Trao Em Một Đời An Yên
Nụ hôn của phù du
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ra khỏi Tinh Ngọc Phường, đi qua con đường đá xanh trong rừng trúc thì thấy Thẩm Mân vừa lái xe quay lại.
Sau khi xe dừng hẳn, Phó Tắc Dịch che ô đưa Ngộ Từ đi về phía xe.
Ngộ Từ sững người, định giải thích rằng mình thật sự có thể đi bộ, không cần ngồi xe, thì Thẩm Mân bỗng xách một túi mua sắm từ trong xe bước xuống.
Anh ta nhanh chóng tiến đến, đưa túi mua sắm qua: “Đây là thư ký Đổng mua, anh xem thử, nếu không hợp thì đổi lại.”
Phó Tắc Dịch gật đầu đáp lời, rồi nhận lấy túi mua sắm.
Ngộ Từ nhìn thấy logo thương hiệu trên túi, cô sững sờ.
Là một hãng giày nữ.
Phó Tắc Dịch cũng quay đầu nhìn cô, nói nhỏ: “Giày cao gót đi đường núi vẫn không thoải mái, anh đã nhờ người mua cho em đôi giày đế bằng, em thử xem nhé?”
Cô ngẩn người, khẽ gật đầu: “Vâng.”
Trời vẫn đang mưa, chỉ có thể vào xe thay giày, nhưng không gian trong xe có hạn, đành phải mở cửa xe, Ngộ Từ ngồi nghiêng sang một bên trên ghế.
Phó Tắc Dịch đứng chắn trước cửa xe, che ô cho cô.
(Cao sơn lưu thủy ngộ tri âm: Núi cao, nước chảy, gặp được bạn tâm giao. Xuất phát từ một điển tích nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc thời Xuân Thu Chiến Quốc về hai nhân vật: Bá Nha và Chung Tử Kỳ. Cũng là tên của một trong mười bản nhạc cổ cầm nổi tiếng nhất của Trung Hoa (Thập đại danh khúc), tượng trưng cho tình bạn cao đẹp)
Nói rồi, cô lại chỉ tay về phía dãy núi xa xăm: “Đây là ‘Ký phù du ư thiên địa, diểu thương hải chi nhất túc’.”
(Ký phù du ư thiên địa, diểu thương hải chi nhất túc: bắt nguồn từ bài văn xuôi nổi tiếng “Tiền Xích Bích Phú” của đại thi hào Tô Thức (Tô Đông Pha) đời Tống. Dịch nghĩa là “Gửi thân phận con phù du (sống chết mong manh) ở giữa trời đất, nhỏ bé như một hạt kê rơi giữa biển xanh mênh mông”. Câu nói này là biểu tượng kinh điển trong văn học phương Đông dùng để miêu tả cảm giác cô đơn, nhỏ bé và hữu hạn của con người trước thiên nhiên vô tận)
Phó Tắc Dịch hơi khựng người, rồi cũng đưa mắt nhìn theo tầm nhìn của cô về phía dãy núi trùng điệp, sau đó lại quay sang nhìn cô: “Ngộ Từ, đây là một thái độ sống bi quan.”
Ngộ Từ nghe vậy thì sững sờ, rồi đột nhiên bật cười.
Chắc hẳn anh ấy cho rằng cô đang cảm cảnh sinh tình, bi thương cho kiếp người ngắn ngủi.
Cô cụp mắt nhìn bàn tay không cầm ô đang buông thõng bên người anh, mím môi, rồi đưa tay nắm lấy đầu ngón tay anh. Sau đó, cô ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Vậy nên, trước khi ‘tuổi già ập đến’, chúng ta càng phải trân trọng mọi cơ hội được sống là chính mình. Con phù du bé nhỏ cũng có cuộc đời của riêng nó, một cuộc đời độc nhất vô nhị.”
Phó Tắc Dịch khựng người, ánh mắt chăm chú nhìn người con gái đang ngẩng mặt lên, đôi mắt lấp lánh nhìn anh. Anh khẽ cong môi cười, rồi đáp lời, giọng nói rất nhẹ, rất dịu dàng.
Sau đó, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô một lát, rồi từ từ cúi người, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán cô.
“Vậy đó cũng là một con phù du rất đáng quý, rất đáng yêu.”
Ngộ Từ đột nhiên sững sờ, sống lưng vô thức cứng đờ. Vầng trán cô như bị đóng dấu nung đỏ, nóng bỏng và rực cháy.