Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 49: Không cần lo lắng
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ji
[Đứa trẻ đã được cứu rồi, mau tới bệnh viện Trung ương đi]
–––o0o––-
Quay lại văn phòng, Trần Lạc Du thấy Triệu Uẩn Nho đang đứng bên bàn đọc hồ sơ bệnh án.
Anh tiến đến: "Thầy, thầy đã đến làm việc rồi ạ?"
"Ừm." Triệu Uẩn Nho đưa hồ sơ bệnh án vừa xem cho anh: "Bệnh nhân Tào Gia này nhập viện tối qua phải không?"
"Dạ, đúng vậy."
"Con đã kiểm tra tình hình sáng nay chưa?"
"Dạ, con đã kiểm tra lúc bốn giờ sáng, không có vấn đề gì xảy ra cả."
Sau khi lật thêm hai trang, Triệu Uẩn Nho đặt báo cáo xuống và nói với Trần Lạc Du: "Thầy sẽ họp một chút nữa."
Trần Lạc Du quay người định rời đi, nhưng chưa kịp bước ra khỏi cửa thì Triệu Uẩn Nho đã nhanh chân đến khu theo dõi.
Mười phút sau, Trần Lạc Du triệu tập toàn bộ bác sĩ và y tá ở khoa cấp cứu về văn phòng. Mọi người xúm lại bàn tán, thì một y tá vội vàng chạy vào báo:
"Trần chủ nhiệm, chủ nhiệm Triệu nói anh lập tức đến phòng cấp cứu. Bệnh nhân nữ giường số ba có dấu hiệu dọa sảy thai."
Trần Lạc Du giật mình, Tiểu Phương – một thực tập sinh – cũng đứng bật dậy:
"Chẳng lẽ không phải do dây chằng dính vào tử cung gây đau đớn à?"
Y tá không giải thích rõ, Trần Lạc Du lập tức cùng Tiểu Phương chạy đến phòng cấp cứu. Triệu Uẩn Nho và bác sĩ Tằng – trưởng khoa sản – đang túc trực bên giường Tào Gia. Anh vừa tiến đến hỏi thăm thì y tá phụ trách cấp cứu giải thích:
"Bệnh nhân vừa ra chút máu, bụng đau dữ dội. Chủ nhiệm Triệu chẩn đoán là dọa sảy thai, lập tức đưa vào phòng mổ."
Trong lúc họ đang nói chuyện, bác sĩ Tằng đã chuẩn bị xong phòng phẫu thuật. Mọi người cùng nhau chuyển Tào Gia đi. Sau khi Triệu Uẩn Nho ký biên nhận, ông quay sang nhìn Trần Lạc Du và Tiểu Phương.
Tiểu Phương cúi đầu, Trần Lạc Du nhíu mày nhìn Triệu Uẩn Nho:
"Thầy."
"Sao anh lại bất cẩn như vậy!" Triệu Uẩn Nho giọng không vui: "Loại bệnh này cần theo dõi sát sao, chẳng lẽ anh không biết sao?"
Trần Lạc Du không ngờ triệu chứng của Tào Gia đột nhiên biến thành dọa sảy thai, dù trước đó không có dấu hiệu gì. Anh cũng không rõ Tiểu Phương đã tiến hành những kiểm tra gì, nên không thể trách cứ ai, bèn im lặng.
Anh vốn là học trò được Triệu Uẩn Nho coi trọng nhất, hiếm khi bị khiển trách trước mặt người khác như thế. Hai y tá bên cạnh nhìn sang, Tiểu Phương căng thẳng đến mức không dám nói lời nào.
"Được rồi, ca bệnh này thầy sẽ trực tiếp theo dõi. Anh đi thông báo với mọi người là cuộc họp bị hủy."
Triệu Uẩn Nho bước nhanh đến cửa phòng cấp cứu, suýt va vào người vừa chạy tới. Ông lườm người đó một cái rồi không quay đầu, tiếp tục bước ra ngoài. Triệu Tuấn Phàm không gọi lại, chạy thẳng đến Trần Lạc Du hỏi:
"Tình hình thế nào rồi?"
Cho hai tay vào túi áo blouse, Trần Lạc Du trả lời:
"Lỗi của tôi."
"Cậu có lỗi gì đâu? Vừa rồi tôi đã đọc lại hồ sơ, chẩn đoán của cậu không có vấn đề. Nếu sai cũng là người khác sai." Triệu Tuấn Phàm nhìn Tiểu Phương đang cúi đầu không nói: "Cậu là bác sĩ điều trị, sao lại bất cẩn như vậy?"
Triệu Uẩn Nho vừa trách móc Trần Lạc Du xong, anh không muốn Triệu Tuấn Phàm lại nói thêm, bèn quay đầu an ủi:
"Cậu cũng đừng tự trách. Đây là tình huống bất ngờ, về viết báo cáo đi."
Tiểu Phương gật đầu, nhỏ nhẹ:
"Cảm ơn, chủ nhiệm Trần."
Rồi rời đi. Triệu Tuấn Phàm nhìn theo cậu ta xa xôi mới nói:
"Lần trước cậu ta không phát hiện ra bệnh viêm cơ tim cấp tính, cậu đã giúp cậu ta một lần. Lần này cậu ta lại kéo cậu vào chuyện này."
"Đừng nói chuyện liên lụy hay không liên lụy. Chúng ta cũng xuất thân từ thực tập sinh mà."
"Tôi chỉ nói chuyện với cậu thôi." Triệu Tuấn Phàm bất đắc dĩ: "Nhưng nhìn mặt cậu mệt mỏi thế, lại nghĩ cậu thức đêm mệt nhọc, không nỡ nói thêm câu nào. Anh mau về nghỉ đi."
Trần Lạc Du nói:
"Vậy anh giúp tôi trông chừng Tào Gia. Có chuyện gì gọi điện ngay."
Sau khi thay quần áo ra khỏi cổng bệnh viện, một cơn gió lạnh kèm mưa phùn ập đến. Trần Lạc Du ngẩng đầu, thấy trên trời đã bắt đầu mưa nhỏ.
Thường ngày, anh sẽ quay lại lấy ô trong ngăn kéo bàn, nhưng hôm nay anh chỉ muốn rời khỏi bệnh viện thật nhanh, liền lao mình vào mưa phùn. Vừa đến ngã tư thì điện thoại reo.
Màn hình hiện dãy số lạ chưa lưu. Anh bắt máy, nghe giọng nữ dịu dàng:
"Lạc Du, em là Điền Duyệt."
"Ai vậy?" Trần Lạc Vũ vừa hỏi xong, thì một chiếc xe đạp từ phía đối diện lao tới.
Người đi xe đạp có lẽ đang vội, nhưng ngã tư lúc đó đông nghịt xe cộ. Trước mặt Trần Lạc Du là một ông lão hai tay cầm đồ ăn, sắp va vào anh liền kéo ông lão ra. Anh bị bánh trước xe đạp hất ngã xuống đất, điện thoại cũng văng ra.
Người gây tai nạn là một nam sinh trung học, vội vàng nhảy xuống hỏi thăm.
Anh nằm ngửa trên đường ẩm ướt, trước mắt là những hạt mưa bay lất phất. Cơn đau ở chân trái lại xuất hiện – giống như hồi đó, ký ức về Trần Phi Lân hiện lên.
Anh nghe thấy Trần Phi Lân kinh ngạc nói:
"Bạn học, sao lại là cậu?"
"Thực xin lỗi, anh không sao chứ?" Một giọng nói xa lạ phá vỡ ký ức. Khi anh định thần lại, khuôn mặt kia đã trở về với người xa lạ. Anh nhìn xuống chân trái, quần tây bị bẩn một mảng, nhưng không trầy da như mùa hè năm đó.
"Không sao." Anh đứng dậy, nhìn cậu nhóc nhặt điện thoại giúp mình. Đợi cậu ta vội vàng rời đi, màn hình điện thoại mới nứt một đường dài, cuộc gọi vẫn chưa tắt.
Đặt điện thoại lên tai, anh nghe thấy Điền Duyệt lo lắng hỏi chuyện gì xảy ra.
Anh nhớ Điền Duyệt là cô gái mình từng đi xem mắt đêm xảy ra tai nạn xe hơi của Trần Phi Lân. Anh đã gửi tin nhắn nói họ không phù hợp.
Anh kể lại tình huống vừa rồi, Điền Duyệt hỏi anh có bị thương không, rồi hỏi anh tối nay có rảnh không, muốn mời anh đi ăn ở một nhà hàng rất ngon.
Anh không có tâm trạng, bèn từ chối trực tiếp. Giọng Điền Duyệt nghe thất vọng, nhưng cô cũng không ép buộc. Sau khi cúp máy, anh nhìn vết nứt dài trên màn hình điện thoại, bèn bắt taxi đến trung tâm bảo hành Apple gần nhất.
Nhân viên bảo hành kiểm tra, thay màn hình mới phải mất một tuần. Điện thoại này của anh mới đổi hơn hai tháng, mua mới không hợp lý, bèn đồng ý bảo hành.
Sau khi rời trung tâm bảo hành, anh tình cờ thấy một cửa hàng điện thoại nhỏ. Nghĩ không có điện thoại dùng trong tuần, anh quay lại định mua một chiếc thay thế.
Chủ cửa hàng tiếp đón anh rất nhiệt tình, nghe xong nhu cầu liền lấy từ quầy ra hai chiếc iPhone 90% mới: chiếc iPhone 8 màu trắng và iPhone X màu đen.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc iPhone 8. Chủ cửa hàng nghĩ anh phân vân, định tư vấn mua iPhone X đắt hơn. Anh lấy thẻ SIM trong túi ra, nhờ người lắp vào iPhone 8. Sau khi kiểm tra chức năng, cài phần mềm thường dùng, anh thanh toán.
Rời khỏi cửa hàng, anh nhìn chiếc điện thoại quen thuộc một lúc, rồi mở phần tin nhắn nhắn cho Trần Phi Lân.
Anh nhớ trước đây hai người cũng nhắn như vậy. Thời đó 4G vừa ra, gói dữ liệu đắt đỏ, Trần Phi Lân thường tắt mạng để tiết kiệm.
Anh nhìn chằm chằm vào bàn phím, suy nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ ra cách diễn đạt điều mình muốn nói.
Thực ra, tình hình của Tào Gia anh nên báo cho Trần Phi Lân biết. Rốt cuộc, hai người trông rất thân thiết, nếu đứa trẻ thực sự là của hắn…
Thở dài, anh gọi điện cho Triệu Tuấn Phàm hỏi thăm Tào Gia.
Triệu Tuấn Phàm nói ca phẫu thuật vừa xong, thai nhi đã được cứu, cô ấy sẽ ở lại bệnh viện theo dõi vài ngày. Anh hỏi người thân của Tào Gia đã được thông báo chưa? Triệu Tuấn Phàm nói Tào Gia vẫn chưa tỉnh lại, còn người bạn cùng đi tối qua không biết thông tin liên lạc của gia đình cô ấy.
Nghe xong, Trần Lạc Du đặt điện thoại xuống, ngửa mặt nhìn trời.
Mưa dường như đã tạnh, tầng mây đen xé ra một khoảng trống, để lộ bầu trời xanh biếc.
Anh nhìn chằm chằm vào màu xanh ấy, đến khi mắt nhức nhối không chịu nổi mới cúi đầu bấm số của Trần Phi Lân.
Trước đây mỗi lần tìm Trần Phi Lân, điện thoại của hắn lúc nào cũng tắt. Lần này cũng không ngoại lệ. Anh mở WeChat, tìm tên Trần Phi Lân, nhìn vào ô chat trống trải, một mảng mơ hồ khác lại hiện lên trước mắt.
Đó là lần đầu tiên anh thêm bạn trên WeChat của Trần Phi Lân.
Anh không còn nhớ chuyện gì đã xảy ra lúc đó, nhưng cầm chiếc điện thoại giống hệt như thế, đối mặt với cùng ô chat trống trải, anh cảm thấy như mọi chuyện chưa từng xảy ra, tất cả chỉ là giấc mơ.
Vài phút sau, anh nhấn nút gọi, giọng bình tĩnh nói:
"Tôi muốn nói anh biết một chuyện. Tối hôm qua Tào Gia đau bụng phải cấp cứu, kiểm tra được cô ấy đã mang thai tám tuần. Sáng nay cô ấy có dấu hiệu dọa sảy thai, vừa trải qua cuộc phẫu thuật."
"Nhưng anh không cần lo lắng. Đứa trẻ đã được cứu rồi, mau tới bệnh viện Trung ương đi."