48. Chương 48: Đứa Trẻ

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Chỉ mong mùa đông nào anh cũng được ôm em như thế này]
—–o0o—–
Trở về phòng, Trần Lạc Du ngã vật xuống giường, thân thể như rã rời, không còn chút sức lực nào.
Sau khi anh vừa thốt ra câu hỏi kia, Trần Phi Lân lặng lẽ dọn dẹp bát đĩa, vào bếp rửa sạch. Chỉ còn lại mình anh ngồi im lặng bên bàn, nghe tiếng nước chảy róc rách từ trong bếp vọng ra.
Anh không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Chỉ biết rằng số bát đĩa chẳng có bao nhiêu, vậy mà Trần Phi Lân dường như mãi không rửa xong.
Người ấy lại đang tránh mặt anh.
Chỉ vì anh vừa hỏi một câu hỏi thật ngốc nghếch.
Chẳng phải câu trả lời đã quá rõ ràng rồi sao?
Trong năm năm qua, biết bao điều có thể thay đổi, một mối quan hệ cũng có thể tan thành mây khói. Anh như đang đi vào ngõ cụt, không hiểu tại sao mình lại bị quá khứ ám ảnh đến thế.
Có lẽ vì ký ức của anh quá mơ hồ.
Hoặc cũng có thể bởi, việc không thể buông bỏ và luôn ỷ lại vào Trần Phi Lân là thứ anh chẳng thể lý giải nổi.
Buổi chiều hôm sau, Trần Lạc Du đến bệnh viện họp. Tối đó, sau bữa ăn tại căn tin, anh bắt đầu ca trực đêm.
Ca trực hôm nay khá yên ắng. Đến một giờ sáng, anh mới tiếp ba bệnh nhân có triệu chứng khó chịu. Hai giờ, vừa nằm xuống giường trong phòng trực, một y tá gõ cửa báo có bệnh nhân nữ đau bụng đang được bác sĩ thực tập Tiểu Phương khám, nhờ anh ra xem giúp.
Anh khoác áo blouse trắng, cầm ống nghe đến phòng cấp cứu, dừng lại ở giường số 6.
Tiểu Phương quay lại, thấy anh tới liền giải thích: “Trần chủ nhiệm, dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhân ổn định, nhưng cô ấy đau bụng dữ dội. Em đã khám, không sờ thấy khối u, cũng không sốt.”
Ánh mắt Trần Lạc Du dừng lại trên gương mặt nhăn nhó của nữ bệnh nhân. Mãi đến khi Tiểu Phương gọi lần nữa, anh mới bước tới hỏi: “Đã làm xét nghiệm gì rồi?”
“Em đã làm đầy đủ các bước cần thiết, không phát hiện bất thường.”
Tào Gia mở mắt, do uống rượu nên không nhận ra Trần Lạc Du, khó chịu nói: “Bác sĩ, em đau bụng quá, chắc do tối nay ăn phải đồ hư ở quán ăn, xin bác sĩ giúp em.”
“Đừng căng thẳng, hãy cố thư giãn trước,” Trần Lạc Du nhẹ nhàng an ủi, hỏi về tiền sử bệnh, rồi xem lại kết quả xét nghiệm mà Tiểu Phương đưa. Quả thật, không có gì bất thường.
Trần Lạc Du suy nghĩ một chút, hỏi: “Gần đây có sinh hoạt tình dục không?”
Tào Gia gật đầu.
“Có thấy ra máu không?”
Cô lắc đầu. Trần Lạc Du lập tức nói với y tá bên cạnh: “Đưa máy siêu âm B đến đây, làm xét nghiệm HCG và Progesterone cho cô ấy.”
(1) HCG (Human Chorionic Gonadotropin): hormone bản chất peptid, do hợp bào nuôi tiết ra, giúp kích thích sự phát triển và trưởng thành của các tế bào mầm phôi thai, đồng thời hỗ trợ hình thành giới tính thai nhi.
(2) Progesterone: hormone đóng vai trò chính trong việc duy trì niêm mạc tử cung sẵn sàng cho thai kỳ. Sau rụng trứng, nó giúp lớp nội mạc dày lên để đón trứng thụ tinh. Nếu không thụ thai, nồng độ Progesterone giảm, niêm mạc bong ra thành kinh nguyệt. Nếu có thai, hormone này duy trì để nuôi dưỡng thai nhi suốt chín tháng.
Y tá nhanh chóng đi chuẩn bị. Máy siêu âm được đẩy đến đầu giường, Trần Lạc Du tiến hành kiểm tra cho Tào Gia. Suốt quá trình, anh giữ vẻ mặt nghiêm túc. Khi có kết quả HCG và Progesterone, anh nói với cô: “Cô đang mang thai tám tuần. Chẩn đoán ban đầu là đau bụng do tử cung giãn nở trong giai đoạn đầu thai kỳ, khiến dây chằng bị kéo căng. Không có vấn đề nghiêm trọng.”
(3) Sự phát triển của thai nhi khiến tử cung to dần, cơ và dây chằng bị chèn ép, gây cảm giác căng tức, đau bụng trong ba tháng đầu. Cơn đau rõ rệt hơn khi cúi người hay ho. Đồng thời, nồng độ hormone progesterone và estrogen tăng cao để hỗ trợ thai kỳ.
Tào Gia nhìn chằm chằm Trần Lạc Du, dường như không hiểu anh đang nói gì. Tình huống này anh đã gặp quá nhiều lần — rõ ràng đứa bé đến ngoài dự kiến. Với những bệnh nhân khác, anh sẽ không cảm xúc gì nhiều. Nhưng với Tào Gia thì khác.
Dù Trần Phi Lân phủ nhận mối quan hệ với cô, nhưng giữa họ có quá nhiều điều mờ ám. Trần Lạc Du dịu giọng an ủi: “Cô có người thân nào có thể đến đây không? Tôi sẽ nhờ y tá thông báo cô cần ở lại theo dõi một đêm.”
Tào Gia vẫn im lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn trần nhà. Rõ ràng cô cần thời gian để chấp nhận sự thật này. Trần Lạc Du giao lại cho Tiểu Phương xử lý, rồi bước ra hành lang, lấy điện thoại ra.
Tìm đến tên Trần Phi Lân trong danh bạ cuộc gọi, ngón tay anh dừng lại trên màn hình. Nhưng rồi đầu ngón tay bắt đầu run nhẹ.
Anh không hiểu tại sao lại muốn báo tin cho Trần Phi Lân. Nếu những gì anh ấy nói là thật, thì cuộc gọi này hoàn toàn vô nghĩa.
Nhưng nếu đứa bé của Tào Gia thực sự liên quan đến Trần Phi Lân—
Anh dựa vào tường, nhìn về phía phòng cấp cứu vẫn sáng đèn giữa đêm khuya. Cánh tay từ từ buông thõng.
Nếu thật sự có liên quan, Tào Gia sẽ tự mình nói. Không cần một người ngoài như anh giả vờ quan tâm, giả vờ tốt bụng.
Anh cất điện thoại vào túi, đầu ngón tay chạm vào bao thuốc lá. Đi về phía cửa khoa cấp cứu, khi cánh cửa tự động mở ra, một luồng gió đêm lạnh buốt ùa tới, mang theo cảm giác mệt mỏi đến tận xương tủy.
Ra khu vực hút thuốc bên cạnh, anh châm một điếu thuốc. Vị bạc hà mát lạnh theo khói thuốc lan ra, sảng khoái hơn cả cơn gió lạnh. Anh nhìn sang tòa nhà bệnh viện đối diện, những ánh đèn le lói như những ngọn hải đăng giữa đêm, níu giữ hy vọng cho từng sinh mạng. Nhưng chúng lại chẳng thể soi sáng lối đi cho chính anh.
Cuối cùng, anh vẫn không bấm cuộc gọi. Khi Tiểu Phương đến báo, nói Tào Gia chưa liên lạc với người thân, chỉ gọi một người bạn nữ đến làm thủ tục.
Nửa đêm, Trần Lạc Du đến kiểm tra tình hình Tào Gia, rồi quay về phòng trực nằm nghỉ. Trước bình minh, Triệu Tuấn Phàm đến ca sáng, mang theo một bát bột canh và vài cái bánh quẩy.
Anh không muốn ăn, nhưng lại cần một người để nói chuyện. Vì vậy, anh rủ Triệu Tuấn Phàm lên sân thượng hút thuốc.
Sáng sớm mùa đông là lúc lạnh nhất trong ngày. Giờ này, chẳng ai lên nóc nhà để tránh cảm lạnh, nên đây là khoảng lặng yên tĩnh hiếm hoi trong bệnh viện.
Chỉ có điều, yên tĩnh quá mức, và lạnh cũng thật sự lạnh. Anh chỉ mặc quần áo ở nhà, đứng một lúc, bàn tay đã tê cóng vì rét.
Triệu Tuấn Phàm kéo anh vào góc khuất gió, cởi áo khoác lông vũ định đưa, nhưng anh không nhận. Cuối cùng, anh chỉ để Triệu Tuấn Phàm quàng chiếc khăn ấm quanh cổ trơ trụi của mình.
Sợi len mang theo hơi ấm áp chạm vào da thịt, một cảm giác lạ kỳ len lỏi trong tim. Một hình ảnh xa xưa bỗng hiện về trong ký ức.
Giữa đám lau sậy ven sông Trường Giang, có người tháo chiếc khăn len, cẩn thận quàng quanh cổ anh.
Đó là một buổi sáng u ám, gió sông gào thét, tóc hai người rối bời. Người đàn ông đứng giữa anh và dòng sông, khoác áo bông dày cho anh, rồi để anh giấu hai tay dưới lớp áo, ôm chặt lấy eo người ấy.
Họ chỉ lặng im ôm nhau, nhìn những bông lau sậy cao quá đầu người bay tung trong gió, thỉnh thoảng vọng lại tiếng còi tàu xa xăm.
Anh cũng nghe thấy tiếng thì thầm của người ấy bên tai.
“Chỉ mong mùa đông nào anh cũng được ôm em như thế này.”
Anh mỉm cười mãn nguyện, chôn mặt vào cổ ấm áp của người ấy. Còn anh đã nói gì sau đó? Tại sao anh không thể nhớ lại?
“Lạc Du?” Triệu Tuấn Phàm vỗ vai anh, kéo anh ra khỏi làn sương ký ức: “Đang nghĩ gì thế?”
Hít một hơi thuốc, Trần Lạc Du từ từ nhả khói xám ra, nhìn làn khói mỏng manh lơ lửng giữa không trung rồi bị gió lạnh xé nát. Anh lặp lại hành động ấy cho đến khi điếu thuốc tắt hẳn mới nói: “Tối qua, tôi tiếp một bệnh nhân mang thai ngoài ý muốn.”
“Là người mà bạn tôi biết.”
Triệu Tuấn Phàm không hiểu anh muốn nói điều gì, nên im lặng chờ anh tiếp tục.
Hai người nhìn nhau, một hồi lâu, chẳng ai nói lời nào.
Anh chợt nhận ra, mình không thể nói gì cả. Không thể tiết lộ danh tính thật sự của Trần Phi Lân, không thể nói về mối quan hệ giữa họ, thậm chí không thể nhắc đến tên anh ấy.
Thật ra, ngay cả với người bạn thân này, anh cũng không thể nói. Ngay cả với Chung Hàng — người bạn thân năm xưa — anh cũng chẳng thể tâm sự.
Quay một vòng, cuối cùng chẳng có ai để anh giãi bày.
Lắc đầu, nuốt nước mắt vào trong, Trần Lạc Du hỏi: “Cô ấy dường như không muốn nói cho đối phương biết. Anh nghĩ tôi có nên giúp cô ấy nói ra không?”
Triệu Tuấn Phàm ném tàn thuốc vào thùng rác, nói: “Nếu là tôi, tôi sẽ không nói giúp. Chuyện này nên để người trong cuộc tự giải quyết.”
“Ừ, cũng phải.” Anh gật đầu, hai bàn tay lạnh cóng đút sâu vào túi áo blouse trắng: “Đi xuống đi, lạnh quá.”
——————–
Ji: Trong ngược có ngọt, trong ngọt có ngược đây mà. Ký ức xưa thật ấm áp… Đối diện hiện thực mới đau đớn làm sao. Thương cả hai người. Hai anh hút thuốc đẹp quá.
Lần này Ji lại thành chuyên gia sinh sản bất đắc dĩ =)))