93. Chương 93: Ngủ say như lợn

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 93: Ngủ say như lợn

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[…Anh còn có thể… chấp nhận em không?]
—–oOo—–
Chưa từng thấy anh như thế bao giờ, da đầu Triệu Tuấn Phàm tê dại. Muốn bảo anh đứng thẳng dậy, nhưng anh lại càng mềm nhũn, cả người đổ dồn vào người y.
Y không thể buông tay để anh ngã, đành chiều theo: “Cậu đứng lên đã, rồi hãy cởi giày.”
Y tưởng sẽ không dễ dàng vậy, không ngờ Trần Lạc Du thật sự đứng vững, nhưng hai tay vẫn bám chặt lấy cánh tay y, hai chân loạng choạng dẫm lên nhau.
Sau khi cởi giày, Trần Lạc Du đứng trên nền gạch lạnh buốt, lại níu lấy Triệu Tuấn Phàm, mười ngón chân co quắp nói: “Lạnh quá.”
Không muốn tranh cãi với kẻ say, Triệu Tuấn Phàm dứt khoát cúi người bế ngang anh lên, đặt nhẹ xuống giường trong phòng ngủ.
Vừa chạm lưng vào đệm mềm, Trần Lạc Du “ừ” khẽ một tiếng, vươn tay định ôm. Triệu Tuấn Phàm nhanh chóng né tránh, nhét chiếc gối vào lòng anh, rồi kéo chăn đắp kín người, mới cúi xuống nói: “Ngủ đi.”
Trên đường vào, Triệu Tuấn Phàm không kịp bật đèn, chỉ dựa vào trí nhớ về căn nhà của Trần Lạc Du nên mới đi được đến mép giường. Trần Lạc Du say khướt, vẫn tưởng y là Trần Phi Lân, thấy y lạnh lùng như vậy liền vùng vẫy vài cái, phát hiện y không chịu ôm mình, lập tức nghẹn ngào: “Trần Phi Lân, rốt cuộc em phải làm gì anh mới chịu tha thứ?”
Triệu Tuấn Phàm nhíu mày, chưa kịp nghĩ ra cách trả lời, Trần Lạc Du đã bực bội, hai chân đạp mạnh lên giường như đứa trẻ đang dỗi.
Không ngờ anh say rượu lại như thế này. Triệu Tuấn Phàm định dọa anh vài câu cho im, nhưng chợt nhớ tối nay khi tìm anh, thấy vẻ mặt uể oải và mảnh thuốc trong thùng rác, liền ngồi xuống mép giường, hỏi: “Em đã làm gì mà anh không thể tha thứ?”
Trần Lạc Du tiếp tục giãy giụa, thấy không thoát được liền dừng lại, mở to mắt nhìn bóng người bên giường: “Anh… (ợ).”
“Em nói gì?”
“Biết còn hỏi!”
“Ồ, vậy em trả lời anh trước đi, tại sao lại uống Paroxetine?”
Người trên giường im lặng một lúc, rồi thì thầm: “Em không biết anh nói gì…”
Triệu Tuấn Phàm không nhìn rõ mặt anh, nhưng nghe giọng yếu ớt thì đoán được là đang chột dạ: “Đó là thuốc chống trầm cảm, em uống bao lâu rồi? Có đi khám bác sĩ tâm thần chưa?”
Câu hỏi khiến Trần Lạc Du nhớ lại Trung tâm Tinh Vệ, lòng lại chùng xuống, nức nở: “Vậy tại sao anh không trả lời tin nhắn của em?”
“Tin nhắn nào?”
“Là em nói muốn gặp anh.” Trần Lạc Du cảm thấy tủi thân, muốn giận nhưng sợ Trần Phi Lân bỏ mặc, đành nuốt giận: “Bây giờ anh sao thế này? Trước kia đi đâu cũng nói với em, giờ cứ… (ợ), cứ im lặng rồi biến mất…”
“Anh có nghĩ đến không, em không tìm thấy anh thì lo lắng thế nào?”
“Em một mình đến Đình Lục Giác, bác sĩ Dương nói là do em… (ợ), mẹ đưa em đi trung tâm cải tạo nên mới quên anh, em khổ sở lắm!”
Triệu Tuấn Phàm cảm nhận lực đè trên người mình đã buông lỏng, thấy Trần Lạc Du giơ tay che mặt, nhưng không che được giọng nói nghẹn ngào.
Anh thật sự không chịu nổi nữa rồi.
Kiểu dở dang này, không biết còn phải kéo dài bao lâu nữa Trần Phi Lân mới chịu tha thứ, mới chịu hàn gắn?
Hay là thực ra, cả đời này họ không còn cơ hội ở bên nhau? Vì thế Trần Phi Lân mới luôn từ chối anh?
Anh kích động đến ngực phập phồng. Mắt Triệu Tuấn Phàm đã quen với bóng tối, nhìn rõ bóng người trên giường.
Những lời Trần Lạc Du nói nghe thì lộn xộn, nhưng Triệu Tuấn Phàm hiểu anh phần nào, lại từng học cùng nên đương nhiên hiểu Đình Lục Giác là gì, cũng đoán được ý nghĩa của “trung tâm cải tạo”.
Một bàn tay chạm nhẹ vào hông Triệu Tuấn Phàm, thăm dò, rồi khẽ siết lấy bàn tay y đang chống xuống giường. Sau đó, một ngón út khẽ móc vào ngón út của y.
Triệu Tuấn Phàm cúi đầu, thấy Trần Lạc Du đã bỏ tay khỏi mặt, đôi mắt ướt ánh lên trong bóng tối, dù không rõ biểu cảm, vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy đang dán chặt vào mình.
Ngập ngừng một hồi, Trần Lạc Du hỏi khẽ: “Anh… anh có thể trả lời em một câu hỏi không?”
Triệu Tuấn Phàm nhìn anh: “Câu hỏi gì?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Trần Lạc Du như đang suy nghĩ, lại như khó mở lời. Triệu Tuấn Phàm đợi lâu mới nghe thấy anh thì thầm nhỏ hơn: “Anh…”
“…Anh còn có thể… chấp nhận em không?”
***
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp mây mỏng, in những vệt sáng vàng nhạt lên bức tường gạch men trắng của ban công. Một chú chim lông xanh vô danh đậu im trên dây phơi, như đang chăm chú nhìn người đàn ông đang hút thuốc. Khi làn khói bay lên, nó vỗ cánh bay đi.
Nhìn sang ban công bên cạnh vẫn im ắng, Trần Phi Lân quay người, dựa lưng vào lan can ngước lên trời.
Chỉ mới đứng ngoài chưa đầy hai mươi phút, hắn đã hút bốn điếu thuốc. Trước đó đã hứa với Trần Lạc Du sẽ bỏ thuốc, nhưng thực sự làm mới thấy khó. Đặc biệt là tối qua, để lấy lòng tin của Tào Tư, hắn đã vận chuyển thành công một lô thuốc giả đến điểm giao.
Người nhận kiểm xong hàng, vỗ vai hắn, nhét vào túi áo ngực một phong bao lì xì dày cộp, cười nói: “Vất vả rồi, đi mát-xa nghỉ ngơi đi.”
Nhìn đám người khiêng hàng lên xe, tay hắn trong túi áo nắm chặt, rồi lại buông ra, cuối cùng chỉ còn cách rút thuốc ra, dùng hành động hút thuốc để che giấu sự bất thường.
Tào Tư làm thuốc giả đã lâu, phạm vi rộng, số tiền lớn, đội lão Ngô theo dõi từ lâu. Nhưng Tào Tư và những người phía sau quá cẩn trọng, chưa lần nào bắt được bằng chứng rõ ràng. Lần trước hắn vào tù cũng chỉ vì sai phạm kế toán, ra tù liền tách khỏi tập đoàn, khiến việc phá án càng thêm khó khăn.
Trần Phi Lân ở bên Tào Tư bốn năm rưỡi, trong tù chịu đủ khổ mới được gã tin tưởng, ra tù vẫn ở lại. Nhưng xung quanh Tào Tư còn nhiều người khác, muốn lấy được tài liệu quan trọng nhất, hắn chỉ có thể từng bước thâm nhập.
Dập điếu thuốc trong gạt tàn, Trần Phi Lân châm một điếu mới. Vừa đóng bật lửa, cửa ban công bên cạnh bật mở.
Hắn tưởng Trần Lạc Du đã dậy, ngước lên thì thấy một người đàn ông cao gần bằng mình.
Đối phương cũng hơi bất ngờ, nhìn hắn hồi lâu rồi hỏi: “Trần Phi Lân?”
Đầu điếu thuốc bị răng cắn mạnh, vị đắng trào lên cổ họng, Trần Phi Lân sững người, mặt mũi cứng đờ.
Thấy phản ứng của hắn, Triệu Tuấn Phàm khẽ cong môi, liếc hắn thêm lần nữa rồi quay vào trong. Khi cánh cửa ban công khép lại sau lưng Triệu Tuấn Phàm, Trần Phi Lân chống tay vào lan can, lắc đầu cố trấn tĩnh.
Lúc đầu, do ánh sáng ngược, hắn không nhận ra. Sau đó mới nhớ ra: đây là đồng nghiệp trong bệnh viện của Trần Lạc Du, cũng là người từng khiêng anh lên nhà lần trước.
Nhưng sao đối phương lại biết tên thật của hắn?
Hơn nữa, giờ mới hơn năm giờ, sao người này đã xuất hiện ở ban công nhà Trần Lạc Du? Hắn về nhà lúc ba giờ rưỡi, không nghe thấy động tĩnh gì trong nhà kia. Vậy là người này đã ở lại qua đêm?
Biết tên thật của hắn, lại còn qua đêm tại nhà Trần Lạc Du.
Trần Phi Lân không dám nghĩ tiếp. Mối quan hệ của họ vừa mới hàn gắn chút ít, Trần Lạc Du không thể nào không biết nặng nhẹ như vậy. Nhưng nếu không phải do Lạc Du nói, thì sao người này biết được?
Điếu thuốc trên môi đã cháy hơn một phần ba, tàn thuốc rớt xuống, bỏng nhẹ mu bàn chân, mới khiến hắn tỉnh táo trở lại.
Hắn liếc sang ban công đối diện, nghĩ thay vì ngồi đoán mò, chi bằng sang hỏi cho rõ.
Về phòng thay đồ, hắn sang gõ cửa. Triệu Tuấn Phàm mở cửa nhanh chóng, thấy hắn cũng không ngạc nhiên, nhưng không mời vào nhà.
Trần Phi Lân nhíu mày nhìn Triệu Tuấn Phàm, đối phương hơi tựa vào khung cửa, ra vẻ chờ hắn lên tiếng.
Giằng co một lúc, Trần Phi Lân hỏi trước: “Lạc Du đâu?”
“Đang ngủ.” Triệu Tuấn Phàm chỉ về phía phòng ngủ: “Tối qua lăn lộn trên giường mệt quá, giờ ngủ say như heo.”
Rồi anh cười híp mắt nói: “Còn ngáy nữa cơ.”