Trao Em Một Đời An Yên
Chương 71: Kết thúc chính văn
Trao Em Một Đời An Yên thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tấm thẻ tre Phương Cảnh gửi đến Dụ Viên lần trước, Phó Tắc Dịch vẫn chưa khắc, bèn mượn bàn làm việc của thầy Nguyên một lát.
Anh lấy tấm thẻ tre từ trong chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ ra, cầm cây bút lông trên giá bút lên. Bên cạnh, nghiên mực vẫn còn vương mực thừa lúc nãy thầy Nguyên vẽ bản thảo.
Anh đặt bút chấm mực, cán bút gỗ mun nằm gọn giữa các đốt ngón tay. Đầu bút thấm đẫm mực đen, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống mặt thẻ tre.
Đây là lần đầu tiên Ngộ Từ thấy thư pháp của Phó Tắc Dịch.
Trước đây đa phần đều thấy anh viết bút máy chữ cứng, cũng rất đẹp, nhưng so với khi dùng bút lông thì hoàn toàn là hai phong cách khác nhau.
Hai chữ “Ngộ Từ”, nét bút có phần phức tạp, nhưng anh viết từng nét từng nét rất rõ ràng, nghiêm túc.
Nhưng Ngộ Từ lại không nhìn ra anh viết theo thể chữ nào, hình dáng giống sấu kim nhưng lại đầy đặn hơn sấu kim một chút, nét bút đưa như hành thư, nhưng lại giống khải thư.
Cô ngẩn người: “Trước giờ em cứ tưởng anh không biết thư pháp.”
Trước đây cô thực sự vẫn luôn nghĩ như vậy.
Thật khó có thể tưởng tượng, mười mấy năm sống ở nước ngoài, làm sao anh có thể kiên trì luyện tập thư pháp được.
Bản thân cô từ nhỏ luyện cầm bút đã mất không ít thời gian, để viết chữ ra hình ra dáng, có thần thái cũng phải trải qua bao nhiêu năm tháng và khổ cực.
Nét cuối cùng hạ xuống, Phó Tắc Dịch gác bút, khẽ cong môi nhìn cô: “Dù sao anh cũng lớn hơn em tám tuổi, anh tập viết thư pháp từ năm ba tuổi rồi.”
Sau này ra nước ngoài, những lúc rảnh rỗi cô đơn, anh hầu như đều luyện chữ để giết thời gian, nhờ vậy mà không bỏ bê việc luyện tập.
Ngộ Từ thầm giơ ngón tay cái: “Nếu không phải ở nhà có người cầm thước kẻ đứng sau lưng canh chừng, chắc em chẳng kiên trì nổi đâu.”
Hồi đó tính trẻ con, cô chỉ muốn chơi đùa, nhưng khổ nỗi trong nhà lại bắt học đủ “cầm kỳ thi họa”, học mà trong lòng đầy ấm ức.
Ánh mắt Phó Tắc Dịch ngập tràn ý cười, giọng trầm ấm: “Anh không biết đàn, nên vẫn là em giỏi hơn.”
Ngộ Từ nghe vậy cũng cười theo: “Vậy thì đóng học phí đi, em sẽ tự mình dạy anh.”
Tuy chỉ là lời nói đùa, nhưng Phó Tắc Dịch vẫn cười, nghiêng người hôn lên trán cô, dịu dàng đáp: “Được.”
Sau khi vết mực trên thẻ tre khô, chỉ cần khắc theo nét chữ là xong.
Khắc xong, anh lại chấm mực mới, tô lại nét chữ một lần nữa rồi mới mang ra treo.
Cô cười liếc anh một cái rồi lại ngẩng đầu nhìn màn tuyết: “Em lớn thế này rồi, đây là lần đầu tiên thấy Tô Lăng có tuyết, mà còn rơi nhiều lần như vậy.”
Phó Tắc Dịch cũng ngẩng đầu nhìn trời: “Anh cũng lần đầu tiên thấy.”
Ngộ Từ cười hì hì, bỗng quay sang nhìn anh, rồi nháy mắt: “Chúng ta ra ngoài đứng một lát nhé?”
Phó Tắc Dịch vẻ mặt hơi ngơ ngác: “Ra ngoài đứng một lát?”
Cô gật đầu: “Đúng vậy, người ta bảo đi cùng nhau dưới tuyết, gọi là không cẩn thận đã cùng nhau bạc đầu.”
Phó Tắc Dịch khựng lại một chút mới hiểu ra ý tứ trong lời nói, anh khẽ cười bất lực, rồi nhìn lượng tuyết rơi bên ngoài, bỗng bước xuống bậc thềm hành lang.
Sau đó anh đưa tay ra: “Lại đây, chỉ được đứng một lát thôi, không là em cảm lạnh đấy.”
Ngộ Từ ngẩn người, thực ra cô chỉ đùa thôi.
Sau đó cô cũng bật cười, đặt tay vào lòng bàn tay anh, tung tăng bước xuống bậc thềm.
Tuyết rơi rợp trời lập tức phủ xuống, đọng lại một lớp mỏng trên mái tóc Phó Tắc Dịch.
Ngộ Từ nhìn anh cười ha hả: “Anh thế này trông giống ông cụ thật đấy, vậy có phải em cũng giống bà cụ rồi không?”
Anh nhìn cô với nụ cười cưng chiều, hai tay ủ chặt lấy tay cô, ghé sát hôn lên môi cô, thì thầm: “Không giống, rất đáng yêu.”
Ngộ Từ cười toe toét, rồi khẽ gọi tên anh: “Phó Tắc Dịch.”
Giọng cô gái trong trẻo như suối nguồn buổi sớm trong rừng, sạch sẽ, lay động từng tầng gợn sóng.
Anh cụp mắt: “Ừ.”
Ánh sao trong mắt cô rơi vào đáy mắt anh: “Em yêu anh.”
Một tiếng rất khẽ, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Anh khẽ cong môi, hơi cúi người, đặt một nụ hôn chuồn chuồn đạp nước lên môi cô: “Anh cũng vậy.”
Cuối năm đã đến, tuyết lạnh rơi đầy, thế giới dịu dàng và rực rỡ. Tôi nghĩ, cái kết viên mãn nhất của một câu chuyện, có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.