22. Chương 22

Trèo Lên Cành Cao thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thái tử vì sao vẫn chưa hành động? Cấm quân đã bao vây phủ đệ của bản vương rồi, bản vương đã không còn lối thoát.”
Ta ngờ vực nhìn Triệu Phất Hoài, không hiểu vì sao hắn lại giữ im lặng. Chỉ thấy sắc mặt Triệu Phất Hoài trắng bệch, đôi nắm đấm bên sườn siết chặt. Sau đó, hắn bất ngờ quỳ sụp xuống đất, cất tiếng gọi: “Phụ thân!”
Vẻ mặt bình thản không chút xao động của Thất vương gia lập tức vỡ vụn. Ông nắm chặt tay vịn ghế, đôi môi run rẩy: “Con... con biết từ bao giờ?”
Phản ứng của Thất vương gia khiến ta ngay lập tức hiểu ra sự thật của sự việc. Đây gọi là gì đây chứ? Bí mật hoàng thất? Tráo đổi cốt nhục hoàng gia? Hay là ly miêu hoán Thái tử? Không đợi ta kịp suy nghĩ thêm, Triệu Phất Hoài đã lên tiếng: “Năm đó, sau khi Thừa Tá Đế đăng cơ, hậu cung mãi không có tin vui, các đại thần nghi ngờ ông ta không có khả năng sinh con, thi nhau dâng sớ yêu cầu ông ta tự xin thoái vị.”
“Thế nhưng chỉ một năm sau, Hoàng hậu và Thất vương phi cùng lúc mang thai, vốn là đại hỷ sự của thiên hạ, dấu hiệu thái bình. Nhưng ai ngờ Thất vương phi mang thai mười tháng, lại sinh ra một nghiệt thai quái dị, toàn thân vàng rực, da dẻ như sáp nến, cuối cùng theo lời thỉnh nguyện của muôn dân mà bị thiêu sống để tế trời.”
“Kể từ đó, Thất vương phi phát điên, Thất vương gia cũng bắt đầu trở nên âm hiểm đa nghi.”
Theo lời kể của hắn, sắc mặt Thất vương gia càng thêm nhợt nhạt. Triệu Phất Hoài tiếp tục: “Thuở đầu Thừa Tá Đế đăng cơ, nhiều cựu thần vẫn ngầm ủng hộ Thất vương gia. Nhưng sau vụ việc nghiệt thai, bọn họ đều đồng loạt quay lưng lại, bắt đầu tin rằng Thất vương gia sinh ra nghiệt thai là kẻ bị trời cao ruồng bỏ, còn Thánh thượng hạ sinh được Thái tử khỏe mạnh mới là Thiên Mệnh Chi Tử.”
“Nhưng thật ra...” Triệu Phất Hoài chuyển giọng, “Hoàng hậu vốn dĩ không hề mang thai, người sinh hạ đương kim Thái tử chính là Thất vương phi.”
“Thừa Tá Đế tốn nhiều công sức như vậy, không chỉ để thu phục lòng quân thần, mà còn để thuận theo ý Tinh Hoàn Điện. Chỉ cần Tinh Hoàn Điện không đứng ra phản đối, sẽ không có ai nghi ngờ Thái tử không phải con ruột của ông ta. Sau đó ông ta lại từ ngoài cung ôm về vài đứa trẻ nhận làm công chúa, mọi người cũng chỉ nói ông ta đường con cái gian nan, dưới gối chỉ có duy nhất một vị hoàng tử, sẽ không ai đoán được thực chất ông ta vốn dĩ không có khả năng sinh con.”
“Nhờ vậy, ông ta vẫn có thể ngồi vững trên ngai vàng đế vương.”
Âm mưu chồng chất âm mưu, tính kế cả đệ đệ ruột thịt, thiên hạ, cho đến cả Tinh Hoàn Điện. Ta thật khó mà tưởng tượng nổi người vẫn được thế gian ca tụng là “Nhân quân trăm năm có một” lại có thể làm ra những chuyện như vậy. Thảo nào những năm qua Triệu Phất Hoài phải cố tình giả vờ làm kẻ phù phiếm, phong lưu.
Thất vương gia cũng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng lớn, hai tay ôm lấy khuôn mặt. Triệu Phất Hoài nói tiếp: “Năm đó, sau khi con hắt một chén rượu vào người thúc phụ trong buổi yến tiệc, liền nghe tin Thất thúc lâm bệnh nặng. Con không hiểu nổi, một vị Thất hoàng thúc vốn dĩ hống hách, ngang tàng, sao có thể vì chuyện này mà cúi đầu chịu thua, cam tâm tình nguyện trở về đất phong của mình? Thế là con hạ lệnh bí mật điều tra, trải qua bao năm ròng, cuối cùng mới tìm ra sự thật. Hóa ra, đó là vì...”
“Vì...” Thất vương gia nhắm mắt lại, “Sau ngày hôm đó, hoàng huynh đã đích thân nói với ta, thực chất con chính là nhi tử của ta. Nếu ta an phận thủ thường, nhi tử ta sẽ được bình an vô sự, kế thừa đại thống. Nhưng nếu ta tiếp tục làm càn, mạng của con sẽ không giữ được.”
Ông vốn không phải kẻ sợ chết. Kể từ khi sinh ra nghiệt thai, thê tử điên loạn, ông đã không còn gì lưu luyến chốn trần gian. Nhưng khi biết mình vẫn còn một cốt nhục của mình sống trên đời, ông liền trở thành miếng thịt trên thớt, mặc người định đoạt.
Mà Thừa Tá Đế không nói sớm, không nói muộn, cứ phải đợi đến lúc Triệu Phất Hoài hắt rượu mới chịu nói ra sự thật. Thảo nào Thất vương gia lại đau đớn như dao cắt, lâm bệnh nặng nằm liệt giường không dậy nổi.
Thất vương gia hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người dậy: “Nay con đã biết rõ sự thật, muốn làm gì thì cứ làm đi. Nếu vì đại cục mà phải áp giải bản vương về kinh thành, bản vương... cũng không một lời oán hận.” Ông cười khổ một tiếng, “Mẫu thân con ba năm trước đã được giải thoát rồi, ta nghĩ nếu nàng có linh thiêng nơi chín suối, biết ta làm vậy cũng sẽ đồng ý thôi.”
Triệu Phất Hoài lại lắc đầu: “Đã bằng lòng gọi Người một tiếng phụ thân, con không định nhận Thừa Tá Đế nữa.”
“Ý con là sao?”
Triệu Phất Hoài chậm rãi ngước mắt nhìn. Ngay giây tiếp theo, từ phía ngoài tường thành truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Cấm Vệ Quân bị tiêu diệt. Vô số tử sĩ như những bóng ma đứng sừng sững trên tường thành cao, rồi lại ẩn mình vào màn đêm u tối.
Đêm ấy, dưới ánh trăng thanh vắng nơi sân nhỏ, ta chậm rãi lau chùi thanh Tàng Tuyền Kiếm. Thanh kiếm này là do phụ thân tặng cho ta trước lúc lên đường. Nói ra cũng thật kỳ lạ, Tống gia ba đời theo nghiệp văn chương, ấy thế mà vật gia bảo lại là một thanh trường kiếm. Phụ thân biết ta vốn thích múa kiếm, liền giao Tàng Tuyền Kiếm cho ta, mong nó có thể bảo vệ ta chu toàn.