Chương 70

Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi về đến Dụ Viên, bác Thân vừa đi tuần tra quanh vườn xong, định khóa cổng phụ thì thấy hai người đi vào từ đó, còn tưởng nhà có trộm.
Nhờ ánh đèn lồng dưới mái hiên, bác Thân mới nhìn rõ, ông ngẩn người một lúc rồi kinh ngạc gọi: “Tắc Dịch, Tiểu Từ?”
Hai người vốn dĩ không muốn làm phiền bác Thân nên mới đi cổng phụ, ai ngờ vẫn bị bắt gặp.
Phó Tắc Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cười đáp: “Bác Thân.”
Ngộ Từ thì hơi chột dạ.
Bởi vì vừa nãy trên đường về, cô đã cố gắng thuyết phục anh cả đoạn đường… để anh đồng ý cho cô tối nay sang Lãm Nguyệt Lâu ngủ.
Dùng cả lý lẽ lẫn tình cảm…
Cô: “Em không làm gì cả đâu, lạnh quá, em nằm một mình không ngủ được!”
Anh: “Bật điều hòa là không lạnh nữa.”
Cô: “Tối qua anh còn ngủ cùng em mà!”
Anh: “Đó là do tình thế bắt buộc, tối nay không được.”
Mặc dù cuối cùng cô vẫn bị từ chối, nhưng cô vẫn quyết định mặt dày bám theo anh lên lầu. Giờ bỗng nhiên gặp bác Thân, cô ít nhiều cũng thấy chột dạ.
Bác Thân vội đáp: “Ây da! Sao hôm nay hai đứa lại về cùng nhau?”
Nói rồi ông cầm miếng ngọc dương chi lên, ngắm nghía trái phải một lượt, rồi nhìn Phó Tắc Dịch: “Vậy chốt miếng này nhé?”
Phó Tắc Dịch cười gật đầu: “Vâng ạ.”
Sau đó, thầy Nguyên cầm miếng ngọc đi vào phòng làm việc, còn không quên quay lại dặn dò: “Hai đứa cứ tự nhiên nhé, bảo Tiểu Phương lát nữa ăn cơm không cần gọi ta đâu!”
Nói xong, ông đóng cửa phòng làm việc lại.
Ngộ Từ ngẩn người ra, quay sang nhìn Phó Tắc Dịch: “Thầy Nguyên… định nhịn ăn ạ?”
Phó Tắc Dịch bật cười: “Thầy là người cuồng công việc nổi tiếng ở Tinh Ngọc Phường rồi. Hễ bận lên là quên ăn quên ngủ như cơm bữa.”
Ngộ Từ hơi bất an: “Hả? Vậy chúng ta có lẽ không nên làm phiền thầy…”
Phó Tắc Dịch lắc đầu: “Theo tục lệ, hôn thư của trưởng dòng chính đúng là phải do tay thầy làm ra. Mấy năm nay phường đã không nhận đơn đặt riêng cho thầy nữa rồi.”
Nghe vậy Ngộ Từ mới gật đầu, đáp một tiếng: “Ồ.”
Phó Tắc Dịch cười cười, nhìn bàn làm việc của thầy Nguyên rồi mở lời: “Hôm nay anh cũng có một lịch trình quan trọng đấy.”
Ngộ Từ ngẩn người ra, nhất thời chưa phản ứng kịp.
Anh cười: “Treo biển.”