Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 58: Món Quà
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Ji
[Bắt đầu tưởng tượng Trần Phi Lân sau khi mặc nó sẽ như thế nào]
—–o0o—–
“Hoàng Hiểu Nhược, chị ấy là hàng xóm chơi cùng từ nhỏ. Mặc dù trông thế này, nhưng chị hơn em ba tuổi đấy.” Trần Lạc Du chỉ vào Hoàng Hiểu Nhược, giới thiệu với Trần Phi Lân rất tự nhiên.
Trần Phi Lân gật đầu chào: “Xin chào, tôi là Trần Phi Lân.”
Hoàng Hiểu Nhược giơ tay tát nhẹ vào vai Trần Lạc Du: “Đồ nhóc hư, nói tuổi của chị ra làm gì?”
Trần Lạc Du cười: “Như vậy càng làm nổi bật vẻ trẻ trung của chị.”
Một lời khen khiến Hoàng Hiểu Nhược vui vẻ nhận, cô giới thiệu bạn mình: “Đây là Vương Cẩn.”
Vương Cẩn khá dè dặt với người lạ, sau khi giới thiệu xong cô cũng không nói nhiều. Hoàng Hiểu Nhược trò chuyện với Trần Lạc Du một lúc, biết rằng mấy hôm trước cô chuyển về sống cùng bà ngoại, Trần Lạc Du vui mừng cho cô.
Trong lúc họ nói chuyện, xe buýt tham quan đã tới nơi. Trần Lạc Du và Hoàng Hiểu Nhược thêm nhau tài khoản WeChat, tạm biệt xong, anh quay lại giải thích với Trần Phi Lân.
“Chị ấy là hàng xóm của em, hồi nhỏ rất quan tâm tới em. Sau đó, chị ấy thi đại học và lên Bắc Kinh.”
“Chị ấy học y lâm sàng tám năm, tốt nghiệp ở đại học Bắc Kinh. Giỏi lắm.” Trần Lạc Du vừa đi vừa thở dài: “Nhưng em không nghĩ tốt nghiệp xong chị ấy lại đi làm luôn.”
Đi bên cạnh, Trần Phi Lân hỏi: “Em học tám năm lâm sàng là chịu ảnh hưởng từ chị ấy à?”
“Cũng có một phần.”
“Điểm của em tốt như vậy, sao lúc trước không nghĩ thi đại học Bắc Kinh?”
“Thật ra không nghĩ tới,” Trần Lạc Du nhún vai: “Mẹ em ở Bắc Kinh, em không muốn ở gần bà ấy.”
Giọng anh nhẹ nhàng, không chút cảm xúc, nhưng Trần Phi Lân hiểu được mâu thuẫn trong gia đình anh, liền vươn tay khoác vai an ủi: “Trường học hiện tại của em cũng rất tốt, may mà em không đi nơi khác thi, nếu không chúng ta cũng không gặp được nhau.”
Quay đầu nhìn Trần Phi Lân, ánh mắt anh thoáng nét cười: “Đúng vậy, em có tầm nhìn xa.”
Ôm vai anh, Trần Phi Lân cùng anh đạp xe dọc theo đường ven hồ.
Đông Hồ rộng gấp bốn lần Tây Hồ ở Hàng Châu, con đường quanh hồ ở khu Ma Sơn rất dài. Họ vừa đi xe vừa trò chuyện, đi mãi đến khi Trần Lạc Du cảm thấy mông đau nhức mới tìm chỗ nghỉ ngơi.
Đây là con đường rợp bóng cây, tán lá in bóng xuống mặt hồ, làn nước phản chiếu bầu trời xanh cùng những ngọn núi xa xa. Trần Lạc Du cởi mũ len, vuốt tóc, quay sang nói với Trần Phi Lân: “Đưa nước cho em.”
Trần Phi Lân lấy nước cho anh, phát hiện có cuộc gọi nhỡ từ giáo viên, liền đi vài bước gọi lại, còn anh tiếp tục ngắm cảnh.
Tầm nhìn hôm nay thật rộng. Con thuyền không xa đang lướt trên sông tạo nên sóng lăn tăn, phản chiếu những ngọn núi xa, đan xen giữa thực và ảo như bức tranh thủy mặc, khiến anh có cảm giác như đang đứng trên bờ hồ Di Hòa Viên.
Nghĩ đến lần trước ở trường học cùng Trần Phi Lân đứng bên hồ sen nói chuyện, lúc đó anh không dám nghĩ tới điều gì, nhưng giờ khác rồi.
Sau khi tốt nghiệp, ngoài Hàng Châu, anh sẽ đưa Trần Phi Lân đến Bắc Kinh ngắm Tử Cấm Thành, leo Vạn Lý Trường Thành và thăm Di Hòa Viên.
Anh muốn Trần Phi Lân cũng được nhìn thấy những thứ anh yêu thích. Họ còn có thể đi nước ngoài, điểm đến đầu tiên sẽ là vùng biển Caribe, nơi anh từng muốn tới nhất. Cũng sẽ hỏi Trần Phi Lân muốn đi đâu, chỉ cần đó là nơi hắn thích, anh sẽ cùng đi.
Họ vẫn còn rất nhiều thời gian, tương lai còn dài.
Thong thả duỗi người, Trần Lạc Du tựa lưng vào thân cây. Nắng đẹp quá, buổi chiều nên làm gì nhỉ?
Anh quay đầu nhìn người đang nói chuyện điện thoại, nhưng Trần Phi Lân lại xuất hiện phía sau anh hai bước, nhìn vào màn hình, mỉm cười.
Anh quay lại nhìn, trên màn hình là tấm ảnh chụp lưng anh, đúng tư thế anh vừa duỗi người.
“Sao chụp mà không nói gì?” Anh cầm điện thoại lên, thấy ảnh bên trái rất rõ nét, nhưng bên phải khung cảnh mờ ảo, ánh nắng phản chiếu trên mặt hồ tạo nên không gian huyền ảo.
Không ngờ Trần Phi Lân chụp ảnh giỏi thế, Trần Lạc Du bảo hắn gửi ảnh cho mình, đặt làm màn hình điện thoại. Anh nhìn lên thấy Trần Phi Lân đang thay đổi ảnh trên màn hình.
Thấy ảnh mình xuất hiện trên điện thoại của bạn trai, anh vừa vui vừa lo, hỏi: “Anh không sợ bị người khác nhìn ra à?”
“Chỉ chụp từ phía sau thôi, bình thường không ai động vào điện thoại của anh.”
“Sơ Yến không xem sao?”
“Nhìn thấy cũng không sao,” Trần Phi Lân khóa điện thoại, lấy nước khoáng trong tay anh uống: “Sau này em ấy sẽ biết.”
Đạp xe thêm một lúc, họ quay lại điểm xuất phát trả xe. Trần Phi Lân hỏi anh buổi trưa muốn ăn gì, Trần Lạc Du nói cái gì cũng được, thế là cùng nhau đến đường Giang Hán, vào một nhà hàng Thái.
Nhà hàng này đồ ăn ngon, giá cao nhưng cà ri được nấu mới mỗi ngày. Cà ri cua và cà ri tôm đều đậm đà. Hai phần cơm thơm Thái trộn cà ri và một cốc trà sữa Thái ngon không tả nổi.
Ngoài hai món chính, Trần Lạc Du còn gọi cá phi lê Samui và cổ heo nướng than. Khi chuẩn bị ăn xong, anh đi vệ sinh, lặng lẽ thanh toán hóa đơn, đến khi Trần Phi Lân định trả thì mới phát hiện.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Trần Phi Lân nhìn anh, không nói gì. Rời khỏi cửa hàng, anh mới nghe thấy anh nói: “Buổi sáng anh mời em, buổi chiều để em mời anh.”
Biết anh đang nghĩ cho mình, Trần Phi Lân đưa tay xoa xoa mũ anh, chỉnh lại mũ rồi hỏi: “Chiều nay anh muốn đi đâu?”
“Đi đâu cũng được, em quyết định.”
“Vậy chúng ta đi dạo phố nhé? Thời tiết tốt, tắm nắng cũng thoải mái.”
“Được.” Trần Phi Lân mỉm cười, cùng anh đi về phố đi bộ. Vừa bước tới đầu đường liền thấy cây thông Noel cao lớn màu trắng bạc, xung quanh tụ tập nhiều bạn trẻ chụp ảnh.
Tháng 12 rồi, các trung tâm thương mại đều treo đồ trang trí Giáng sinh. Trước đây, Trần Lạc Du không quan tâm, nhưng năm nay khác, vừa đi vừa nghĩ đến đêm Giáng sinh cùng Trần Phi Lân như thế nào.
Đi ngang qua cửa hàng quần áo giảm giá, Trần Phi Lân dừng lại: “Quần của Sở Yến ngắn, anh mua cho em ấy hai cái.”
Trần Lạc Du đi theo vào, thấy Trần Phi Lân chọn hai chiếc quần jean nữ. Trong khi hắn hỏi nhân viên về kích cỡ, Trần Lạc Du chọn một chiếc áo khoác nữ, đưa cho hắn sau khi thanh toán, bảo là tặng Sở Yến.
“Không được từ chối,” Trần Phi Lân định mở miệng nhưng Trần Lạc Du chặn lại: “Em coi như một nửa anh trai của em ấy, em muốn mua quần áo cho em ấy. Anh không thể quyết định thay em ấy nhận hay không.”
Hai người đứng bên quầy thu ngân, không có nhiều thời gian để cãi, liền buông tay, bảo đi ra ngoài chờ. Rời khỏi cửa hàng, vừa nhìn thấy cửa hàng đồ lót ở phía đối diện, thấy nam ma nơ canh mặc quần lót boxer cạp thấp, vải màu tím xám phối viền rộng thể thao, che đi phần gợi cảm nhất. Anh chỉ nhìn một cái đã không thể rời mắt, bắt đầu tưởng tượng Trần Phi Lân mặc nó như thế nào.
Do dự, anh bước tới, cầm mẫu mã tương tự trên tủ cạnh ma nơ canh. Nhưng không biết kích cỡ của Trần Phi Lân, đang lưỡng lự có nên hỏi nhân viên không, phía sau lưng liền có tiếng nói: “Em thích hợp mặc màu nhạt hơn.”
Một bàn tay đưa ra, lấy chiếc quần lót màu tím nhạt cùng kiểu dáng bên cạnh chiếc màu tím xám: “Lấy cái này.”
Trần Lạc Du không biết mình đã bước ra khỏi cửa hàng như thế nào.
Hai tay trống trơn, còn Trần Phi Lân mang vài chiếc túi. Một trong những chiếc túi nhỏ nhất chứa bốn chiếc quần lót, chiếc màu tím xám anh chọn cho Trần Phi Lân, chiếc màu tím nhạt là do Trần Phi Lân chọn cho anh.
Khi bốn chiếc quần lót được nhân viên gấp lại, để cạnh nhau, mặt anh như bừng cháy, vội kéo khăn quàng cổ che lại, đôi mắt không biết nhìn vào đâu.
Đi loanh quanh một lúc, điện thoại của Trần Phi Lân rung lên, hắn quay lại nhìn Trần Lạc Du, vẻ mặt nghiêm trọng.
Nghe hắn nói “Tôi lập tức qua”, Trần Lạc Du vội hỏi chuyện gì.
“Đây là cuộc gọi từ viện dưỡng lão, bác sĩ Thường đi vệ sinh không cẩn thận bị ngã, anh muốn qua đó xem.”
“Em cùng anh tới đó.”
“Không cần, để anh qua trước.” Trần Phi Lân nói: “Những thứ này để ở chỗ em.”
Anh cầm túi, nhắc nhở Trần Phi Lân cẩn thận, nhìn người đàn ông chạy đến ga tàu điện ngầm phía trước, mãi đến khi bóng khuất trong đám đông mới thở dài.
Nhìn những chiếc túi trên tay, anh tự an ủi mình hôm nay rất vui, liền đi bộ đến cuối phố, ngồi xe quay về trường.
Chung Hằng không ở ký túc xá, anh cất đồ vào tủ, thấy trời còn sớm, liền gọi điện cho bà ngoại, nói sẽ qua đó ngay.
Vừa lúc Tôn Hồng đang làm mì, nghe anh muốn tới, bà nói sẽ làm bánh kếp dứa bay mà anh vô cùng thích. Trên đường tới, anh gửi tin nhắn hỏi Trần Phi Lân bên đó thế nào, nhưng hắn không trả lời.