92. Chương 92: Làm một lần đi?

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 92: Làm một lần đi?

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Anh thật sự là con ruột của Lưu Lệ Á sao?]
—–oOo—–
Trước khi Trần Lạc Du đến, Chu Nham đã giúp anh hẹn trước với bác sĩ Dương. Nhờ mối quan hệ của ông, bác sĩ Dương đã dành ra một giờ trống để tiếp anh.
Trên xe taxi đi đến Đình Lục Giác, Trần Lạc Du lấy chiếc điện thoại cũ ra, mở album ảnh lên xem.
Trong máy, những bức hình về anh và Trần Phi Lân đã chiếm hơn 40GB – một con số khiến anh giờ đây không khỏi ngạc nhiên, bởi bản thân anh hiện tại chẳng hề thích chụp ảnh. Nhưng ngày đó, anh luôn tự nhiên nhìn vào ống kính, nghịch ngợm chọc ghẹo Trần Phi Lân, hai người dính lấy nhau trong từng khung hình, chẳng màng đến thế giới xung quanh.
Dù ký ức xưa đã trở lại, nhưng anh biết mình khó lòng quay về trạng thái vô tư như trước. Còn Trần Phi Lân, càng không cần phải nói.
Nhạc trong tai nghe hòa với bầu không khí u ám ngoài cửa sổ, cảm xúc anh dần chìm xuống. Đến khi tài xế nhắc đã tới nơi, anh mới vội cất điện thoại, mở cửa bước xuống.
Nhìn tòa nhà phòng khám sừng sững bên đường, anh như bị kéo ngược về năm năm trước – về những ngày có Lưu Lệ Á bên cạnh.
Vừa bước vào cổng, một tình nguyện viên đưa anh bản đồ chỉ dẫn cùng lời hỏi thăm ân cần. Lâu rồi anh mới trở lại đây, bèn hỏi đường đến khoa tâm lý. Người tình nguyện viên chỉ dẫn cặn kẽ, kèm theo một tờ tài liệu về sức khỏe tinh thần, trong đó có các bài tự đánh giá, nếu cần có thể làm thử trước.
Anh cảm ơn, nhét tài liệu vào cùng bản đồ, rồi đi thẳng đến phòng bác sĩ Dương.
Bác sĩ Dương – người đeo kính gọng vàng, tuổi chừng năm mươi – vẫn hiền từ như trong ký ức của anh. Anh vừa định giới thiệu, thì bác sĩ đã mỉm cười cắt ngang:
“Tôi nhớ rồi, Chu Nham đã nói với tôi. Tôi cũng đã xem lại hồ sơ bệnh án của cậu.”
Ông vỗ nhẹ lên vai Trần Lạc Du, bảo anh ngồi xuống ghế sofa, rồi quay đi rót nước.
Trong lúc anh uống nước, bác sĩ đóng cửa lại, ngồi đối diện và hỏi:
“Dạo này cậu sống thế nào?”
“Cũng ổn.”
“Đã ngưng thuốc rồi à?”
Gần đây, Trần Lạc Du lại bắt đầu uống Paroxetine. Anh do dự, không biết có nên nói thật hay không. Nhưng bác sĩ Dương có kinh nghiệm lâu năm, chỉ cần vài giây đã phát hiện sự chần chừ của anh, liền đổi cách hỏi:
“Nếu cần giúp đỡ, cứ nói với tôi. Ngày xưa cậu vừa vào, tôi đã khám cho cậu, nhiều chuyện tôi vẫn còn nhớ rõ.”
“Vâng, hôm nay tôi đến là muốn hiểu rõ về chuyện năm đó.”
Bác sĩ gật đầu, để anh tiếp tục:
“Bác sĩ, tôi được đưa đến đây như thế nào ạ?”
Bác sĩ mở hồ sơ trên hệ thống, xác nhận xong mới trả lời:
“Mẹ cậu nói cậu phát bệnh ở nhà. Lúc đó cậu tự đến bệnh viện, không có ghi nhận xe cứu thương.”
Trần Lạc Du lại hỏi:
“Mẹ tôi nói gì, bác sĩ còn nhớ không?”
Phần tiền sử bệnh đã được ghi rõ. Vì đây là hồ sơ của anh, bác sĩ Dương cho anh xem trực tiếp trên màn hình. Khi ánh mắt anh dừng lại ở dòng chữ: [
Bệnh nhân có vết bầm tím nhẹ đến trung bình ở cổ tay, hông, hai bên đùi và mắt cá chân
], anh cuộn xuống và thấy những bức ảnh chụp vết thương ở tay chân.
Ký ức thời gian nằm viện rất mơ hồ, do tinh thần suy sụp nặng, phần lớn anh sống trong trạng thái hôn mê. Vì vậy, anh hoàn toàn không nhớ mình từng có những vết thương này.
Nhìn những dấu bầm trên màn hình, anh lập tức nhận ra – đây là dấu vết để lại bởi vật cứng siết chặt.
Anh nhíu mày:
“Mẹ tôi có giải thích gì về nguồn gốc những vết thương này không?”
Bác sĩ Dương suy nghĩ một chút rồi nhớ lại:
“Bà ấy nói, mỗi khi cậu lên cơn, lại tự làm tổn thương bản thân. Bà không còn cách nào khác nên đành phải trói cậu lại.”
Bệnh nhân tại bệnh viện tâm thần thường có xu hướng tự hủy hoại bản thân, nên quy trình tiếp nhận cũng khác với bệnh viện thông thường. Lúc đó, tình trạng của Trần Lạc Du chưa nghiêm trọng đến mức phải báo cảnh sát, nên bệnh viện xử lý theo quy trình bình thường.
Tuy nhiên, bác sĩ Dương nhắc đến một chi tiết khác:
“Lúc mới nhập viện, cậu thường xuyên nôn mửa. Tôi đã làm CT não, phát hiện tổn thương ở vùng hải mã bên trái của cậu.”
(1) Vùng hải mã đóng vai trò quan trọng trong việc ghi nhớ và định vị không gian. Nghiên cứu cho thấy, kích thước hải mã liên quan trực tiếp đến khả năng ghi nhớ.
Bác sĩ dùng chuột kéo xuống, chỉ vào ảnh CT và giải thích:
“Lúc đó tình trạng cậu khá phức tạp. Mẹ cậu rất lo lắng. Phải đến lần khám thứ ba, tôi mới biết – trước khi đưa cậu vào viện, cậu đã ở một trung tâm cải tạo suốt nửa tháng.”
“Cái gì?” Trần Lạc Du ngạc nhiên: “Trung tâm cải tạo?”
Bác sĩ Dương trỏ vào ghi chú ở trang thứ năm hồ sơ: [
Mẹ bệnh nhân cho biết, trước khi nhập viện, bệnh nhân đã trải qua 14 ngày điều trị bằng điện giật nhẹ và thôi miên tại một trung tâm cải tạo, nhằm mục đích điều chỉnh khuynh hướng giới tính của bệnh nhân.]
Đọc xong hai dòng ấy, sắc mặt Trần Lạc Du lập tức thay đổi, bàn tay phải run rẩy không kiểm soát. Bác sĩ Dương đoán ngay – suốt bao năm qua, mẹ anh chưa từng kể chuyện này. Ông cũng nhớ lại ánh mắt ân hận của người mẹ năm xưa, cùng lời dặn dò cẩn trọng. Ông cảm thấy xót xa.
Trong bối cảnh xã hội hiện tại, những trung tâm cải tạo trái phép vẫn âm thầm tồn tại. Nhiều phụ huynh, sau khi thất bại với phương pháp điều trị chính thống, tin vào những nơi này, đưa con em vào với hy vọng “chữa khỏi” các khuynh hướng bị coi là “phản nghịch”.
Bác sĩ Dương đã làm nghề hơn hai mươi năm, chứng kiến không ít phụ huynh như Lưu Lệ Á, tiếp nhận không ít bệnh nhân như Trần Lạc Du.
Họ vốn khỏe mạnh, nhưng vì những suy nghĩ, hành vi khác biệt với chuẩn mực xã hội, bị gia đình đưa vào “điều trị bệnh”. Người may mắn thì trở lại cuộc sống bình thường mà vẫn giữ được bản ngã. Phần lớn, hoặc tâm lý rối loạn, hoặc mang theo di chứng nặng nề.
Xét từ góc nhìn của bác sĩ Dương, Trần Lạc Du là một trong số ít người may mắn giữa những kẻ bất hạnh.
Anh trải qua nửa tháng điều trị không chính quy. Dù để lại di chứng, nhưng mẹ anh đã kịp nhận ra và dừng lại. Sau thời gian nằm viện, tinh thần anh dần ổn định. Trí nhớ bị ảnh hưởng, nhưng khả năng tự lập vẫn giữ được. Chỉ cần kiên trì uống thuốc, tái khám, có thể hồi phục.
Khi Chu Nham gọi điện, bác sĩ Dương đã hỏi sơ qua tình hình hiện tại. Chu Nham không nói rõ, chỉ cho biết Trần Lạc Du hiện là bác sĩ cấp cứu.
Có thể làm bác sĩ cấp cứu – nghĩa là anh đã hồi phục cơ bản. Nếu không, anh không thể chịu nổi áp lực tinh thần khổng lồ của công việc.
Nhìn bàn tay phải đang run của Trần Lạc Du, bác sĩ nhẹ nhàng nhắc:
“Hít thở sâu, thả lỏng vai.”
Trần Lạc Du làm theo. Thực ra, những động tác này đã in sâu vào ký ức từ lâu. Dù chưa kiểm soát hoàn toàn cơ thể, nhưng cảm xúc đã được kìm nén – chỉ là giọng nói khàn đi khi mở miệng:
“Ông còn biết gì nữa không?”
Là bác sĩ điều trị chính, bác sĩ Dương từng thử nói chuyện sâu với anh nhiều lần. Nhưng do tổn thương não, anh không nhớ được nhiều. Lưu Lệ Á cũng không muốn nhắc lại, nên ông không thể khai thác thêm.
“Vậy ông có biết đó là trung tâm nào không?”
Bác sĩ thở dài:
“Cái này tôi cũng không biết.”
“Lý thuyết thì nếu người nhà không muốn nói, chúng tôi không thể ép buộc.”
Trần Lạc Du buông nắm đấm, ngồi thẳng người:
“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn ông đã nói cho tôi những điều này.”
Bác sĩ vẫn quan sát anh. Thấy tay phải anh vẫn run, ông hỏi:
“Lúc nãy tôi hỏi đã ngưng thuốc chưa, cậu không trả lời. Có phải cậu vẫn đang uống?”
Dựa vào sofa, Trần Lạc Du mệt mỏi gật đầu.
“Tôi nhớ lúc đó, mẹ cậu định đưa cậu ra nước ngoài học. Có tiếp tục gặp bác sĩ không?”
Anh lại gật.
Bác sĩ không chạm vào tay trái anh, chỉ chỉ vào miếng băng dán lớn trên mu bàn tay:
“Triệu chứng này bao năm nay vẫn chưa giảm?”
Trần Lạc Du dùng tay phải che lại, nói:
“Thực ra, tôi đã ngưng thuốc từ ba năm trước. Lúc đó, tôi cũng không còn cào vào mu bàn tay nữa. Cảm giác bình thường hơn nhiều, cảm xúc cũng dễ kiểm soát.”
“Vậy vì sao lại tái phát?”
“Gần đây, tôi nhớ lại một số chuyện trong quá khứ. Cảm xúc bất ổn, nên lại bắt đầu uống Paroxetine.”
“Vậy hiện tại cậu còn gặp bác sĩ tâm lý không?”
Sau một hồi im lặng, Trần Lạc Du khẽ lắc đầu.
Bác sĩ Dương không bất ngờ với câu trả lời này.
Hầu hết bệnh nhân tâm thần sau hồi phục đều không muốn thừa nhận mình từng mắc bệnh. Họ không muốn bị người khác nhìn bằng ánh mắt định kiến, càng không muốn điều đó ảnh hưởng đến cuộc sống bề ngoài yên ổn. Vì vậy, khi tái phát, họ thường tự mua thuốc hoặc tìm đến các phương pháp không chính quy.
Cách này dễ khiến bệnh nặng thêm. Bác sĩ nói:
“Tôi làm kiểm tra cho cậu nhé? Dù có tiếp tục điều trị hay không, ít nhất cậu cũng cần hiểu rõ tình trạng của mình.”
“Là bác sĩ, cậu chắc cũng biết việc che giấu bệnh tật có thể gây hậu quả gì.”
Ông cố gắng dùng giọng nhẹ nhàng, không muốn tạo thêm gánh nặng cho Trần Lạc Du.
“Hiện tại chưa cần đâu.” Trần Lạc Du đứng dậy: “Hai hôm nay tôi thấy ổn hơn rồi.”
Bác sĩ định khuyên thêm, nhưng anh cắt ngang:
“Bác sĩ Dương, những gì ông nói hôm nay, và việc tôi đang uống thuốc – tôi mong ông giữ kín.”
Bác sĩ gật đầu:
“Cậu yên tâm.”
Là bác sĩ, ông luôn giữ đạo đức nghề nghiệp. Trần Lạc Du không lo lắng, chỉ nhắc:
“Đặc biệt là mẹ tôi. Nếu bà có liên hệ với ông, mong ông đừng nói tôi đã đến đây.”
Ra khỏi cổng Đình Lục Giác, Trần Lạc Du đưa tay đón những hạt mưa bay nhẹ trong không khí.
Lúc đến trời vẫn âm u, giờ thì mưa đã bắt đầu rơi. Ba xe hàng rong ven đường vội dựng ô che. Anh liếc nhìn, thấy chiếc ở giữa đang bán bánh cuộn muối tiêu.
Chủ là một phụ nữ lớn tuổi, khuôn mặt có hai vết nám do nắng gió – khiến anh nhớ đến mẹ Trần Phi Lân.
Giống như việc anh không thể liên lạc với Cao Vũ Hành, hay không biết nơi an táng của Trần Phương Văn, anh cũng không rõ tình hình gia đình Trần Phi Lân.
Chắc hẳn họ đã rất khó khăn sau biến cố năm đó.
Ngẩng đầu hít sâu, vài giọt mưa lọt vào khóe mắt, bờ môi. Nhìn làn hơi thở tan vào bầu trời xám, anh đưa tay nắm lấy – nhưng chẳng nắm được gì.
Cảm giác đó giống như hiện tại của anh: không thể nắm giữ bất cứ điều gì.
Dù bác sĩ Dương khuyên anh nên kiểm tra, để có trách nhiệm với cơ thể. Nhưng kiểm tra xong, anh sẽ nhận lại được gì?
Lưu Lệ Á từng tàn nhẫn đưa anh đi “điều trị” chỉ vì muốn biến anh thành “người bình thường”.
Anh thật sự là con ruột của bà ấy sao?
Không biết đứng ngẩng đầu bao lâu, cổ bắt đầu mỏi, tầm nhìn mờ đi. Anh cúi đầu, đi đến bên gốc cây gần đó, lấy điện thoại tìm số Trần Phi Lân. Nhưng ngay khi chuẩn bị bấm gọi, anh nhớ lại lời y đã dặn:
Yêu cầu anh giữ khoảng cách.
Ngón tay phải run run, cuối cùng anh bấm nút back, mở WeChat và gõ một tin nhắn vào khung trò chuyện:
【Tối nay anh có về không? Chúng ta có thể gặp nhau một lần nữa không?】
Anh mua hai phần bánh cuộn muối tiêu đối diện, rồi trở về nhà.
Trần Phi Lân không trả lời. Cửa phòng 602 tối om. Anh về nhà, ăn bánh coi như bữa tối, uống hai chai Corona thay nước.
Tiếc là bánh không ngon bằng mẹ Trần Phi Lân làm, Corona cũng chẳng bằng rượu y pha.
Tắm xong, anh nằm lên giường, lại mở WeChat.
Ngoài vài thông báo trong nhóm bệnh viện, Chung Hàng, Chu Nham, Triệu Tuấn Phàm đều nhắn tin – nhưng anh chẳng muốn mở khung chat nào.
Chỉ uống hai chai bia, chưa đến 9 giờ, mà cơ thể đã mệt nhoài, đầu óc choáng váng như say, không thể tập trung.
Ánh mắt dừng lại ở khung chat được ghim đầu tiên – nhìn dòng tin nhắn vẫn chưa có hồi âm, anh chậm rãi chớp mắt, rồi nhắm mắt.
Ác mộng ập đến.
Anh đứng trước căn phòng trọ cháy rụi. Khác lần trước, lần này lửa đã tắt. Anh mặc áo ngủ, chân đất, đứng giữa vũng nước trước cửa. Không xa, một bóng lưng cao gầy cúi đầu giữa đống đổ nát.
Áo phông dính đầy máu và vết bẩn, cánh tay phải bị cháy đến trơ xương thịt, ngón tay trái vẫn rỉ máu. Anh nhận ra – đó là Trần Phi Lân. Kinh hoàng đến nỗi gan muốn vỡ, nhưng chưa kịp bước tới, đã bị người khác kéo đi.
Người kéo anh chỉ để lộ lưng – anh thấy chiếc váy dài trắng đen. Kiểu váy ấy, Lưu Lệ Á từng rất thích, và giờ đang mặc trên người này. Anh vùng vẫy, ai đó thì thầm bên tai, một cơn chóng mặt ập đến – rồi anh bị trói lên giường sắt.
Cổ tay, mắt cá chân bị siết chặt bằng dây đai. Hông và đùi bị cố định. Anh như con cừu chờ mổ, bất động. Trên đầu anh là một thiết bị đặc biệt. Có người bật công tắc – dòng điện mạnh xé toạc não anh.
Cơ thể co giật, mắt mở nhưng không thấy gì. Chất lỏng có mùi khó chịu trào ra từ miệng. Anh sặc vào phổi, ho đến mức đau như kim chọc – nhưng tất cả chẳng thấm vào đâu so với cơn đau đầu như nứt ra.
Chỉ khi mất ý thức, sự tra tấn mới dừng. Nhưng chẳng bao lâu, anh lại bị đẩy vào cơn đau tương tự – như bị kẹt trong ác mộng vô tận.
Hôm sau, anh xin nghỉ. Không có tiếng báo thức, nên đến gần trưa anh mới tỉnh. Đầu óc choáng váng, tay chân mềm nhũn, người ướt đẫm mồ hôi. Anh ngồi bên giường một lúc lâu mới đứng dậy được.
Tắm nước nóng, tinh thần khá hơn chút. Uống một cốc nước lạnh, anh gõ cửa nhà bên.
Trần Phi Lân vẫn không về. Không trả lời tin nhắn. Lại một lần nữa, y lặng lẽ biến mất.
Anh ngồi xuống sofa, nhìn chằm chằm vào túi nhựa trên bàn – mấy miếng bánh cuộn muối tiêu còn lại – nhìn đến ngẩn ngơ. Anh ngồi như vậy đến chiều. Có vài cuộc gọi nhỡ – nhưng không phải từ Trần Phi Lân.
Anh ngủ gật trên sofa đến khi trời tối. Bỗng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Anh không muốn động, đến khi người ngoài bắt đầu gọi tên và gọi điện, anh mới miễn cưỡng dậy.
Triệu Tuấn Phàm tỏ vẻ bực, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của anh, liền im bặt. Vừa vào cửa, thay dép xong, thấy anh nằm trên sofa, y bước lại gần:
“Cậu bị ốm à?”
Trần Lạc Du không muốn nói, chỉ nhắm mắt. Triệu Tuấn Phàm sờ trán anh, lẩm bẩm:
“Không sốt.”
Y ngồi xổm xuống:
“Lại bị người cậu thích làm thất vọng rồi đúng không?”
Anh vẫn im lặng. Triệu Tuấn Phàm liền kéo chăn ra:
“Tối nay chia tay chủ nhiệm Tống, cậu quên rồi à?”
Mí mắt anh động đậy. Cuối cùng, Trần Lạc Du mở mắt. Triệu Tuấn Phàm tiếp:
“Họ đều đã đến rồi. Bây giờ 6 giờ 40. Nếu cậu không muốn đi, tôi có thể tìm lý do giúp cậu vắng mặt.”
“Không cần. Tôi chỉ cần thay đồ rồi đi.”
Anh chống tay ngồi dậy, vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Triệu Tuấn Phàm đi quanh phòng khách, rồi vào bếp xem thử. Không thấy gì ăn được, thùng rác trống – chỉ có một hộp thuốc trắng vứt bên trong.
Hộp thuốc bình thường, người khác có thể bỏ qua. Nhưng Triệu Tuấn Phàm là bác sĩ – chỉ liếc một cái đã nhận ra. Sắc mặt y thay đổi, cúi xuống nhặt lên.
Bên trong là vỉ thuốc đã hết. Y suy nghĩ một hồi, rửa tay rồi mở tủ lạnh xem. Khi quay lại, Trần Lạc Du đã thay đồ xong, không thèm nhìn y, chỉ cúi xuống thay giày.
Triệu Tuấn Phàm không nói gì, xuống lầu. Trần Lạc Du định mở khóa xe, thì y bảo:
“Ngồi xe tôi đi, tiện hơn.”
Anh vốn không thích lái, nên lặng lẽ ngồi ghế phụ. Trên đường, Triệu Tuấn Phàm hiếm khi im lặng đến vậy. Anh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Đến khi xe dừng, y mới hỏi:
“Quà đâu rồi?”
Chủ nhiệm Tống là tiền bối ở khoa cấp cứu. Trần Lạc Du từng học hỏi từ ông, rất kính trọng. Lần này ông được thăng chức, mọi người quyết định tổ chức tiệc chia tay – anh không thể từ chối.
“Quà?” Anh lúng túng: “Tôi quên mất… giờ làm sao?”
“Làm sao?” Triệu Tuấn Phàm thở dài, bảo anh đợi, rồi chạy sang trung tâm thương mại đối diện mua giúp.
Anh tựa vào cửa xe, đợi một lúc, lại rút điện thoại định nhắn Trần Phi Lân. Nhưng ngón tay cứ dừng lại, rồi lại ấn – cuối cùng lại xóa. Cảm thấy gửi gì cũng là làm phiền. Đang chán nản, có người gọi từ phía sau.
Tiểu Phương cầm một món quà đã gói sẵn:
“Chủ nhiệm Trần, sao anh chưa lên?”
Trần Lạc Du đứng thẳng:
“Đang đợi người. Sao cậu đến muộn thế?”
“Em có ca cấp cứu nên trễ chút.” Tiểu Phương nhìn xe phía sau: “Xe bác sĩ Triệu phải không? Anh ấy đâu rồi?”
“Đi mua giúp tôi đồ.”
“Vậy em lên trước nhé.”
“Ừ.”
Anh nhìn Tiểu Phương đi được vài bước, định tiếp tục xem điện thoại thì y dừng lại, quay lại hỏi:
“Chủ nhiệm Trần, anh với chủ nhiệm Triệu quan hệ tốt vậy, hai người quen nhau lâu rồi à?”
Khi mới vào viện, Trần Lạc Du giấu mối quan hệ với Triệu Uẩn Nho để tránh đồn đoán. Về sau, Triệu Uẩn Nho say rượu mới vô tình tiết lộ.
Tiểu Phương vào viện chưa lâu, chưa rõ chuyện này. Trần Lạc Du giải thích:
“Tôi học đại học, chủ nhiệm Triệu dạy tôi. Sao vậy?”
“Không có gì.” Tiểu Phương lắc đầu. “Chỉ thấy thầy trò thân thiết như vậy hơi lạ.”
“Tôi may mắn, gặp được thầy kiên nhẫn, tốt bụng.”
Tiểu Phương cười – nụ cười có chút gượng. Trần Lạc Du hỏi:
“Có chuyện gì muốn nói à?”
Y do dự, rõ ràng muốn nói, nhưng liếc nhìn xe sau lưng anh rồi thôi:
“Không có gì ạ.” Rồi đi lên trước.
Triệu Tuấn Phàm mua giúp anh một tượng Phật ngọc treo xe – món quà chủ nhiệm Tống rất thích. Trong bữa tiệc, ông còn mời Trần Lạc Du uống rượu Mao Đài.
Trần Lạc Du vốn không uống được. Triệu Tuấn Phàm theo lệ cầm ly chắn giúp, nhưng chủ nhiệm Tống không đồng ý:
“Sau bữa này, không biết còn gặp lại không. Cậu phải tự uống.”
Anh không từ chối. Nhưng dạo này dạ dày không ổn, ba ly vào bụng đã thấy nóng ruột. Triệu Tuấn Phàm gắp đồ ăn cho anh, nhưng anh ăn vài miếng đã ngán. Sau đó, vài bác sĩ đến chúc rượu, anh lại uống thêm – đến khi lên xe, người đã lâng lâng, cười ngây ngô.
Mọi người định đi tăng hai, Triệu Tuấn Phàm nói sẽ đưa anh về. Trên đường, Trần Lạc Du im lặng. Như lúc đi, anh dựa vào ghế, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Về đến dưới nhà, Triệu Tuấn Phàm đỡ anh lên lầu, vất vả lắm mới tới tầng sáu. Anh giơ tay gõ cửa phòng 602.
Lúc này đã gần 11 giờ, đa số đã ngủ. Triệu Tuấn Phàm biết anh cho thuê phòng đó, sợ anh gây ồn, vội dỗ anh lấy chìa khóa, mở cửa rồi dìu vào.
Lúc thay giày, chân anh mềm nhũn. Triệu Tuấn Phàm vội đỡ. Không rõ vì chưa bật đèn hay do say quá, tay Trần Lạc Du bất giác vòng qua vai y, cười ngây ngô, thì thầm bên tai:
“Anh à…”
Triệu Tuấn Phàm sững người. Chưa kịp phản ứng, đã nghe anh tiếp:
“Chúng ta… hức… làm một lần đi?”
—————
Tác giả có lời muốn nói:
Triệu Tuấn Phàm: ?? Hóa ra bình thường cậu lại có thể phóng khoáng đến vậy trước mặt đàn ông?