103. Chương 103: Vật Cầu Phúc

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 103: Vật Cầu Phúc

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Thầy, thầy nhận ra cái này chứ.]
—–oOo—–
Trên chiếc giường nghỉ trong phòng trực, Trần Lạc Du mở mắt nằm đến tận sáng.
Sau khi Đại Liễu đến, anh không còn gặp lại Trần Phi Lân. Về sau, anh mới biết từ y tá Tiểu Dương rằng Trần Phi Lân đã rời đi vào khoảng ba giờ sáng.
Trước câu hỏi cuối cùng của anh, Trần Phi Lân không trả lời trực tiếp, nhưng cũng không trốn tránh như trước. Người ấy giữ lấy gáy anh, nghiêng đầu hôn nhẹ lên môi, thì thầm: “Chuyện này để sau rồi nói. Anh ra trước đi, em đợi mười phút nữa sẽ ra.”
Anh gật đầu, dù rất không nỡ, vẫn giúp Trần Phi Lân chỉnh lại quần áo. Nhìn vết ướt giữa lớp vải màu tím, lòng anh thấy nghèn nghẹn, có chút xúc động muốn giúp Trần Phi Lân giải tỏa, nhưng biết lúc này không phải lúc thích hợp. Anh chỉ nhẹ nhàng kéo quần jeans lên, rồi cẩn thận kéo khóa áo khoác lông vũ.
Sắc mặt Trần Phi Lân vẫn còn ửng đỏ. Nghĩ đến chuyện vừa rồi, anh lại không nhịn được hôn. Trần Phi Lân đáp lại nghiêm túc, đến khi nụ hôn khơi dậy hưng phấn mới chịu dừng lại.
Nhìn Trần Phi Lân cầm túi truyền dịch, đưa tay mở cửa, anh vội nắm lấy vạt áo khoác, lo lắng nói: “Phải cẩn thận đấy.”
Trần Phi Lân quay đầu, mỉm cười với anh rồi bước ra ngoài. Anh khép hờ cửa, nhìn qua khe thấy bóng lưng kia dần khuất xa, cuối cùng biến mất sau lối đi, lòng bỗng trào dâng cảm giác trống vắng. Anh tựa lưng vào tường, đờ đẫn nhìn chiếc móc treo túi truyền dịch trống không, cảm thấy những chuyện vừa xảy ra như một giấc mộng.
Sáng hôm đó, Triệu Tuấn Phàm vẫn mang phở canh hến và quẩy chiên từ Khải Minh Ký đến cho anh. Hai người ngồi xuống nhà ăn, Triệu Tuấn Phàm rút từ trong túi ra một chiếc túi cầu phúc màu xanh nhạt, đưa cho anh, nói là dành tặng.
Anh vốn không thích những món đồ nhỏ nhặt, định từ chối thì nghe Triệu Tuấn Phàm nói: “Cái này cầu tình duyên thuận lợi đó, thật sự không cần à?”
Triệu Tuấn Phàm gập chiếc túi lại, anh nhìn thấy trên đó khắc hai chữ [Đào Hoa]. Lập tức, anh nhớ đến hồi lâu trước, Trần Phi Lân cũng từng tặng anh một con Cinnamoroll màu xanh lam, mang ý nghĩa đào hoa.
Lúc ấy, việc nhận được món đồ chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng chẳng bao lâu sau, hai người thực sự bên nhau. Anh cất món đồ ở nhà, nhưng rồi sau đó? Có phải nó cũng đã bị Lưu Lệ Á lấy đi, giống như sợi dây chuyền khắc tên kia?
Dù không thể chứng minh chắc chắn sợi dây chuyền là do Lưu Lệ Á lấy, nhưng lúc đó anh đã không còn nhớ Trần Phi Lân là ai nữa. Việc cô ta dọn sạch mọi thứ liên quan đến Trần Phi Lân cũng là điều dễ hiểu.
Thấy anh chăm chú nhìn chiếc túi cầu phúc, Triệu Tuấn Phàm xé bao bì, đưa tay ra: “Đưa điện thoại đây.”
Anh lấy điện thoại từ túi. Triệu Tuấn Phàm lại hỏi: “Cái điện thoại kia vẫn chưa sửa xong à?”
Anh lắc đầu.
Thật ra đã sửa xong, anh cũng đã đến lấy về rồi. Nhưng anh lại muốn dùng cái cũ, cứ cảm thấy dùng điện thoại cũ giống như đang sống lại thời điểm ngày xưa.
Triệu Tuấn Phàm tháo ốp trong suốt, xỏ dây đeo vào chiếc túi cầu phúc rồi lắp lại, đưa cho anh: “Cái này là em họ tôi mang về từ đền Izumo ở Shimane, bảo là rất linh. Tôi nhường cho cậu đó.”
Đền Izumo là một trong những ngôi đền Thần đạo cổ xưa và quan trọng nhất Nhật Bản, tọa lạc tại thành phố Izumo, tỉnh Shimane. Nơi này nổi tiếng với thần thoại Nhật, đặc biệt là vị thần Ōkuninushi no Mikoto – vị thần cai quản duyên phận, hôn nhân và sự hòa hợp.
Ngón tay anh xoa nhẹ chiếc túi cầu phúc tinh xảo, gương mặt Trần Lạc Du cuối cùng cũng hé nụ cười nhẹ: “Cảm ơn.”
Nụ cười ấy vô hồn, Triệu Tuấn Phàm vỗ vai anh, chuyển sang nói chuyện công việc. Ăn sáng xong, hai người cùng nhau đi về văn phòng. Vừa đến hành lang, họ chợt thấy Triệu Uẩn Nho đang nói chuyện với y tá trưởng ở phía xa.
Nhìn thấy bóng lưng kia, Trần Lạc Du lập tức dừng bước. Triệu Tuấn Phàm đi thêm vài bước mới phát hiện, quay lại định hỏi sao anh không đi, thì thấy sắc mặt anh tái nhợt, đang nhìn chằm chằm về phía trước.
Theo ánh mắt anh, Triệu Tuấn Phàm cũng nhận ra Triệu Uẩn Nho và y tá trưởng.
Dạo gần đây, anh luôn cố tránh tiếp xúc với Triệu Uẩn Nho, mỗi lần thấy ông ta đều có vẻ không tự nhiên. Những người khác có thể không để ý, nhưng Triệu Tuấn Phàm – người luôn ở bên – thì nhận ra rõ. Hỏi anh, anh lại không chịu nói.
Lúc này thấy anh nhìn Triệu Uẩn Nho như vậy, Triệu Tuấn Phàm kéo anh vào cầu thang thoát hiểm ở cuối hành lang, hỏi: “Rốt cuộc cậu làm sao vậy? Nếu có mâu thuẫn với cha tôi thì cứ nói ra đi. Giữ trong lòng như vậy, không thấy khó chịu à?”
Trần Lạc Du tựa vào tường, tay trong túi sờ soạng một lúc, rồi đưa ra trước mặt Triệu Tuấn Phàm: “Cho tôi một điếu thuốc.”
Trước đây anh gần như không hút thuốc, dạo này càng ngày càng buông thả. Triệu Tuấn Phàm định nhắc nhở, nhưng thấy sắc mặt anh tệ quá nên không nỡ, đành rút một điếu đưa cho anh, còn châm lửa giúp.
Trần Lạc Du nhắm mắt. Nicotine tạm thời làm tê liệt não bộ, cũng giúp anh kìm nén cơn bực bội trong lòng. Triệu Tuấn Phàm đứng bên, cũng châm một điếu, cả hai im lặng. Chỉ khi có người quen đẩy cửa đi xuống, Triệu Tuấn Phàm mới chào hỏi.
Hút xong thuốc, Trần Lạc Du quay sang nhìn Triệu Tuấn Phàm. Anh không muốn kéo bạn vào chuyện này, nhưng giờ không thể giấu nữa.
Hôm qua, anh không thể nói với Trần Phi Lân. Một là vì lo cho an toàn của Trần Phi Lân, hai là muốn cho Triệu Uẩn Nho một cơ hội tự thú – dù sao thì tự thú cũng được khoan hồng.
Bị anh nhìn bằng ánh mắt muốn nói lại thôi, Triệu Tuấn Phàm hút nốt điếu thuốc, dập tàn vào gạt tàn, cười nói: “Sao nhìn tôi kiểu đó? Thích tôi à?”
Giọng điệu trêu đùa, Trần Lạc Du nghe xong càng bực, quay mặt đi: “Đừng đùa kiểu đó.”
“Sao?” Triệu Tuấn Phàm tiến lại gần: “Thích tôi mà mất mặt lắm hả? Tôi cũng coi như anh tuấn phi phàm đó chứ. Tuy chỉ là bác sĩ điều trị, nhưng cậu biết tay nghề tôi cũng không tệ.”
Trần Lạc Du không có tâm trạng nói chuyện này. Anh đưa tay ấn mặt Triệu Tuấn Phàm sang một bên, rồi thẳng người bước ra ngoài.
Nhìn bóng lưng anh bỏ đi, Triệu Tuấn Phàm thở dài bất lực, rồi cũng đi theo.
Triệu Uẩn Nho đã không còn ở hành lang. Hai người quay lại văn phòng. Triệu Tuấn Phàm cầm bình giữ nhiệt trên bàn đi rửa, Trần Lạc Du thì nhìn ghế trống của Triệu Uẩn Nho, ngẩn người. Cho đến khi có người vỗ vai, anh quay đầu, thấy Tiểu Phương.
“Chủ nhiệm Trần, anh vẫn còn do dự sao?” Tiểu Phương khẽ nói, chỉ đủ hai người nghe: “Hôm qua chủ nhiệm Triệu đã phát hiện USB bị mất rồi. Không thể chậm thêm nữa.”
Trần Lạc Du cảm thấy đầu đau như búa bổ. Anh bảo Tiểu Phương yên tâm, mình biết phải làm gì. Dọn dẹp xong đồ đạc, anh thay áo blouse trắng, tìm một vòng không thấy Triệu Uẩn Nho, liền lấy điện thoại gọi.
Triệu Uẩn Nho đang ăn sáng ở nhà hàng mở. Nghe anh nói có việc cần bàn, ông bảo anh đến ngay.
Nhà hàng mở của bệnh viện và nhà ăn kế bên có kiến trúc khác biệt. Nơi này ngoài nhân viên, người nhà bệnh nhân cũng có thể vào nên được thiết kế theo phong cách Bắc Âu tinh tế: tường trắng, kính lớn, cây xanh đặt rải rác. So với nhà hàng, nơi này trông giống một bảo tàng nghệ thuật hậu hiện đại hơn.
Triệu Uẩn Nho rất thích nơi này. Thảnh thơi là ông đến gọi một ly cà phê, ngồi xem tài liệu hoặc thư giãn.
Trần Lạc Du đứng ở cửa nhà hàng, trước mắt hiện lên cảnh hai năm qua anh đi theo Triệu Uẩn Nho, học được biết bao điều tại chính nơi này.
Triệu Uẩn Nho tư tưởng cởi mở hơn cả nhiều bác sĩ trẻ. Khi gặp vấn đề, ông không dựa vào địa vị hay kinh nghiệm để áp đặt, mà luôn lắng nghe ý kiến, cùng nhau suy nghĩ tìm ra giải pháp tốt hơn.
Một người dốc lòng vì y học, chẳng màng danh lợi, gia đình hòa thuận – sao có thể làm ra chuyện ấy?
Đi đến dãy ghế bên trái gần cửa sổ tầng hai, Trần Lạc Du thấy Triệu Uẩn Nho ngồi gần chỗ thường ngày.
Lúc gọi điện, Triệu Uẩn Nho nói bên cạnh không có ai. Nhưng khi anh đến, lại thấy Triệu Tuấn Phàm cũng đang ngồi cùng.
Anh khựng lại, do dự có nên đợi lát nữa. Triệu Tuấn Phàm nhanh mắt vẫy tay gọi anh. Anh đành cắn răng bước tới, nghe Triệu Tuấn Phàm hỏi: “Tìm ông già tôi có chuyện gì vậy? Sao sắc mặt tệ thế?”
Triệu Uẩn Nho ngẩng mặt, liếc Triệu Tuấn Phàm một cái. Triệu Tuấn Phàm nhận ra mình lỡ miệng, cười khà khà đứng dậy: “Hai người cứ nói chuyện đi, tôi bận về trước.”
Nói xong, y cầm ly cà phê đi ngay. Khi đi ngang qua Trần Lạc Du, y nhẹ nhàng ấn tay lên vai anh một cái.
Trần Lạc Du hiểu ý y, nhưng y không hiểu mục đích thực sự của anh.
Anh quay lại nhìn Triệu Tuấn Phàm, cho đến khi bóng dáng kia khuất sau góc thang, mới ngồi xuống chỗ vừa trống.
Triệu Uẩn Nho tháo kính lão, uống một ngụm cà phê rồi hỏi: “Tìm thầy có chuyện gì?”
Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc máy tính bảng trước mặt. Trần Lạc Du chỉ do dự một chút, rồi thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc USB màu đen đặt trước mặt Triệu Uẩn Nho.
“Thầy, thầy nhận ra cái này chứ.”
Lòng Triệu Uẩn Nho chùng xuống. Chưa kịp hiểu ý anh, đã nghe Trần Lạc Du khẽ nói: “Đi tự thú đi. Thành khẩn khai báo để được khoan hồng.”