Trèo Lên Cành Cao
Chương 7
Trèo Lên Cành Cao thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến tuổi xế chiều, ông không còn giữ được sự hăng hái như thuở thiếu thời, khi từng thề nguyện sẽ trở thành một vị thanh quan liêm khiết, không màng danh lợi như các bậc tiên tổ.
Thế nhưng, ông đã phải học cách tồn tại bằng sự cúi mình, gượng cười nịnh bợ. Rồi ông trơ mắt nhìn trời cao cướp đi người cha ôm hận mà mất khi chí lớn chưa thành, cướp đi người mẹ bị di nương hãm hại, cướp đi người thê tử sớm lìa trần vì phong hàn.
Giờ đây, trời lại muốn cướp đi nữ nhi độc nhất của ông.
Tống Khải Vi thầm nghĩ, nếu kiếp này ông thực sự mang số mệnh cô độc, lận đận, vậy thì những đắng cay mà số phận giáng xuống, xin hãy để một mình ông gánh chịu là đủ rồi.
Giữa tiếng vó ngựa dồn dập, người vốn không tin thần thánh như ông nay lại chắp tay cầu nguyện.
Bồ Tát trên cao, A Di Đà Phật!
Mãi đến đêm khuya, phụ thân mới trở về phủ. Ông đứng lặng ngoài cửa phòng, ánh lửa hắt lên bóng dáng gầy gò của ông. Thanh Hòa thấy vậy liền lộ vẻ vui mừng, định cất tiếng gọi lão gia thì bị ta kéo chặt tay áo ngăn lại.
Ông không gõ cửa, cũng chẳng báo tin mừng, kết cục ra sao đã rõ mười mươi. Đây vốn là điều ta đã liệu trước. Chẳng biết ta đã ngồi trước gương đồng bao lâu, bóng người ngoài cửa vẫn chưa rời đi.
Ta nói nhỏ với Thanh Hòa: "Thổi tắt nến đi."
Nếu thấy nữ nhi đã ngủ say, có lẽ lòng ông sẽ bớt nặng nề hơn.
Thanh Hòa cũng hạ thấp giọng: "Tiểu thư, Người không lên giường nằm sao?"
Ta lắc đầu: "Tắt đèn đi." Trầm ngâm một lát, ta nói tiếp: "Ngươi cũng đi ngủ trước đi, ta muốn được yên tĩnh một mình."
Thanh Hòa định nói rồi lại thôi, cuối cùng thổi tắt nến rồi khẽ cúi mình hành lễ: "Nô tỳ xin cáo lui."
Chẳng rõ qua bao lâu, cửa sổ phía sau không một tiếng động mà mở ra, một bóng người lướt vào. Tử Tô quỳ gối, hai tay dâng lên một hộp gấm: "Tiểu thư, đã tìm thấy thuốc giả chết rồi."
Ánh mắt ta u uẩn rơi trên chiếc hộp. Ba năm trước, trên đường đi lễ Phật, ta tình cờ gặp một nam tử mặc hắc bào, hắn tặng ta thứ thuốc này và bảo rằng sẽ có ngày dùng đến. Lúc đó ta tuy nghĩ hắn là kẻ thần côn lừa đảo, nhưng vẫn giữ lại chút tâm cơ, chôn thuốc ở một nơi bí mật. Không ngờ ngày này lại đến nhanh như thế.
Ta cất chiếc hộp, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, bóng người trên cửa đã mờ đi nhưng vẫn đứng im lìm.
Suốt đêm ấy, Người không hề rời đi.
...
Tin tức Phiêu kỵ Tướng quân vào cung thỉnh chỉ đã lan truyền khắp nơi. Nực cười thay, rõ ràng là một yêu cầu hoang đường nhưng lại chẳng có ai lên tiếng chỉ trích. Trái lại, thiên hạ thi nhau tán dương Thẩm Tướng quân vì lòng thương dân, đề nghị để Hương quân đi cầu thái bình. Còn về việc Hương quân có tình nguyện hay không, chẳng một ai bận tâm.
Giữa những lời đồn đại đầy hào hứng ấy, tin tức công tử Trâu gia bị Trâu lão gia lỡ tay dùng kiếm đâm bị thương không thể ra ngoài, bỗng trở nên nhỏ bé chẳng đáng nhắc tới.
Kể từ khi thánh chỉ ban xuống, Tống gia vắng vẻ như chùa hoang miếu đổ. Kẻ qua đường đều né tránh, sợ bị bắt vào phủ làm con rể đứng tên. Có lẽ vì không khí u ám trước ngày định mệnh, hoặc không muốn bị người ngoài xem làm trò cười, Tống phủ hằng ngày cửa đóng then cài.
Ba ngày sau, lại có một vị phu nhân gõ vang vòng cửa. Bà vận y phục giản dị, trên người không hề có kim trâm ngọc sức, trông có vẻ không phải xuất thân từ gia đình quyền quý, nhưng khí phái toát ra lại không thể diễn tả bằng lời.
Một nữ nhân vừa đi chợ về tò mò hỏi: "Phu nhân, lúc này Tống phủ đang gặp sóng gió dữ dội, bà đến đây định làm gì?"
Giang Thu mỉm cười, chẳng chút kiêng dè đáp: "Tự nhiên là tới cầu hôn."
Một lời nói ra như đá ném mặt hồ. Kẻ bán hàng rong chẳng buồn giữ sạp, người đi đường dừng chân, ngay cả quân lính tuần tra cũng vểnh tai nhìn về phía này.
Đám đông vây quanh, người một câu ta một câu hỏi dồn.
"Nhà ai mà to gan thế, dám tới Tống phủ cầu hôn, không muốn sống nữa sao?"
"Phiêu kỵ Tướng quân giờ là người tâm phúc của Hoàng thượng, kẻ có quan tước trong kinh ai dám đắc tội? Dẫu có rước Tống tiểu thư làm thiếp thì e rằng cả đời này cũng chẳng còn đường thăng tiến! Chẳng lẽ... không phải là người làm quan?"
"Vậy chắc là dân thường như chúng ta rồi? Tuy Tống tiểu thư xinh đẹp, Tống lão gia cũng là quan Tứ phẩm, nếu là bình thường mà được ở rể thì đúng là tổ tiên hiển linh, nhưng cảnh ngộ lúc này, quan lại còn có gia tộc bảo vệ, cùng lắm là mất chức, còn hạng không quyền không thế như chúng ta mà đụng vào Phiêu kỵ Tướng quân thì chỉ có con đường chết. Chẳng lẽ là một gã đắm say sắc dục, muốn 'chết dưới hoa Mẫu Đơn, làm quỷ cũng phong lưu'?"
"Sợ là vị huynh đài này nói trúng rồi, chắc là một lão già sắp chết, hoặc là gã ăn mày không muốn sống nữa."
"Chậc chậc, tiếc cho Tống tiểu thư xuất thân danh môn, cuối cùng lại phải thành thân với một lão ăn mày!"
"Tiếc cái gì? Nếu là ngươi tám chín mươi tuổi rồi, trước khi chết được hưởng thụ sự dịu dàng của đại gia khuê tú, chẳng phải là chuyện vui sướng hay sao?"
Đám nam nhân vây xem phát ra những tiếng cười hiểu ý đầy bất thiện. Nếu là trước kia, bọn chúng tuyệt đối không dám thêu dệt về nữ nhi của mệnh quan triều đình như vậy, nhất là ngay trước cửa phủ. Nhưng nay Tống gia đắc tội với Phiêu kỵ Tướng quân, lung lay sắp đổ, bọn chúng làm sao phải sợ kẻ sắp chết?