106. Chương 106: Điện thoại của con sao vậy?

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 106: Điện thoại của con sao vậy?

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Tôi sẽ thay ông ấy đến đồn công an tự thú.]
—–oOo—–
Gầm ga đến khu chung cư nơi Triệu Tuấn Phàm đang ở, Trần Lạc Du đỗ xe vào bãi gửi ngầm. Khu nghỉ ngơi dưới tầng trệt, trên bãi cỏ dưới lầu, anh thấy Triệu Tuấn Phàm đang ngồi trên ghế dài, tay cầm điếu thuốc.
Anh bước tới, khẽ hỏi: “Ổn không?”
Triệu Tuấn Phàm chống tay xuống đầu gối, gương mặt cúi gằm, Trần Lạc Du không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấy y liên tục rút thuốc, khói thuốc quyện thành từng lớp mờ trước mặt. Dưới chân đã rải một lớp tàn mỏng, đầu và tay phải chìm trong làn khói trắng đục.
Thấy y hút thuốc đến mức gần như mất kiểm soát, Trần Lạc Du quỳ xuống, giật lấy điếu thuốc: “Đừng hút nữa.”
Triệu Tuấn Phàm ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng, lạnh tanh nhìn anh.
Hai người quen nhau đã hơn hai năm. Tính cách Triệu Tuấn Phàm vốn thoải mái, vô tư, cho dù bị Triệu Uẩn Nho mắng xối xả trước mặt đồng nghiệp trong bệnh viện, y vẫn có thể vui vẻ đùa giỡn với các y tá ngay sau đó. Trần Lạc Du chưa từng thấy y như lúc này — mí mắt sưng vù, môi nứt nẻ, người bốc mùi khói thuốc nồng nặc vì hút quá nhiều.
Nghĩ đến cuộc điện thoại y vừa gọi, giọng nói run rẩy, Trần Lạc Du cúi đầu. Triệu Tuấn Phàm không nói gì, lặng lẽ lấy bật lửa châm thêm một điếu.
Lạc Du lại giật thuốc khỏi tay y: “Nếu anh khó chịu thì cứ nói ra. Đừng hút như vậy, thân thể sẽ hỏng mất.”
Tay phải trống không, Triệu Tuấn Phàm buông thõng, ngả người ra sau ghế.
Ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước, Trần Lạc Du ngồi xuống bên cạnh, dập tắt hai mẩu thuốc xuống đất. Một lúc sau, y khẽ gọi tên anh.
Giọng Triệu Tuấn Phàm nhẹ như thì thầm trong mơ: “Tất cả… đều không thật đúng không?”
Lạc Du không biết phải trả lời thế nào.
Trong điện thoại nãy giờ, y cũng đã hỏi một câu giống vậy. Anh cũng mong đó là giả — mong chuyện này chưa từng xảy ra. Nhưng Triệu Uẩn Nho đã thừa nhận, Triệu Tuấn Phàm cũng đã nghe được cuộc gọi giữa Trịnh Như và người khác, bị ép hỏi đến cùng mới vỡ lẽ toàn bộ sự thật.
Y lập tức gọi cho Triệu Uẩn Nho, yêu cầu ông về nhà nói rõ. Tiếc thay, ông chưa nghe hết đã gác máy, gọi lại thì tắt nguồn.
Triệu Tuấn Phàm cảm thấy đầu óc quay cuồng, cơn cúm lây từ bệnh nhân dường như nặng thêm, hơi thở trở nên dồn dập. Y gạt tay Trịnh Như đang định đỡ, thay giày rồi lao xuống lầu, chẳng biết phải đi đâu. Tiếng khóc, tiếng van xin của Trịnh Như quá ồn ào — ồn đến mức y muốn đập phá mọi thứ. Cho đến khi vô tình đụng trúng một người trẻ tuổi trong thang máy, y mới chợt nhớ: phải tìm Trần Lạc Du.
Vì Trần Lạc Du biết chuyện này.
Biết rồi… mà lại giấu y!
Trong điện thoại, Triệu Tuấn Phàm lần đầu tiên hét lên với Trần Lạc Du.
Lạc Du không thanh minh, chỉ im lặng nghe y trút giận, nghe y chất vấn tại sao lại không phân biệt nặng nhẹ mà giấu diếm. Cuối cùng, Triệu Tuấn Phàm như kiệt sức, ngừng lại, giọng khản đặc: “Anh nói đi… tất cả đều không thật đúng không?”
Nhìn đôi mắt trống rỗng trước mặt, Trần Lạc Du đưa tay ôm y vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng: “Anh biết anh đang rất khổ sở. Nếu muốn khóc, cứ khóc đi.”
Triệu Tuấn Phàm gục đầu lên vai anh. Lúc nhận cuộc gọi, Lạc Du vừa xử lý xong một bệnh nhân bị thương nặng, máu me đầy người, đang tắm trong khu vệ sinh. Tóc anh giờ vẫn còn ẩm. Y nhắm mắt, một lúc sau mới nhẹ nhàng đẩy anh ra.
Y lại ngả về phía ghế, hỏi: “Ông già có gọi cho cậu không?”
“Không. Em gọi cũng không được.”
Triệu Tuấn Phàm dùng ngón cái và ngón trỏ day day hai bên thái dương, như muốn che đi nửa khuôn mặt.
Trong lúc chờ Lạc Du, y đã hút gần hết nửa gói thuốc, cơn giận dữ cũng dần hạ, nhưng Triệu Uẩn Nho cố tình tránh mặt, không biết có về tối nay hay không. Y bồn chồn, tay trái lại vươn ra ghế tìm thuốc, chưa kịp chạm vào đã bị một bàn tay giữ lại.
“Đừng hút nữa.”
Y buông tay, quay sang anh: “Vậy thì uống rượu.”
“Anh đang bị cảm.”
“Tôi chưa uống thuốc kháng viêm.”
Giằng co một lúc, Lạc Du đành nhượng bộ, đứng dậy: “Tôi đi mua.”
Triệu Tuấn Phàm đưa tay: “Đưa chìa khóa xe. Lên xe em uống.”
Tại cửa hàng tiện lợi gần cổng khu chung cư, Lạc Du mua vài lon Heineken, rồi thêm cơm nắm chà bông, bánh ú trứng muối — nghĩ y chắc chưa ăn tối. Vừa thanh toán xong, điện thoại reo.
Thấy tên người gọi, anh vội đi ra ngoài nghe.
“Lạc Du,” giọng Triệu Uẩn Nho khẩn trương, “Vừa rồi thầy nhận tin nhắn WeChat từ Tuấn Phàm. Em có ở với nó không?”
“Có. Anh ấy gửi gì cho thầy vậy?”
“Em đưa điện thoại cho nó. Thầy muốn nói chuyện trực tiếp.”
“Em không ở bên nó,” Lạc Du quay lại lấy túi nilon, chạy ra ngoài, “Nó muốn uống rượu, em đang ở cửa hàng gần nhà thầy.”
Đầu dây im lặng. Lạc Du vừa chạy vừa hỏi: “Thầy Triệu, anh ấy gửi gì vậy?”
Triệu Uẩn Nho dựa lưng vào ghế lái, cảm giác bất lực trùm xuống như đang chìm giữa biển sâu, bóng tối bủa vây, tim co thắt từng hồi.
Ngay cả đường lui cuối cùng cũng bị chính con trai mình cắt đứt. Ông hiểu Triệu Tuấn Phàm quá rõ — nếu y dám gửi những lời đó, nghĩa là y nghiêm túc.
Ông không nói thêm lời nào. Đầu dây bên kia vang lên tiếng tút tút — Lạc Du cúp máy, gọi lại thì chỉ thấy tín hiệu tắt máy.
Quay về bãi gửi xe, Lạc Du thấy Triệu Tuấn Phàm đang dựa vào xe anh hút thuốc, dưới đất lại thêm vài mẩu thuốc. Anh chạy đến, lo lắng hỏi: “Anh gửi gì cho thầy Triệu vậy?”
Thấy anh thở dốc, mặt tái nhợt, Triệu Tuấn Phàm nhận túi nilon, mở lon bia đưa lên môi anh: “Uống đã.”
Lạc Du uống vài ngụm, lau miệng: “Rốt cuộc anh gửi cái gì?”
Triệu Tuấn Phàm ngửa cổ uống cạn lon bia còn lại, đổi chân làm trụ, sắc mặt có vẻ khá hơn chút.
Thấy y lại mở lon khác uống ừng ực, Lạc Du giật lại, tức giận: “Triệu Tuấn Phàm!”
Bia đổ ra chút ít. Triệu Tuấn Phàm dùng tay lau nước trên ngực, mãi không ngẩng đầu.
Thấy y như vậy, Lạc Du không nỡ ép nữa. May là một lúc sau, y tự lên tiếng: “Ông ấy gọi cho cậu rồi à?”
“Ừ.”
“Nói gì?”
“Thầy hỏi em có ở cùng anh không. Có chuyện muốn nói với anh.”
Tay đang lau cổ áo dừng lại. Triệu Tuấn Phàm ngẩng đầu: “Tôi nói, nếu ông cứ trốn ra nước ngoài, thì tôi sẽ thay ông đến đồn công an tự thú.”
Trước khi đối mặt với Triệu Uẩn Nho, Lạc Du từng nghĩ: nếu Triệu Tuấn Phàm biết sự thật, liệu y có đứng về phía anh?
Dù là con trai của Triệu Uẩn Nho, nhưng Lạc Du biết y là người chính trực, luôn kiên quyết với điều đúng đắn.
Chính vì vậy, anh mới né tránh y — không muốn y phải đối mặt với lựa chọn đau đớn. Nhưng số phận lại trớ trêu.
Đêm đó, Triệu Tuấn Phàm ngồi trong xe anh, uống hết nửa tá bia mà Lạc Du mua.
Uống chưa đã, y đòi kéo anh đi bar. Lạc Du không chịu, khuyên y về nhà. Y nhất quyết đòi qua nhà anh ngủ. Anh đành chở y đến chỗ mình, để y nằm ở phòng bên.
Loay hoay đến chín giờ, điện thoại Lạc Du reo. Triệu Uẩn Nho gọi — Trịnh Như nói Triệu Tuấn Phàm chưa về. Biết con trai say rượu, hai vợ chồng liền đến nhà Lạc Du.
Ngồi đối diện nhau lần nữa, Trịnh Như là người đầu tiên phá vỡ im lặng. Bà túm tay áo Lạc Du, quỳ sụp xuống đất, van xin anh tha cho họ.
Lạc Du hoảng hốt, vội quỳ xuống đỡ bà. Trịnh Như không chịu đứng, vừa khóc vừa quay sang Triệu Uẩn Nho, kéo ống quần ông: “Lão Triệu, ông nói gì đi! Ông xin Lạc Du đi!”
“Đứa bé sẽ không để chúng ta chết đâu! Ông nói lý với nó đi!”
Triệu Uẩn Nho mặt tái mét, lông mày rậm nhíu chặt, cặp kính dày che đi ánh mắt, nhưng môi mím chặt, cánh tay gồng lên, gân xanh nổi rõ — ai cũng thấy ông đang cắn răng nhẫn nhịn.
“Thầy Triệu, mau bảo cô đứng lên đi!” Lạc Du vội nói.
Triệu Uẩn Nho vẫn bất động, chăm chú nhìn mặt bàn. Trịnh Như thấy vậy càng thêm tin tưởng, nắm chặt tay Lạc Du, vừa khóc vừa kể lể hai năm nay ông đối xử với anh tốt thế nào, Triệu Tuấn Phàm quan tâm anh ra sao.
Bà hy vọng những lời này sẽ khiến Lạc Du mềm lòng. Nhưng chưa nói được nửa chừng, trong phòng ngủ bên cạnh bỗng vang lên tiếng động lớn.
Triệu Uẩn Nho lập tức đứng dậy xông vào. Lạc Du đỡ Trịnh Như đứng lên, cả hai cùng nhìn thấy Triệu Tuấn Phàm đã tỉnh dậy, đứng thẳng trên giường.
Khuôn mặt đỏ ửng không còn vẻ say, y nhìn chằm chằm vào chiếc đèn bàn bị đập vỡ dưới đất, đột ngột bước tới, chân trần giẫm lên mảnh thủy tinh vỡ.
Trịnh Như hét lên, vội chạy đến đỡ. Y phớt lờ, ngẩng đầu nhìn cha mình.
Hai cha con đối diện trong im lặng. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Lạc Du bước đến bên Triệu Tuấn Phàm, quỳ xuống kiểm tra vết thương ở bàn chân.
Triệu Tuấn Phàm kéo anh đứng lên. Chưa kịp nói gì, đã nghe Triệu Uẩn Nho: “Lạc Du, con đưa cô ra ngoài trước. Để thầy nói chuyện với nó.”
Sau khi đóng cửa, Lạc Du đỡ Trịnh Như ngồi xuống ghế sofa, vào bếp rót nước ấm đưa cho bà.
Trịnh Như lau nước mắt, chăm chú nhìn ly nước, rồi ngẩng lên: “Cô vừa nãy không cố ý làm khó con. Con đừng hiểu lầm.”
“Con biết,” Lạc Du gật đầu. “Con không nghĩ vậy.”
Trịnh Như nhìn cánh cửa phòng ngủ khép kín, đặt ly xuống, nắm lại tay anh: “Tuấn Phàm có nói gì với con không? Nó nghĩ thế nào?”
Đến nước này rồi, Lạc Du không còn định giấu nữa. Nhưng đúng lúc đó, ổ khóa cửa phát ra tiếng “tách” — một người bước vào. Anh ngẩng đầu, thấy Lưu Lệ Á cầm chìa khóa, ánh mắt dừng lại trên người Trịnh Như đang ngồi cạnh anh.
“Chị Trịnh?” Lưu Lệ Á ngạc nhiên. “Sao muộn thế này còn ở đây?”
Trịnh Như lau vội nước mắt, gượng cười: “Lệ Á à, trùng hợp thật. Cô về lúc nào vậy? Không nghe Lạc Du nhắc.”
Lạc Du đứng dậy, gọi khẽ: “Mẹ,” rồi hỏi: “Sao mẹ về đột ngột vậy?”
Lưu Lệ Á vừa vào đã thấy không khí kỳ lạ. Thấy Trịnh Như cố giấu, bà không hỏi, cúi xuống thay giày: “Đột ngột gì chứ? Cuối tuần sau là ba mươi Tết rồi.”
Trong lúc bà quay lưng, Trịnh Như vội dặn Lạc Du nhỏ giọng: “Đừng nói gì cả.”
Anh gật, rồi bước đến gõ cửa phòng ngủ: “Thầy Triệu, Tuấn Phàm, mẹ con về rồi.”
Bên trong im bặt. Một lúc sau, Triệu Uẩn Nho ra mở cửa. Lạc Du nhìn vào — Triệu Tuấn Phàm vẫn ngồi ở mép giường, bàn chân bị thương chưa xử lý, nhưng mảnh vỡ đã dọn sạch.
Sắc mặt y kém, nghe Triệu Uẩn Nho đang nói chuyện với Lưu Lệ Á ngoài phòng khách, Lạc Du khẽ hỏi: “Anh ổn không?”
Y vừa hút thuốc xong, trong phòng mùi thuốc nồng. Triệu Tuấn Phàm liếc về phía cửa, giọng trầm: “Không còn ép ông đi nữa, chắc ông sẽ tự thú.”
Lạc Du vỗ vai y: “Có cần mẹ em giúp gì không?”
“Chưa cần. Tôi đã hỏi bạn rồi.”
Lạc Du gật đầu, kéo rèm, mở cửa sổ thông gió. Rồi anh nâng chân trái y lên, cởi tất kiểm tra.
Vết thương do giẫm lên mảnh thủy tinh lúc nóng giận. Khi ngón tay Lạc Du chạm vào, y nhăn mặt, rên: “Nhẹ chút.”
Lạc Du liếc y: “Vừa nãy hung hăng đâu rồi?”
Triệu Tuấn Phàm không ngại mất mặt trước anh. Lúc đó đúng là mất kiểm soát, giờ nghĩ lại cũng hối — nhưng đổi được việc Triệu Uẩn Nho nghe y nói, thì đáng.
Ngã ngửa ra, y gối đầu lên hai tay, giọng mệt mỏi: “Giúp tôi xử lý đi. Không muốn ông già làm.”
Lạc Du ra ngoài lấy hộp thuốc. Thấy Triệu Uẩn Nho và Lưu Lệ Á đang ngồi nói chuyện ở phòng khách. Triệu Uẩn Nho nói lớn, nên anh nghe rõ: ông nói Triệu Tuấn Phàm cãi nhau với mình nên bỏ đi.
Triệu Uẩn Nho bình tĩnh, không ai nghĩ vừa xảy ra chuyện lớn. Trịnh Như đứng bên cạnh cũng cười tự nhiên. Lạc Du quay lại phòng, xử lý xong vết thương, đỡ y ra ngoài.
Lưu Lệ Á thấy y bị thương, hỏi có muốn ở lại nghỉ đêm không. Triệu Uẩn Nho nói không làm phiền, hai người dìu y ra xe.
Cầu thang nhà Lạc Du là loại cũ, ba người đi song song rất khó. Anh chủ động dìu Triệu Tuấn Phàm xuống. Khi xe chuẩn bị khởi hành, Triệu Uẩn Nho kéo anh lại, dặn: “Đừng nói gì với Lưu Lệ Á trước.”
Lạc Du gật đầu, nhìn xe khuất bóng mới lên lầu.
Lưu Lệ Á đang thay ga giường trong phòng bên, nghe anh vào liền hỏi: “Tuấn Phàm với bố nó cãi nhau chuyện gì? Ồn ào thế?”
Anh ậm ừ, đi vào bếp rót nước. Tiếng bước chân mẹ từ phòng khách vọng lại: “Tiểu Du, điện thoại của con sao vậy?”
Tay rót nước khựng lại. Anh quay đầu, thấy Lưu Lệ Á cầm chiếc iPhone cũ — chiếc túi cầu phúc đào hoa màu xanh nhạt, buộc bằng dây đỏ, nhẹ lay bên hông điện thoại.
Lưu Lệ Á nhìn anh: “Cái này lấy ở đâu vậy? Điện thoại mới con mua lần trước đâu?”