Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 105: Đột Phá
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ji
[Rốt cuộc chúng ta đang đi đâu vậy?]
—–oOo—–
Tào Tư không nói trước với Trần Phi Lân tối nay sẽ đi đâu. Sau bữa trưa, gã và Đại Liễu đi trước, để lại Trần Phi Lân ở nhà bầu bạn cùng Tào Gia.
Tinh thần Tào Gia vẫn còn u ám. Những món ăn Tào Tư nấu đều là sở thích của cô, nhưng cô chẳng đụng đũa. Trái lại, mấy món ngọt mà Trần Phi Lân đặt, cô lại ăn sạch.
Sau khi Tào Tư rời đi, Tào Gia lên phòng nghỉ, còn Trần Phi Lân ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng khách, bật ti vi.
Chỉ còn nửa tháng nữa là Tết. Tin tức đâu đâu cũng tràn ngập không khí xuân, hình ảnh người người tay xách nách mang về quê sum họp khiến Trần Phi Lân lại nhớ đến gia đình mình.
Bao năm nay, hắn chưa từng về nhà ăn Tết. Ngay cả những ngày thường cũng không thể liên lạc với người thân.
Chuyện nằm vùng do Lão Ngô sắp đặt. Danh tính, lý lịch thật sự của hắn từ lâu đã không còn là ‘Trần Phi Lân’ nữa. Lâm Siêu – một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ – làm sao có thể về thăm gia đình Trần Phi Lân?
Dù không thể gặp mặt, Lão Ngô vẫn thường xuyên cập nhật tin tức cho hắn.
Ví dụ như Trần Sơ Yến tuy đã bỏ ngành lâm sàng, nhưng năm sau sẽ tốt nghiệp Học viện Dược Đồng Tế. Cha mẹ hắn sức khỏe giảm sút, nhưng vẫn khỏe mạnh, vẫn cần cù làm ruộng ở quê, chờ ngày hắn mãn hạn trở về.
Thời gian trôi nhanh thật.
Hắn châm một điếu thuốc, ánh mắt đờ đẫn nhìn màn hình ti vi.
Trước đây khi còn trong tù, mỗi ngày dài như một năm, là những ngày giày vò không lối thoát. Giờ ra ngoài rồi, chớp mắt đã nửa năm trôi qua. Ngay cả việc gặp lại Trần Lạc Du cũng đã được một thời gian.
Năm đó, trước khi bị tuyên án, Chung Hàng đến thăm hắn, nói Trần Lạc Du đã xuất ngoại. Hắn tưởng cả đời này không còn cơ hội gặp lại. Nào ngờ hôm nay không những gặp lại, mà gần như đã ở bên nhau.
Nếu Lưu Lệ Á biết, chẳng biết có cầm dao đến đâm hắn không?
Hắn ngả người ra ghế sofa. Nicotine chẳng khiến đầu óc tỉnh táo, làn khói mờ ảo lại khiến hắn nhắm mắt. Tiếng ti vi bên tai như bản nhạc ru, từ từ đưa hắn vào giấc ngủ. Trong mơ, hắn lại gặp Trần Lạc Du.
Hai người nằm trên chiếc giường chưa bị cháy, quấn quýt, vật lộn, quần áo và chăn chiếu rơi lả tả xuống đất. Trần Lạc Du mồ hôi ướt đẫm, như vừa bơi từ dưới nước lên, cuối cùng khóc nức nở, miệng thì thều thào “đừng”, còn hắn thì càng lúc càng mạnh.
Hắn cúi đầu hôn lên đôi mi ướt lệ. Trong lòng cũng xót xa, nhưng không muốn dừng lại. Chỉ muốn ôm chặt lấy người này, chiếm hữu mãi mãi.
Khoảng năm giờ chiều, Tào Tư gọi điện xác nhận Trần Phi Lân vẫn ở nhà Tào Gia, rồi lái xe đến đón hắn đi một nơi.
Hắn hỏi đi đâu, Tào Tư không nói. Đến khi xe vượt trạm thu phí, rẽ vào đường huyện, ánh nắng cuối ngày cũng bị màn đêm nuốt chửng.
Tào Tư bật radio, thấy Trần Phi Lân gối tay lên cửa xe, đầu nghiêng nhìn ra ngoài, liền hỏi: “Chiều nay Gia Gia ngủ suốt, cậu không ngủ à?”
“Ngủ một chút trên sofa rồi.” Trần Phi Lân đáp qua loa. Nhìn những cánh rừng ngày càng thâm u hai bên đường, vẻ mặt hắn lờ đờ, nhưng trong lòng lại cực kỳ cảnh giác. Bình thường Tào Tư hiếm khi đưa hắn ra ngoài một mình, và nếu có thì cũng chỉ quanh nội thành. Chẳng lẽ tối nay là đi nhà máy?
Trước đây Tào Tư giấu kín địa chỉ nhà máy, có lẽ vì chuyện tối qua mà tin tưởng hắn hơn, định cho hắn tiến thêm một bước?
Thực ra hắn cũng cảm nhận được Tào Tư vẫn chưa từ bỏ ý định muốn hắn cưới Tào Gia. Khi đi, Tào Tư còn dặn hắn phải ở bên cạnh cô, nói giao Tào Gia cho hắn thì yên tâm.
Tào Tư nói bóng gió, hắn đành nhận lời trước, tính “đi một bước, nhìn một bước”. Không ngờ chỉ vài tiếng sau, mọi chuyện đã vượt ngoài dự liệu.
“Buồn ngủ thì ngủ tiếp đi, còn phải chạy xa nữa.”
Tào Tư lái xe rất vững, dù đường huyện không đèn, đường xóc nảy. Trần Phi Lân châm thuốc đưa cho Tào Tư, mình cũng hút một điếu. Làn khói trắng bay ra từ mũi nhanh chóng bị gió thổi tan. Không khí núi lạnh, hắn chưa hút xong đã hắt hơi. Tào Tư bảo hắn ném thuốc đi, rồi đóng cửa sổ bên hắn lại.
“Tối nay còn phải đến bệnh viện truyền dịch không?” Tào Tư hỏi.
Kéo cao khóa áo khoác, Trần Phi Lân nói: “Không đi, hết sốt rồi.”
“Bác sĩ không kê ba ngày sao?”
Tào Tư đánh tay lái tránh mấy con bò thả rông phía trước. Trần Phi Lân liếc sang một căn nhà gỗ ven đường, cửa sổ kín mít, không đèn, trong bóng đêm chỉ thấy được bóng dáng mờ mờ.
“Kê ba ngày, nhưng y tá ở đó tay nghề kém,” Trần Phi Lân phàn nàn: “Mu bàn tay tôi chọc đến sưng cả lên. Lần sau có đi cũng phải đổi bệnh viện khác.”
Tào Tư cười cười, không nói thêm. Xe tiếp tục leo núi, Trần Phi Lân làm bộ buồn ngủ tựa vào cửa, nhưng thực chất dọc đường luôn ghi nhớ từng mốc nhỏ có thể làm dấu.
Đi đến lưng chừng núi, Tào Tư vòng qua mấy khúc cua, rồi lại xuống dốc bên kia. Hôm nay trời mưa, mây dày đặc, tầm nhìn hạn chế. Xe chạy quanh co trong núi gần một tiếng, Trần Phi Lân vươn vai, nghiêng đầu hỏi: “Anh Tào, còn bao lâu nữa vậy?”
“Sao?”
“Ra ngoài em chưa đi vệ sinh.”
Tào Tư liếc hắn, nhếch mép: “Thế tao dừng xe, cậu cứ tìm cái cây nào mà tè.”
Giọng điệu trêu chọc, Trần Phi Lân cũng đang thăm dò, bèn giả vờ khó chịu: “Thôi, em nhịn vậy.”
“Sợ gì? Có phải con gái đâu, ở đây có ai nhìn cậu.”
“Không quen.”
Trần Phi Lân lại quay sang cửa sổ. Tào Tư vừa định nói gì thì điện thoại reo. Gã nhận máy, giảm tốc, cúp máy bảo: “Hôm nay không đi được, phía trước sạt lở rồi.”
Trần Phi Lân ngồi thẳng dậy: “Rốt cuộc chúng ta đang đi đâu vậy?”
Tào Tư không nói, chỉ liếc hắn bằng ánh mắt dò xét. Một cái nhìn, Trần Phi Lân đã hiểu. Ngón tay trong túi lập tức siết chặt, hắn cố gắng kiềm chế để giọng không run: “Anh Tào, sao anh đột nhiên…”
“Cũng không phải đột nhiên.” Tào Tư tập trung quay đầu xe. Khi bánh trước bên trái áp sát vách núi, gã mới nói thêm: “Gia Gia về sau phải nhờ vào cậu.”
Trần Phi Lân không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng điều chỉnh hơi thở để kìm nén cảm xúc sắp bùng nổ. Hắn không ngờ chuyện Tào Gia mang thai lại là bước ngoặt, khiến Tào Tư gần như buông bỏ cảnh giác.
Chưa kịp trấn tĩnh, Tào Tư đã vỗ vào tay hắn. Hắn quay đầu, thấy khóe miệng Tào Tư nở nụ cười: “Xuống đi tè đi, đường về còn dài.”
Trần Phi Lân: “…”
Trên đường về, Tào Tư nhận thêm hai cuộc điện thoại. Vào nội thành, gã thả hắn xuống ven đường, nói còn việc, bảo hắn về nghỉ trước.
Nhìn chiếc xe biến mất, cảm giác bất an trào dâng. Nhưng hắn hiểu, lúc này càng phải cẩn trọng, không được lộ sơ hở. Hắn gọi taxi trở về. Lên đến tầng khách sạn, phát hiện Đại Liễu đang ngồi xổm bên cửa phòng, mải mê chơi game trên điện thoại.
Thấy Đại Liễu, hắn hiểu Tào Tư vẫn còn đề phòng. Cũng may hắn không hành động thiếu suy nghĩ, nếu không đã đâm đầu vào bẫy.
Đại Liễu khoác vai hắn vào phòng. Vừa vào nhà vệ sinh rửa mặt, hắn đã bị hỏi về căn phòng thuê trước đó.
Hắn từng nói dọn ra vì cống rãnh bốc mùi khó chịu. Trước khi rời đi, hắn đã tạo vài hư hỏng nhỏ. Đại Liễu kiểm tra thấy mùi thật, định báo chủ nhà sửa, nhưng hắn bảo “chỉ ở tạm, không cần phiền”, rồi chuyển sang khách sạn cho tiện.
Căn phòng kia do Đại Liễu tìm, ban đầu chọn vì khu dân cư cũ không có bảo vệ, ra vào dễ dàng. Giờ khách sạn nhỏ do hắn tự tìm cũng tốt, địa điểm hẻo lánh, đăng ký không dùng máy tính, không camera, người ra vào còn hỗn tạp hơn cả khu Hoa Viên Đình Hồ.
Sau khi rửa mặt xong, Đại Liễu kéo hắn đi ăn đêm. Về đến nơi gần nửa đêm. Đại Liễu uống say, đòi chui lên giường hắn ngủ. Hắn đành nhịn, đợi sáng hôm sau khi Đại Liễu đi rồi mới rời phòng, tìm nơi an toàn liên lạc với Lão Ngô.
Hắn mô tả chi tiết từng mốc ghi nhớ tối qua: tốc độ xe, thời gian chạy, địa hình, và thông tin quan trọng nhất – sạt lở đất.
Lão Ngô nói sẽ cử người điều tra ngay, dặn hắn tiếp tục thăm dò, tuyệt đối giữ bình tĩnh, không nóng vội.
Hắn chưa từng qua huấn luyện nằm vùng bài bản, nhưng kinh nghiệm lâu năm cũng đủ giúp hắn sống sót. Hắn bảo Lão Ngô yên tâm. Sau khi cúp máy, hắn liếc nhìn chiếc sim rác không đăng ký trong tay.
Nhẫn nhịn bao lần, hắn vẫn giữ lại chiếc sim đó. Giờ này là lúc quan trọng nhất, ngay cả WeChat cũng không nên dùng để liên lạc với Trần Lạc Du. Chỉ cần tìm ra vị trí nhà máy, nhiệm vụ xem như hoàn thành. Khi đó, hắn có thể quang minh chính đại gặp lại người mình thương.
Người hắn đang nhớ cũng đang cầm điện thoại, đờ đẫn nhìn vào cửa sổ chat WeChat của hắn.
Hôm qua sau khi nói chuyện thẳng với Triệu Uẩn Nho, cô ấy xin nghỉ phép, hôm nay không đến bệnh viện. Trần Lạc Du hỏi Triệu Tuấn Phàm, được biết cô đang ở nhà, đau đầu nên xin nghỉ để nghỉ ngơi.
Triệu Tuấn Phàm vừa nói vừa ho, bảo tối qua tiếp nhận bệnh nhân cúm, có lẽ bị lây.
Đã hứa cho Triệu Uẩn Nho thời gian suy nghĩ, Trần Lạc Du không thúc ép. Chiều đi kiểm tra phòng bệnh xong, thấy Triệu Tuấn Phàm ho ngày càng nặng, người lơ mơ, dù không sốt nhưng trạng thái cực kỳ tệ.
Trần Lạc Du bảo y nghỉ về. Y không cố nữa, bàn giao công việc rồi lái xe về. Về đến nhà, không thấy Triệu Uẩn Nho và Trịnh Như. Y vào phòng, không thay đồ, ngã luôn xuống giường.
Trên đường về, y buồn ngủ muốn xỉu. Giờ nằm xuống lại không tài nào ngủ được. Y đổi tư thế, cố nhắm mắt. Không biết bao lâu sau, mơ hồ nghe tiếng mở cửa, rồi giọng Trịnh Như vọng vào:
“Ông còn do dự gì nữa? Lạc Du cho ông không còn nhiều thời gian đâu, mau đặt vé máy bay đi!” Trịnh Như tay cầm điện thoại, một tay xách hai túi rau bước vào bếp. Bà tưởng nhà không có ai, nên nói lớn, giọng sốt ruột.
Mở mắt nặng trĩu, Triệu Tuấn Phàm cảm thấy câu nói này không ổn. Chưa kịp suy nghĩ, Trịnh Như đã ngồi xuống ghế sofa:
“Lão Triệu, ông ngàn vạn lần đừng hồ đồ lúc này! Con trai ông có thể đợi ông đi rồi từ từ giải thích. Nhưng giờ ông phải lo cho bản thân! Không thể thật sự đi tự thú rồi ngồi tù được!”