Bình Minh Của Thiếu Gia

Triêu Lộ Sanh Ca

Bình Minh Của Thiếu Gia

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chưa đầy bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã lén lút lẻn vào phòng Lưu Triêu.
Trời chưa sáng rõ, vầng trăng nhỏ bé vẫn còn treo lơ lửng trên nền trời xanh thẳm như một chấm nhỏ. Cố Văn Sanh cẩn thận xoay nắm cửa phòng Lưu Triêu, thầm định bất ngờ xông vào rồi nhảy lên giường hắn ——
“Dậy đi...!” Lời còn chưa dứt, Cố Văn Sanh đã nhận ra điều bất thường, cậu bật dậy khỏi giường Lưu Triêu, vẻ mặt ngơ ngác.
Lưu Triêu bước ra từ phòng tắm, bật đèn, với vẻ mặt lạnh lùng, hắn gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.”
Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng lúng túng, giả vờ như mắt bị ánh đèn chói, dùng mu bàn tay che mặt lại.
Lưu Triêu vờ như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài cúc áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình cởi ra, mục đích không rõ ràng lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên cứng nhắc này.
???
Cố Văn Sanh đã thích Lưu Triêu nhiều năm rồi, từ lần đầu gặp nhau năm mười sáu, mười bảy tuổi cho đến tận bây giờ. Nhiều khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió đến đâu, Lưu Triêu vẫn cứ như một khúc gỗ.
Không phải chưa từng muốn từ bỏ, nhưng nghĩ là một chuyện, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh liền xì hơi như quả bóng da, những ý nghĩ như từ bỏ hay tìm người tốt hơn đều bay biến mất tăm, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể diễn tả thành lời.
Cố Văn Sanh qua kẽ ngón tay lén lút ngắm nhìn gò má Lưu Triêu, cậu cảm thấy dáng vẻ A Triêu nhà mình thật sự vô cùng đẹp trai, nhất là khi hắn dùng vẻ mặt nghiêm túc cài từng chiếc cúc áo cho mình, muốn không thích cũng không được. Bây giờ cậu chỉ muốn bay đến hôn Lưu Triêu một cái thật kêu, hôn xong còn phải liếm liếm má Lưu Triêu mấy lần, liếm đến khi nào má hắn ướt át đầy vẻ tình tứ…
Cố Văn Sanh nuốt nước miếng, cảm thấy mình hơi có phản ứng. Cậu giả vờ vô ý lấy tay trái che đi phần dưới, nhưng vành tai lại ửng hồng.
Ý dâm là cậu, xấu hổ cũng là cậu.
“Anh dậy rồi à?” Chờ Lưu Triêu cài xong cúc áo, Cố Văn Sanh mới khô khan hỏi một câu.
Hỏi thế thì còn không bằng không hỏi, hỏi nhảm.
Lưu Triêu khẽ “Ừm” một tiếng, ngón tay vô tình lướt qua xương quai xanh của Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh sống trong nhung lụa từ nhỏ, làn da trắng hơn người thường mấy phần, xương quai xanh cũng rất đẹp mắt, hai bên hơi lồi ra, ở giữa nhẹ nhàng hõm vào.
Lưu Triêu nghiêng đầu sang một bên, không nhìn Cố Văn Sanh nữa.
Cố Văn Sanh thấy Lưu Triêu dời tầm mắt, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, cậu vội vàng đứng dậy nói: “Vậy em đi thay quần áo.” Khi chạy đến cửa, Cố Văn Sanh quay đầu lại tha thiết mong chờ nhìn Lưu Triêu, “Hôm nay anh có ăn cơm ở nhà không?”
Lưu Triêu khẽ gật đầu, Cố Văn Sanh lập tức cười rạng rỡ.
Cố Văn Sanh môi đỏ răng trắng, tóc mai mềm mại ôm lấy hai bên gò má, vành tai ửng hồng nhàn nhạt, khi cười để lộ chiếc răng nanh nhỏ xinh, trông vừa hoạt bát vừa đáng yêu.
Mãi đến khi Cố Văn Sanh đi rồi, Lưu Triêu mới bừng tỉnh khỏi nụ cười đó của tiểu thiếu gia nhà mình. Hắn khẽ liếm đầu ngón tay vừa chạm vào xương quai xanh của Cố Văn Sanh, đôi mắt bất chợt trở nên sâu thẳm.
#
Sau khi Cố Văn Sanh tắm rửa thay quần áo xong xuôi, sắc trời đã bắt đầu chuyển sang màu xanh nhạt. Dì giúp việc phụ trách nấu cơm vẫn còn chưa thức giấc, Cố Văn Sanh hơi đói bụng, nhưng lại ngại làm phiền giấc ngủ của người khác —— tiểu thiếu gia chỉ tùy hứng với A Triêu nhà mình, còn với người khác thì vẫn rất lễ phép.
Sáng sớm, tranh thủ lúc Cố Văn Sanh đang tắm, Lưu Triêu đã chuẩn bị xong bữa sáng. Bây giờ trông thấy Cố Văn Sanh nhắm nghiền mắt, vẻ mặt "sinh vô khả luyến" (1) nằm gục trên bàn ăn, khuôn mặt vốn dĩ luôn vô cảm của hắn bất ngờ hé lên một chút ý cười.
Lưu Triêu đi vào bếp bưng thức ăn ra, cố gắng không gây tiếng động, rồi nhẹ nhàng đặt đồ ăn lên bàn.
Cố Văn Sanh đang nhắm mắt nằm trên bàn, đột nhiên ngửi thấy mùi thơm, không kìm được hít hít mũi.
Lưu Triêu nhìn Cố Văn Sanh như thú con nhích từng chút một về phía trước, khóe môi khẽ cong lên khiến nụ cười càng hiện rõ hơn, hắn vỗ nhẹ vào lưng Cố Văn Sanh, nói: “Ăn cơm.”
Cố Văn Sanh nghe tiếng Lưu Triêu, “xoẹt” một cái bật thẳng người dậy, nơi vừa bị Lưu Triêu vỗ cũng truyền đến cảm giác tê rần.
“A Triêu.” Tiểu thiếu gia lại chẳng có chút tự giác nào, ngọt ngào gọi Lưu Triêu.
Lưu Triêu ngồi đối diện Cố Văn Sanh, mắt nhìn chăm chú vào tiểu thiếu gia của hắn, không lên tiếng đáp lại.
Dường như Cố Văn Sanh cũng đã quen, gọi Lưu Triêu một tiếng rồi lại yên lặng ăn cơm, cũng chưa từng nghĩ rằng Lưu Triêu sẽ đáp lời mình.
“Hôm nay cùng đến công ty nhé?” Cố Văn Sanh dùng đũa chọc chọc vào trứng chần trong đĩa.
“Ừm.”
“Đi xe anh à?” Vẽ một chữ thập (十) lên trứng.
“Sao cũng được.”
“Vậy thì đi xe anh đi, để chú Khương nghỉ ngơi một ngày.” Kẹp một miếng bỏ vào miệng.
“Được.”
“Buổi tối thì sao, khi nào anh tan ca?” Cắn cắn đũa, lại gắp lấy lòng đỏ.
“Đi về chung, tôi đón cậu.”
“À…” Cố Văn Sanh gắp trứng đưa đến bên miệng Lưu Triêu, cười rất tinh quái, “Ăn một miếng đi, em ăn không hết.”
Lưu Triêu không chút do dự, nuốt trọn lòng đỏ vào, trong khoảnh khắc đầu lưỡi hắn chạm vào đũa, khẽ cắn nhẹ.
Cố Văn Sanh không hề phát hiện ra, rút tay về, còn cố ý hỏi: “Ăn ngon không?” Cậu biết rõ Lưu Triêu rất ghét ăn lòng đỏ trứng.
Lưu Triêu không đáp lời, hắn đặt đũa xuống, trong lúc đứng lên nhân tiện vỗ nhẹ lên đầu Cố Văn Sanh, coi như là trừng phạt cho trò đùa của cậu.
Trên đường đến công ty, Cố Văn Sanh thấy Lưu Triêu quá ít nói, bắt đầu lầm bầm lầu bầu.
Cố Văn Sanh trước mặt người ngoài từ trước đến nay vẫn luôn khắc chế nội liễm, cậu cư xử lễ phép, ôn văn nho nhã, cộng thêm ngoại hình ưa nhìn, có không ít em gái thực tập trong công ty mến cậu.
Chỉ khi ở bên Lưu Triêu, Cố Văn Sanh mới không thể yên lặng, lúc nào cũng có chuyện nói mãi không hết.
Lưu Triêu vừa lái xe vừa nghe Cố Văn Sanh nói luyên thuyên, đến cuối cùng khi Cố Văn Sanh nói mệt rồi, quyết định ngừng nói, hắn lại hỏi một câu: “Sau đó thì sao?”
Cố Văn Sanh thấy hắn chịu đáp lời mình, vô cùng tự nhiên lại bắt đầu một vòng tuần hoàn nói mãi không ngừng.
Lưu Triêu bất động thanh sắc trêu chọc thiếu gia ngốc nhà mình. Cố Văn Sanh bị tình yêu che mờ mắt, dáng vẻ thông minh lanh lợi trong công việc thường ngày cũng bị cậu tự mình biến thành bột rồi ăn luôn.
Đến dưới lầu công ty, Lưu Triêu đưa chai nước hắn đã uống dở cho tiểu thiếu gia đã nói đến khô cả miệng lưỡi, lúc rời đi còn xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu.
Hành động trêu chọc người ta như vậy, trong mắt Cố Văn Sanh lại thành quan tâm, thành yêu thương, thành… bất cứ từ nào có ý nghĩa tích cực tương tự đều dùng được hết!
Tiểu thiếu gia được thỏa mãn nên vui vẻ ôm chai nước Lưu Triêu vừa đưa, mở ra uống một ngụm. Thế này cũng coi là hôn gián tiếp rồi, đủ để cậu hạnh phúc trọn cả ngày!
Văn phòng làm việc của Lưu Triêu ở tầng hai mốt, còn Cố Văn Sanh thì ở lầu bảy, hai người không cùng chỗ nên đương nhiên không thể đi cùng.
Hồi Lưu Triêu đang học năm hai, gia đình gặp sự cố nên được Cố gia giúp đỡ, đến làm việc tại doanh nghiệp Cảnh Phong. Ngành hắn học cũng phù hợp với hướng đi của Cảnh Phong, trở thành một trợ thủ đắc lực dưới trướng Cố Phong. Trong vòng bốn năm, hắn dựa vào thực lực bản thân thành công trở thành nhân viên cấp cao của công ty, về năng lực càng không có gì để bàn cãi, thêm nữa là hắn còn đẹp trai, càng là một điểm cộng lớn.
Còn về Cố Văn Sanh, là đứa con mà Cố Phong lớn tuổi mới có, nên đối với đứa con trai đến muộn này, ông đương nhiên cưng chiều hết mực. Theo lý thuyết, một tiểu thiếu gia ra đời trong hoàn cảnh như thế đáng lẽ phải kiêu căng ngạo mạn, bị mọi người ghét bỏ. Nhưng Cố Văn Sanh nhờ có mẹ An Tuệ Nhàn quản lý, lúc nhỏ chỉ cần nói sai một câu là lập tức bị phạt khẽ tay một cách nghiêm khắc.
Cố Văn Sanh làm việc ở công ty nhà mình, đầu tiên phải làm thực tập nửa năm, rồi sau đó mới được làm nhân viên chính thức. Hiện tại cũng đã đi làm được hai năm, lúc ban đầu các đồng nghiệp cùng ngành với cậu cũng có phần thấp thỏm dè dặt, chỉ sợ chọc vị Hoàng Thái tử này không vui sẽ bị sa thải. Sau một thời gian tiếp xúc, mọi người mới dần phát hiện ra Cố Văn Sanh không những không ra vẻ ta đây phách lối, trái lại còn rất lễ phép lịch sự, không còn thấy câu nệ hay mất tự nhiên nữa.
“Cố Sanh!”
Cố Văn Sanh nghe có người gọi mình, theo bản năng quay đầu lại.
Giang Bắc sải bước đi tới, vỗ nhẹ lên vai cậu.
Chiều cao của Giang Bắc và Cố Văn Sanh không chênh lệch là bao, đều cỡ chừng mét bảy tám, nhưng Giang Bắc vạm vỡ rắn chắc, có làn da ngăm đen và là mẫu người thích rèn luyện cơ thể. Cậu ta vỗ cái bốp lên người Cố Văn Sanh, khiến tiểu thiếu gia cả người nghiêng ngả, lảo đảo về phía trước.
Cố Văn Sanh vừa ổn định lại thân thể, đã nghe thấy tiếng cười ha ha sang sảng của Giang Bắc, cậu giật giật khóe miệng, nhưng cũng không nổi giận, chỉ quay đầu hỏi: “Bản kê khai của cậu làm xong rồi à?”
Giang Bắc lập tức không cười nổi, sờ sờ chóp mũi, ho khan hai tiếng, “Trời ơi... Cho tôi xin miếng nước đi.”
Cố Văn Sanh trả lời dứt khoát: “Không cho.”
Giang Bắc “Hầy” một tiếng, cũng không để bụng, lại vỗ Cố Văn Sanh cái nữa, lần này dùng lực nhẹ nhất, “Đi thôi, cùng lên lầu nào.”
Cố Văn Sanh gật đầu, nhưng cứ cảm thấy lời lúc nãy có hơi làm tổn thương người khác, cậu chạy đến chỗ máy bán nước tự động mua cho Giang Bắc chai nước rồi chạy lại.
Giang Bắc: “...Nửa chai nước kia của cậu là nước thánh ở đâu thế?”
“Hả?” Tiểu thiếu gia nghe không hiểu.
Giang Bắc làm vẻ mặt ngáy khò khò ((。-ω-)zzz), lắc đầu, “Không có gì.”
Dọc đường đi, Cố Văn Sanh gật đầu chào hỏi không ít người, tính tình cậu tốt lại không kiêu căng, nhân duyên đương nhiên cũng không tệ.
Ý định ban đầu của Cố Phong là để Cố Văn Sanh thực tập nửa năm ở công ty, rồi từ từ tiếp nhận vị trí của mình. An Tuệ Nhàn lại cho Cố Văn Sanh thử sức hết tất cả các ngành, cái gì học được thì học hết. Sau hai năm, hiển nhiên Cố Văn Sanh đã tiếp thu được không ít điều, người cũng ngày càng trở nên thành thục, thói hư tật xấu hồi đại học đều bị mài giũa sạch sẽ. Giờ cũng đã vừa lúc, Cố Phong muốn con trai bắt đầu làm quen với công việc của ông, An Tuệ Nhàn cũng không ngăn nữa.
Tất cả nhân viên cùng bộ phận với Cố Văn Sanh đều biết, Cố Văn Sanh không thể cứ mãi ngẩn ngơ ở chỗ này. Bây giờ họ có thể cùng Cố Văn Sanh vui vẻ nói cười như chị em thân thiết, có thể vì tên của cậu quá văn vẻ mà trực tiếp gọi cậu “Cố Sanh”, thế nhưng đến lúc Cố Văn Sanh bắt đầu nhận công việc của gia đình, bất kể giao tình trước đây có tốt đến đâu, đến khi phải gọi thiếu gia thì vẫn phải gọi.
#
Lúc Lưu Triêu nhận điện thoại của Cố Văn Sanh cũng là lúc hắn vừa xong công việc đang làm.
“A Triêu.” Người ở đầu dây bên kia dùng giọng nói ngọt lịm gọi hắn, làm hắn khó chịu thay đổi tư thế, cố gắng bỏ qua phản ứng của nửa thân dưới.
“Đi uống rượu ở chỗ cũ, đi không?”
Lưu Triêu khẽ nhíu mày, đã nói là về nhà chung với nhau, bây giờ lại muốn đi uống rượu?
Cố Văn Sanh tưởng Lưu Triêu không nghe rõ, cậu lặp lại một lần nữa.
“Có ai?”
Cố Văn Sanh ở đầu dây bên kia giơ ngón tay ra đếm, nào là Trương Tam, Lý Tứ, Vương Nhị mặt rỗ, chỉ khi nói cái tên cuối, cậu hơi dừng lại, “Cố Nhượng!”
Lưu Triêu vừa nghe thấy, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
“Anh ta đi làm gì?”
Cố Văn Sanh sững người. Đi làm gì, còn làm gì được nữa? Chẳng phải là rảnh rỗi quá nên đi uống mấy ly rồi nói nhảm linh tinh thôi sao? Mà dù sao thì Lưu Triêu và Cố Nhượng vốn dĩ không hợp nhau, nhưng lại chẳng biết vì sao không hợp nữa.
Trước đây Cố Văn Sanh từng hỏi hắn lý do, khi đó Lưu Triêu chỉ cau mày mím môi, búng trán cậu một cái, bảo cậu nhanh chóng thay đồ đi làm, cuối cùng còn không kiềm được, nói thêm một câu: “Bớt qua lại với anh ta.”
(1) sinh vô khả luyến: đời không còn gì lưu luyến.