Trì Nam Xuân Thủy – Chiết Chi Bạn Tửu
Lời Tuyên Bố Của Trì Cẩn Dư
Trì Nam Xuân Thủy – Chiết Chi Bạn Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nam Tịch từng hình dung cảnh Trì Cẩn Dư đi mua sắm cùng phụ nữ, nhưng chưa bao giờ cô có thể tưởng tượng ra điều đó. Cô nghĩ, một người đàn ông như anh chắc chắn sẽ không làm chuyện đó.
Nhưng hôm nay, ngoại trừ những lúc cô vào phòng thử đồ, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô một giây phút nào.
Nam Tịch từ nhỏ đã quen là trung tâm của sự chú ý, thỉnh thoảng cô lại thích cảm giác ẩn mình trong đám đông như một trải nghiệm mới lạ.
Tại một cửa hàng thời trang nữ tầm trung – cao cấp, tuy chưa hẳn là hàng hiệu xa xỉ, trong khu vực chờ có mấy người đàn ông đang ngồi đợi bạn gái hoặc vợ mua sắm. Người thì sốt ruột nhìn quanh, người cúi đầu dán mắt vào điện thoại, khi bị gọi tên thì ngẩng lên khen vài câu cho có lệ, có người thì mải mê chơi game, vờ như không nghe thấy.
Có vẻ chuyện này đã thành chuyện thường.
Chị gái cùng thử đồ với cô chẳng hề tức giận, gọi chồng không được liền quay lại ngắm mình trong gương.
Cô nhân viên bán hàng còn nhiệt tình và kiên nhẫn hơn cả chồng chị ấy:
“Chị mặc bộ này rất xinh, màu này cực kỳ hợp với màu da của chị, lại còn tôn dáng nữa.”
Chị ấy liếc sang Nam Tịch đang đứng trước gương bên cạnh. Cô vừa thay một chiếc váy dài màu xanh nhạt kiểu buộc cổ, để lộ bờ vai mảnh mai, đường lưng thẳng, cùng chiếc cổ thiên nga trắng ngần, thanh tú.
Vòng eo được thắt bằng chiếc đai bện cùng màu, mảnh mai nhưng kín đáo, tạo nên vẻ đẹp nhẹ nhàng, ẩn hiện.
Dưới ánh đèn trần sáng rực trong tiệm, cả người cô trắng ngần như ngọc.
“Con gái trẻ mặc gì cũng đẹp.” – Chị ấy thở dài cảm thán.
Nam Tịch nhìn chị, mỉm cười thật lòng:
“Chị cũng rất xinh mà, bộ này trông sang hẳn ra ấy. Em mặc bộ này chắc không đẹp bằng đâu.”
Cô không phải kiểu người khen lấy lệ, chị gái kia thân hình đầy đặn, mặc lên lại là một phong cách khác, rất riêng.
Không ai quy định chỉ có người gầy mới đẹp.
Nam Tịch quay người lại, ánh mắt lập tức bắt gặp Trì Cẩn Dư đang đứng cạnh giá treo đồ, cô mỉm cười, lông mày cong cong:
“Bộ này được không anh?”
Cô có gu thẩm mỹ rất tốt, đã chọn là gần như không bao giờ sai.
Ánh mắt anh không rời đi được, bước tới, đưa tay vòng ra sau lưng cô, như ôm lấy, khẽ cài chiếc nút sau cổ váy cho cô.
Bàn tay anh trượt xuống, nhẹ nhàng siết eo cô:
“Đẹp. Em còn muốn thử gì nữa không?”
Nam Tịch khẽ lắc đầu.
Mấy bộ đồ bình dân thế này cô ít khi mặc, cùng lắm là mua cho vui. Đẹp thì đẹp, nhưng chất vải vẫn không thể sánh với đồ may đo riêng.
Trì Cẩn Dư vẫn chưa buông eo cô ra, bàn tay vẫn lưu luyến đặt ở đó:
“Thanh toán nhé?”
“Ừ.”
“Chiếc túi kia cũng được đó, hợp với váy em đang mặc.”
“Cũng đúng đấy chứ.”
Anh khẽ cười, đi đến quầy thu ngân, rút điện thoại ra:
“Làm phiền chị, tính luôn cả chiếc túi kia giúp tôi.”
Nhân viên cửa hàng nhìn hai người, từ phong cách ăn mặc đến khí chất đều cho thấy họ là người không thiếu tiền, liền tranh thủ giới thiệu thêm vài món phụ kiện.
Thế là, người đàn ông không cưỡng lại được sự nhiệt tình của nhân viên tiếp thị, lại mua thêm vài đôi tất, hai chiếc thắt lưng, và một chiếc mũ rộng vành kiểu đồng quê hợp với chiếc váy cô đang mặc.
“Tổng cộng là ba triệu chín trăm chín mươi tám nghìn đồng ạ. Anh muốn thanh toán bằng gì ạ?”
“Thanh toán điện tử.” – Trì Cẩn Dư đưa mã thanh toán.
Quét xong, anh không buồn nhìn hóa đơn, cho điện thoại vào túi, nhận lấy túi đồ từ tay nhân viên.
Bên trong là chiếc váy cao cấp cô mặc lúc đầu, cùng một đống phụ kiện mua thêm, đủ mọi thứ linh tinh.
Đi ngang qua phía sau khu nghỉ, vẫn là mấy người đàn ông ngồi bất động như tượng. Nam Tịch kéo nhẹ tay anh, chỉ cho anh xem:
“Kết hôn lâu rồi… ai cũng sẽ thành ra thế này sao?”
Trì Cẩn Dư khẽ cười, nắm lấy tay cô:
“Em lo lắng sao?”
“Em có gì mà phải lo đâu?” – Giọng cô thản nhiên. – “Em còn có chị em bạn bè, bình thường đi mua sắm cũng chẳng cần đàn ông đi cùng.”
Cô chỉ tiện miệng nói vậy thôi, chẳng suy nghĩ gì nhiều. Vậy mà Trì Cẩn Dư bỗng nhiên dừng bước bên cạnh cột đá gần thang cuốn, tay siết nhẹ khiến cô dễ dàng ngả vào lòng anh.
“Sao hả, không hài lòng với ‘dịch vụ’ anh cung cấp sao?” – Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thấp thoáng ý cười.
“Dịch vụ gì chứ…” – Cô biết rõ anh không có ý gì, nhưng trong đầu lại không khỏi nghĩ đến chuyện đêm qua, khuôn mặt bỗng chốc nóng bừng.
Một số chuyện, một khi đã xảy ra rồi, thì dù chỉ một hành động nhỏ cũng dễ khiến đầu óc… nghĩ lung tung. Cô âm thầm mắng bản thân, cố đá bay những ý nghĩ mờ ám ra khỏi đầu.
Nhưng lúc này, cô đang tựa sát vào cơ bụng rắn chắc của anh. Còn cả… thứ đang tạm thời yên lặng kia, nhưng cô biết rõ nó không hề “ngoan ngoãn”. Tối qua, phía sau đầu gối cô đã từng cảm nhận nó rất rõ ràng.
“Đang nghĩ gì đó?” – Trì Cẩn Dư bị vẻ mặt cô làm bật cười, tiếng cười trầm khẽ khiến lồng ngực anh rung lên, anh không nhịn được đưa tay nhéo nhẹ cằm cô.
Nam Tịch cúi đầu, vành tai ửng đỏ, vẫn cố chấp nói:
“Không nghĩ gì hết.”
Anh nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc rơi trước mặt cô, khéo léo vén ra sau tai, lòng bàn tay lướt qua làn da cổ mịn màng, trắng trẻo, rồi từ từ trượt lên, ngón cái nhẹ nhàng chạm vào má cô:
“Anh sẽ không bao giờ trở nên như họ.”
Nam Tịch ngẩng lên, ánh mắt trong veo khẽ lay động.
“Chỉ cần em muốn, anh luôn ở cạnh em.” – Từng lời anh nói đều rõ ràng và kiên định, cùng với một nụ hôn nồng nhiệt đặt lên trán cô. – “Không phải là nói cho có.”
Người ta vẫn bảo, đàn ông hứa hẹn thì chẳng đáng tin. Những điều ngọt ngào trước hôn nhân, nếu không được ghi rõ thành điều khoản trên giấy trắng mực đen, thì tốt nhất đừng tin điều đó là thật.
Nhưng ánh mắt anh chân thành quá đỗi. Dù bình thản, nhưng vẫn khiến lòng người dao động mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thề thốt long trời lở đất nào.
“Trì Cẩn Dư, anh mà thế này, em sẽ tin là thật đó.” – Cô nhìn anh, vừa nửa đùa nửa thật.
Anh nắm lấy tay cô, đưa lên môi, đặt một nụ hôn dịu dàng:
“Anh chưa bao giờ nói dối. Cứ tin là thật đi.”
Nam Tịch bỗng thấy tất cả những phòng bị trong lòng đều tan chảy trong khoảnh khắc đó. Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực anh.
Tiếng tim anh đập rõ ràng, vững vàng bên tai, cô lặng lẽ lắng nghe. Tai còn lại được che phủ bởi lòng bàn tay ấm áp. Người qua kẻ lại, ồn ào, náo nhiệt, nhưng chẳng thể làm phiền cô chút nào.
Cứ như thể, bất kể là khi nào, giữa trung tâm của thế giới xô bồ này, chỉ cần có anh, tất cả cảm xúc của cô đều có thể bình ổn trở lại.
Họ quyết định sẽ tận hưởng trọn vẹn buổi hẹn hò tưởng chừng rất đỗi bình thường này.
Trì Cẩn Dư đã lặng lẽ quan sát cách các cặp đôi sinh viên đại học hẹn hò. Anh dẫn cô đi dạo một vòng tiệm đồ lưu niệm, mua một cặp ly đôi, một bộ mô hình tiệm bánh kem, sau đó lại cùng nhau vào tiệm trà sữa mua hai ly.
Rồi họ thấy một cặp nam nữ đi vào khu trò chơi điện tử, tiếng nhạc chói tai và tiếng máy chơi game rì rầm đến mức sàn gạch ngay cửa cũng như rung lên.
Ngay cả Nam Tịch – người đã quen với tiếng nhạc đinh tai nhức óc trong quán bar – cũng hơi bị choáng ngợp bởi âm thanh ở đó.
Nhưng Nam Tịch lại có hứng thú với máy nhảy.
Trì Cẩn Dư biết cô thích nhảy, cũng biết cô nhảy rất giỏi. Anh nghiêng người lại gần, ghé sát tai cô giữa tiếng ồn ào, hỏi:
“Muốn chơi thử không?”
Những trò như vậy cô từng chơi rồi, nhưng thường là phiên bản cao cấp hơn. Ở căn biệt thự bên Hồng Kông, phòng game của Nam Dự Thần chiếm trọn một tầng.
Chỉ là cô không hay vào khu trò chơi trong trung tâm thương mại. Người đông đúc, lộn xộn, âm thanh chát chúa, chưa kể lắm lúc lại có trẻ con chạy nhảy lung tung gây phiền phức.
May là máy nhảy đặt ngay sát cửa, không cần chen vào bên trong. Cô mắt sáng lên, đầy phấn khích:
“Được chứ.”
Trì Cẩn Dư dẫn cô tới máy tự động để mua xu, kết quả là chỉ có một chiếc thẻ được nhả ra.
Nam Tịch bĩu môi thất vọng:
“Sao lại là thẻ…”
Không phải lúc nào sự tiện lợi của công nghệ cũng khiến người ta hài lòng. Cô vẫn thích cảm giác những đồng xu kim loại rơi leng keng trong rổ.
Nam Dự Thần ở nhà chơi cũng dùng xu để nạp máy, em ấy nói đó là một cảm giác nghi thức, mà Nam Tịch rất đồng tình.
Nhưng bây giờ đã mua rồi, chẳng còn gì để so đo. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, kéo tay Trì Cẩn Dư, đẩy anh ngồi xuống ghế nghỉ.
Bên cạnh là túi xách của cô, quần áo cô vừa thay ra, hai ly trà sữa chưa uống hết và một túi đầy những món linh tinh vừa mua.
Nam Tịch nhịn cười nghĩ bụng: vị thiếu gia luôn sống trong nhung lụa như Trì Cẩn Dư, chắc là lần đầu tiên trải qua kiểu hẹn hò này.
Đứng trên bục của máy nhảy, cô buộc gọn tóc lên, chọn một bài nhạc đơn giản để khởi động.
Cạnh máy có một cậu thanh niên trông như sinh viên đại học, mặc áo thun đen in họa tiết rộng thùng thình, quần jean ống rộng, cổ đeo sợi dây chuyền thời trang lỏng lẻo, dọc vành tai xỏ một dãy khuyên kim loại lấp lánh.
Khi cô chọn bài, ánh mắt cậu ta không rời khỏi cô.
Nhưng Nam Tịch chẳng mảy may để ý, chỉ tập trung vào nhịp nhạc, chân dẫm theo từng bước trên bục, tay cũng linh hoạt theo từng động tác. Vì là bài khởi động nên cô không dùng đến kỹ thuật phức tạp.
Một bài kết thúc, đang chọn bài thứ hai thì cậu thanh niên kia bước đến gần:
“Chơi cùng không? Chế độ đôi.”
“Xin lỗi, tôi không quen chơi với người lạ.” – Nam Tịch trả lời lịch sự, ánh mắt chỉ lướt qua nhẹ, rồi theo nhịp dạo đầu của bài 《Drama》 mà quay trở lại giữa bục.
Đây là bản nhạc rất nổi gần đây, tuy cô không chơi lâu rồi, nhưng trên mạng vẫn hay xem video, xem riết nên cũng quen tay.
Nhạc nhảy Hàn Quốc với tiết tấu mạnh mẽ. Đối với Trì Cẩn Dư, thể loại này gần như xa lạ, anh chưa từng nghe, cũng khó mà thưởng thức nổi.
Anh có gu âm nhạc khá cổ điển. Danh sách nhạc tiếng Hoa của anh đa phần là các ca khúc từ thời Jay Chou, thậm chí có khi còn xưa hơn, nghe lại những bản của Thái Châu, Tề Tần,… Gần đây muốn tìm hiểu thêm tiếng Quảng, nên có nghe nhiều nhạc xưa của Hồng Kông.
Trước giờ anh nghĩ mình có gu rất ổn định. Dù thời gian trôi, dù thế giới thay đổi, anh cũng không bị lay chuyển.
Nhưng nay, giữa thế giới muôn màu luôn cuốn phăng mọi thói quen ấy, lòng anh lại vì cô mà trở nên mềm yếu đến vậy, không hề có chút sức chống cự nào.
Anh bất giác đắm chìm vào giai điệu điện tử không rõ tiết tấu, chỉ biết khiến tim người nghe rối loạn và hỗn loạn – bản nhạc mà cô đang nhảy.
Phải nói chính xác hơn, anh đã đắm chìm trong hình bóng tự do, uyển chuyển điều khiển tiết tấu hỗn loạn ấy.
Từng nhịp trống như dẫm thẳng lên trái tim anh, để lại những dấu vết sâu sắc không thể phai.
Cô không đơn thuần là đang chơi, mà giống như đang trình diễn một điệu nhảy sống động đầy sức hút. Mỗi động tác đều dứt khoát và hoàn hảo.
Nam Tịch nhảy liền mấy bài, đám đông xung quanh bắt đầu tụ lại ngày càng đông.
Có người thì thầm muốn xin thông tin liên lạc, có người lại đoán cô có phải là vũ công chính của nhóm nhạc nữ nào đó không.
Trì Cẩn Dư đứng dậy, khí chất nổi bật giữa đám đông, dù trên tay cầm vài túi đồ cũng không hề lúng túng hay kém phần phong độ.
Anh liếc qua hai cậu thanh niên có vẻ đang chờ bài nhạc kết thúc để bắt chuyện, giọng trầm thấp vang lên:
“Cô ấy không độc thân.”
Hai người kia nhìn nhau, nhất thời nghẹn lời.
Trì Cẩn Dư nhẹ nhàng nâng ly trà sữa đã chuẩn bị sẵn cho cô, giọng nói lạnh nhạt nhưng dứt khoát đánh tan mọi ảo tưởng:
“Là vợ tôi.”
Âm nhạc vừa dừng lại, Nam Tịch cũng đúng lúc nghe được câu đó, cô quay đầu lại, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Người đàn ông điềm nhiên bước đến, đưa ly trà sữa cho cô:
“Em ra nhiều mồ hôi rồi, uống chút đi.”
“Sao anh biết em khát vậy?” – Cô nhận lấy, uống một ngụm lớn.
Trong lúc cô uống, Trì Cẩn Dư dùng khăn giấy lau mồ hôi cho cô. Từng chút một – từ trán, sống mũi, rồi đến má.
Nam Tịch bị anh chạm vào ngứa ngáy, bật cười khúc khích, định giật khăn giấy về tự lau, nhưng lại bị anh giữ chặt tay.
“Đi thôi, phim sắp chiếu rồi.” – Trì Cẩn Dư kéo tay cô rời khỏi khu trò chơi.
“Vừa nãy… sao anh lại nói em là vợ anh?” – Nam Tịch ôm tay anh, khẽ hỏi nhỏ.
Ngày đi đăng ký kết hôn đã định, cũng chỉ còn mấy ngày nữa. Trì Cẩn Dư cúi đầu, tay khẽ vén mái tóc lòa xòa trước trán cô:
“Không bao lâu nữa sẽ thành thật.”
Nam Tịch chu môi thổi nhẹ lên trán anh, khiến anh bật cười, đưa tay véo nhẹ mũi cô.
“Nhưng bây giờ thì vẫn chưa mà.” – Cô giả vờ nghiêm túc, đẩy tay anh ra – “Tổng giám đốc Trì, anh làm vậy là vượt giới hạn rồi đó.”
“Xin lỗi nha.” – Anh không chỉ không buông ra, còn cố tình siết chặt hơn, giọng điệu chẳng hề giống đang xin lỗi, mà ngược lại còn mang theo chút trêu chọc – “Tại anh sốt ruột quá.”
“…”
Vé xem phim đi kèm combo có cả nước ngọt. Nam Tịch không muốn uống trà sữa nữa, vừa ngồi xuống liền đưa cho anh.
“Không uống nữa à?” – Trì Cẩn Dư nhận lấy, tay kia sắp xếp lại đống đồ ngăn nắp để sang bên.
Chỗ ngồi đôi khá rộng rãi.
Nam Tịch gật đầu:
“Ừ.”
Anh liếc qua ly trà, còn khoảng một phần năm. Ống hút vẫn còn in dấu son môi của cô, môi anh khẽ cong lên đầy ẩn ý:
“Vậy để anh uống giúp em nhé?”
Nam Tịch rút điện thoại ra chụp vé xem phim:
“Thích thì uống thôi, hỏi làm gì vậy.”
Hơi ấm từ bên cạnh nghiêng sát vào.
Tim Nam Tịch khẽ loạn nhịp, bị anh kéo vào lòng. Tay cô hơi run khiến vé rơi xuống đùi.
Tiếng “tách” vang lên – cô vô tình bấm nút chụp ảnh. Rồi nghe bên tai giọng nói trầm thấp khẽ than:
“Sợ em lại bảo anh vượt giới hạn nữa…”