Tựa đề truyện thoạt nghe có vẻ mơ hồ, như một khúc ca cổ kính xa xăm? Đó là dụng ý của tác giả, bởi lẽ nó chính là sự kết hợp tinh tế giữa tên hai nhân vật chính, ẩn chứa một câu chuyện tình duyên đã định, đầy thanh nhã và đôi khi, khó hiểu như chính tình yêu. Có một tình yêu đã ươm mầm từ thuở thiếu niên, âm thầm bám rễ trong lòng Cố Văn Sanh suốt bao năm, dành trọn cho một người mang tên Lưu Triêu. Thế nhưng, Lưu Triêu lại vô tâm đến lạ lùng, tựa như khúc gỗ không hiểu phong tình. Dù Cố Văn Sanh đã không ít lần ngầm ám chỉ, bày tỏ bóng gió, đáp lại chỉ là vẻ mặt ngây ngốc, vô tri khiến trái tim hắn không khỏi chạnh lòng. Nỗi tủi thân là vậy, nhưng chỉ cần ánh mắt chạm nhau, mọi ý định từ bỏ, mọi suy nghĩ tìm kiếm một bến đỗ tốt hơn đều tan biến như sương khói. Thay vào đó, là cảm giác thỏa mãn, vui sướng đến lạ lùng, một sự tự nguyện nghiêng mình theo đối phương không thể lý giải. Cố Văn Sanh (Thụ) bề ngoài tao nhã, lịch thiệp, nhưng trước mặt người mình yêu lại bộc lộ sự trẻ con, đáng yêu đến lạ. Còn Lưu Triêu (Công) thì sao? Đối với người ngoài, hắn là bậc quân tử thành thục, thận trọng; nhưng trước Cố Văn Sanh, hắn lại là một kẻ phúc hắc, muộn tao, ẩn chứa nhiều điều khó lường, khiến mối tình này càng thêm phần phức tạp và mê hoặc.