Trao Em Một Đời An Yên
Đêm chung giường và chuyến đi bất ngờ
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ nhỏ đến lớn, Ngộ Từ hiếm khi ngủ chung giường với ai. Chỉ có hồi bé xíu cô thỉnh thoảng ngủ cùng mẹ, nhưng đó đã là chuyện của rất lâu về trước rồi.
Nhiều năm ngủ một mình, giờ đây bên cạnh bỗng có thêm một người nằm cùng khiến cô có chút không quen, quan trọng nhất vẫn là cảm giác căng thẳng và không tự nhiên.
Dù cô đã nắm tay anh, ôm anh, thậm chí hôn anh, nhưng vẫn không kìm được sự hồi hộp trong lòng.
Thực ra trước khi ngủ, Phó Tắc Dịch định ngủ trên sofa, nhưng cô đã chặn anh lại bằng lý do “trong nhà không có chăn thừa”.
Nói một cách nghiêm túc, đây chính là chủ ý của cô.
Bởi vì cách đây không lâu, khi mua sắm đồ dùng, chăn ga gối đệm đang giảm giá, chiếc chăn mỏng được tặng kèm vẫn đang nằm yên vị trong tủ.
Mà nhiệt độ sưởi sàn trong phòng bật rất cao, một chiếc chăn mỏng thực ra đã là quá đủ rồi.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Ngay lúc cô đang nhíu mày cân nhắc xem có nên nằm sát vào anh hơn chút nữa không, Phó Tắc Dịch bỗng hỏi khẽ.
Cô khựng người lại, từ từ mở mắt.
Anh đang nghiêng đầu, khóe miệng hơi cong lên, nhìn cô chăm chú.
Cô nhìn anh một lúc, trả lời rất thành thật: “Em đang nghĩ xem có nên nằm sát vào anh thêm chút nữa không.”
Ngộ Từ nhíu mày, đang nghĩ cách thì Đồ Manh Manh bỗng gửi một tin nhắn: [Hay là cậu tìm ai đó đi cùng đi, không thì phí lắm. Đây là vé tớ đặt báo thức canh mãi mới mua được đấy, cậu coi như đi giúp tớ thực hiện giấc mơ này đi.]
Ngộ Từ khựng người lại, rồi từ từ ngước mắt khỏi điện thoại, nhìn Phó Tắc Dịch một cái, hỏi anh: “Anh đã nghĩ xong lịch trình ngày mai chưa?”
Anh dừng lại một lát, từ từ lắc đầu: “Chưa.”
Cô cười “hì hì”, gõ vào khung chat: [Được.]
Đồ Manh Manh gửi một chữ “OK” rồi gửi ảnh chụp màn hình vé điện tử qua, ngay sau đó hỏi: [Tô Lăng đã có tuyết chưa?]
Ngộ Từ đáp: [Ừ, hôm nay vừa rơi.]
Đồ Manh Manh [Gào] một tiếng: [Thôi được rồi, xem ra tớ vô duyên với tuyết Tô Lăng. Cậu ngắm thay tớ vậy.]
Ngộ Từ đáp: [Là tớ và bạn trai đi ngắm thay cậu.]
Đồ Manh Manh: [?]
[Được rồi, thu dọn tay nải lui ra khỏi khung chat của trẫm ngay.]
Ngộ Từ cười một tiếng, nhìn người bên cạnh đang ngơ ngác nhìn mình.
Cô nghĩ, không chỉ có anh, cô cũng vô cùng may mắn, vô cùng hạnh phúc.