tụi cháu xin phép về trước, thầy cứ dùng bữa đi ạ.”
Ông cụ Nguyên gật đầu: “Được, các cháu đi đường cẩn thận, nhắn với bà cụ hôm nào ta qua uống trà nhé.”
Phó Tắc Dịch hơi cúi người: “Vâng ạ.”
Sau đó, anh dẫn Ngộ Từ rời khỏi nhà ăn.
Ngộ Từ thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu, rồi đưa tay gãi gãi xương quai hàm: “Tại em lén ngủ gật thôi ạ.”
Thấy phản ứng của cô như một chú gấu túi nhỏ làm sai chuyện, Phó Tắc Dịch không nhịn được cong môi cười. Anh nhìn đôi mắt vẫn còn ngái ngủ của cô, hỏi nhỏ: “Buồn ngủ rồi à? Vậy chúng ta về Dụ Viên nhé?”
Cô vội lắc đầu: “Không có ạ, chỉ là hơi chán nên không nhịn được…”
Càng về sau, giọng cô càng nhỏ dần, đến chữ cuối cùng còn chẳng nghe rõ.
Phó Tắc Dịch nhìn cô cười: “Vậy là không nên để em ở đây một mình rồi, lỡ đâu ngủ gật ngã xuống hồ thì thành mồi cho cá mất.”
Ngộ Từ nghe vậy, liếc nhìn hồ nước còn cách mình một đoạn xa tít tắp, lẩm bẩm: “Sao có thể chứ.”
Phó Tắc Dịch cười đứng dậy, đưa tay về phía cô: “Đi thôi, chúng ta đi Lan Đình.”
Ngộ Từ nhìn bàn tay anh đưa tới, khựng lại một chút.
Anh ấy muốn nắm tay mình sao?
Cô do dự một lát, rồi mới dè dặt đặt tay vào lòng bàn tay anh.
Tuy nhiên, không phải như cô nghĩ.
Khi bước xuống bậc thềm thủy tạ, anh liền buông tay cô ra một cách tự nhiên.
Chỉ là để đỡ cô xuống bậc thang thôi.
Ngộ Từ bĩu môi, sánh bước cùng anh đi ra khỏi vườn.