Triêu Lộ Sanh Ca
Chương 12
Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“A Triêu, tớ phải đi du học rồi…”
An Tuệ Nhàn nhìn con trai đứng ở cửa ra vào, tay cầm điện thoại bàn nói chuyện, không khỏi thở dài.
Chuyện du học đã được bà và chồng bàn bạc xong xuôi, nhưng vẫn chưa nói cho Cố Văn Sanh biết. Bà lo lắng gần cuối kỳ sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập của con trai, và càng lo hơn… cậu sẽ phản ứng như bây giờ.
Đợi đến khi Cố Văn Sanh cúp điện thoại, An Tuệ Nhàn định đến an ủi cậu vài câu. Dù sao thì lúc nghe tin phải đi du học, câu đầu tiên thằng bé thốt ra là: “Không đi có được không ạ?”
“Mẹ,” Cố Văn Sanh quay người lại, “Lưu Triêu muốn đến.”
“Cậu ấy nói muốn đến. Con đã đồng ý rồi.”
An Tuệ Nhàn mỉm cười: “Ừm, đợi thằng bé đến, hai đứa cứ tự nói chuyện với nhau đi.”
Cũng phải, chuyện của bọn trẻ thì cứ để chúng tự giải quyết.
Trên đường đến, Lưu Triêu ngồi trong taxi đã suy nghĩ rất nhiều điều. Trong đầu hắn dần hiện lên vô số những khung cảnh hai người ở bên nhau, đặc biệt nhiều hơn cả là khuôn mặt tươi cười của Cố Văn Sanh.
Hắn sắp không giữ được người ấy rồi.
Lưu Triêu nắm chặt tay thành nắm đấm. Giờ đây, hắn không thể chờ đợi thêm nữa để được gặp Cố Văn Sanh, để được gặp tiểu thiếu gia của hắn.
#
Cố Văn Sanh đang ngồi trên ghế sofa, vừa nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền lập tức chạy ra.
Mở cửa ra, khi thấy người đến là ai, Cố Văn Sanh lại lắp bắp.
“… Ba.”
Cố Phong nhìn thấy vẻ mặt đó của con trai cưng nhà mình, vỗ đầu cậu hỏi: “Sao vậy, ba về sớm mà con không vui à?”
“Không phải ạ.” Cố Văn Sanh đáp một cách chán nản.
“Về rồi thì đừng đứng chắn cửa nữa, bạn của con trai anh sắp đến rồi kìa.” An Tuệ Nhàn thấy hai cha con đứng ngây người ở cửa, liền lên tiếng.
Cố Phong: “Là thằng bé hay qua nhà mình đó hả?”
Cố Văn Sanh: “… Dạ.” (Trong lòng cậu thầm nghĩ: Cậu ấy có tên tuổi đàng hoàng, là Lưu Triêu cơ mà.)
“Hai đứa thân thiết lắm sao?”
“Dạ.” (Trong lòng: Đâu chỉ là thân thiết không thôi.)
“Ừm, thằng bé đó cũng được đấy.”
Cố Văn Sanh ngẩng đầu lên.
Cố Phong đang thay áo: “Sao thế con?”
“Không có gì ạ.” Cố Văn Sanh cười rộ lên. Cha cậu rất ít khi khen ai.
Đương nhiên là một người rất tốt. Hắn là người cậu thích mà.
Nụ cười trên mặt Cố Văn Sanh càng rạng rỡ hơn.
Cố Phong thấy con mình cứ đứng ngây ra cười, không nhịn được cau mày: “Thằng bé nhà mình làm sao thế?”
An Tuệ Nhàn: “Là sao hả anh?”
“Văn Sanh…” Cố Phong nhíu mày càng chặt hơn, “Lâu rồi nó không cười với ông ba nó như thế này.”
“Đó là tại vì anh lúc nào cũng về nhà trễ mà.” An Tuệ Nhàn rót trà cho chồng, “Người đã hơn năm mươi tuổi rồi, mà còn đi ghen với bạn của con mình à?”
Cố Phong thở dài.
Ông cũng coi như là lớn tuổi mới có con, hơn bốn mươi tuổi mới có đứa con trai cưng, đương nhiên là thương yêu chiều chuộng vô cùng. Nếu không có An Tuệ Nhàn nghiêm khắc uốn nắn, thì không biết Cố Văn Sanh sẽ thành ra thế nào nữa.
#
Lúc Lưu Triêu đến, trong phòng khách chỉ còn lại một mình Cố Văn Sanh.
Lưu Triêu đã nghĩ rằng khi nhìn thấy Cố Văn Sanh, hắn nhất định sẽ hoảng loạn, nôn nóng chạy đến ôm lấy cậu. Thế nhưng, đến khi đối mặt rồi, hắn lại chẳng làm gì cả. Chỉ cần được nhìn thấy Cố Văn Sanh, trái tim hắn lại trở nên bình ổn.
Hai người giữ im lặng suốt đoạn đường, mãi đến khi vào phòng ngủ, Lưu Triêu mới mở miệng hỏi: “Khi nào thì cậu đi?”
Cố Văn Sanh lắc đầu: “Vẫn chưa xác định được, chắc là sau kỳ nghỉ đông.”
“Ừm.”
Biết rõ cậu sắp phải đi, nhưng lại không thể nói một lời để níu giữ cậu lại.
Cảm giác bất lực lan tràn khắp toàn thân Lưu Triêu, gần như muốn đè nát hắn.
“Mẹ tớ nói,” Cố Văn Sanh mở miệng, “Tại vì sau này tớ phải tiếp quản công ty, cho nên bây giờ nhất định phải…”
“Cố Văn Sanh.” Lưu Triêu cắt ngang lời cậu. Đây là lần đầu tiên Lưu Triêu gọi tên đầy đủ của Cố Văn Sanh.
Bình thường thì hắn hay gọi cậu là gì nhỉ? Chẳng cần thiết phải gọi. Vì cậu lúc nào cũng ở bên hắn cả.
Lưu Triêu: “Đi trong bao lâu?”
Cố Văn Sanh: “Chắc là một hai năm, có thể là đến tận đại học…”
“Vẫn chưa chắc chắn sao?”
“… Ừm.”
“Không quay về sao?”
Cố Văn Sanh vội vàng lắc đầu: “Sao lại thế được… Nơi này có Lưu Triêu mà, đương nhiên tớ sẽ trở về. Nghỉ lễ, nghỉ đông và nghỉ hè tớ sẽ về.”
“Ừm.” Lưu Triêu thả lỏng hai bàn tay đang siết chặt, đưa tay khẽ búng lên trán Cố Văn Sanh, “Vậy là cậu sẽ về rồi.”
Lưu Triêu cho rằng mình là một người rất giỏi chờ đợi.
Hơn nữa, bây giờ hắn cũng chỉ có thể chờ đợi.
Lại một lần nữa, Lưu Triêu cảm thấy việc trở nên mạnh mẽ quan trọng đến nhường nào. Lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự yếu ớt của bản thân là khi phát hiện cha mình ngoại tình. Còn lần này thì sao? Lần này cũng vậy, bởi vì hắn quá yếu ớt, không có năng lực để giữ thiếu niên ở lại, nên chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn Cố Văn Sanh bay đến một nơi mà hắn không thể với tới.
Chuyện liên quan đến tương lai và sự nghiệp của Cố Văn Sanh, hắn không thể tùy tiện can thiệp theo ý mình được. Điều duy nhất có thể làm cũng chỉ là chờ đợi mà thôi.
Lưu Triêu đi đến bên giường kéo chăn: “Khi nào đi thì nói với tôi một tiếng, tôi sẽ tiễn cậu.”
Bây giờ hắn phải buông tay, để cậu đi.
Thế nhưng, đợi đến khi hắn một lần nữa nắm giữ được cậu rồi, thì tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay.
Nếu như cậu dám chạy trốn, vậy thì hắn sẽ bắt cậu về.
“Được.” Cố Văn Sanh đáp.
#
Đèn tắt đã nửa tiếng, nhưng mắt Cố Văn Sanh vẫn mở to.
“Không ngủ được sao?” Lưu Triêu cũng chưa ngủ.
Cố Văn Sanh: “Có một chút.”
“Ừm.” Lưu Triêu ngồi dậy.
“Cậu định làm gì vậy?”
“Đi vệ sinh.”
“Ồ… đi xùy xùy.” Tiểu thiếu gia co mình vào trong chăn.
“Không phải.”
“Hả?”
“Không phải đi vệ sinh.”
Tiểu thiếu gia kéo chăn bông xuống, lộ ra đôi mắt.
Lưu Triêu thản nhiên nói: “Tôi cương rồi.”
Không khí lập tức ngưng đọng.
Đang giữa mùa lạnh nhất, Cố Văn Sanh lại cảm thấy sau lưng mình không ngừng tuôn mồ hôi. Cậu chỉ hận không thể cầm chăn trùm lên đầu Lưu Triêu, rồi phóng ra phòng khách chạy hai vòng.
Lưu Triêu thấy tiểu thiếu gia không lên tiếng, đoán chừng tám phần mười là cậu đã bị hắn dọa đến đỏ mặt. Lúc hắn đưa chân định xuống giường, thì bị Cố Văn Sanh kéo lấy góc áo ngủ.
Lưu Triêu quay đầu lại.
Cố Văn Sanh không biết tại sao mình lại nắm góc áo của Lưu Triêu nữa. Đầu óc còn chưa kịp xử lý xong, tay đã hành động trước, giờ thì cậu càng hoang mang không biết nên làm gì.
Lưu Triêu ngồi xuống.
Đêm tối tĩnh lặng chỉ có tiếng hít thở của hai người đan xen hòa lẫn vào nhau, khẽ khàng và ấm áp…
Lưu Triêu: “Cậu từng thủ dâm chưa?”
Đáng tiếc là có người cứ thích phá hỏng bầu không khí.
Cố Văn Sanh:…
Lưu Triêu lại nằm xuống: “Để tôi giúp cậu.” Vừa dứt lời, hắn kéo chăn của Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh theo bản năng nắm chặt lấy chăn, nín một hơi, mất cả buổi mới thốt nên lời: “Cậu biến thái… á!”
Bị hắn nắm lấy rồi.
Lưu Triêu vẫn cho rằng mình là một người lý trí, ít nhất thì cũng chín chắn hơn bạn bè cùng trang lứa. Thế nhưng cứ dính đến Cố Văn Sanh, thì thật ra hắn cũng chỉ là một thằng nhóc mười bảy mười tám, tuổi trẻ máu nóng, vẫn sẽ có lúc kích động mà không suy nghĩ.
Cố Văn Sanh cuộn người lại, bàn tay mang theo nhiệt độ ấm áp kia lan tràn khắp toàn thân, xấu hổ đến không thể nói thành lời.
Tiểu thiếu gia thật ra rất sợ lạnh. Đến mùa đông, cả tay lẫn chân cậu đều trở nên lạnh cóng. Nhưng bây giờ thì lại nóng bừng lên, còn là cái kiểu nóng ran khắp người ấy.
“Cậu cũng cứng rồi.” Lưu Triêu thẳng thắn nói.
Cố Văn Sanh không nhịn được hé miệng thở dốc.
Lưu Triêu liền kề sát vào thêm chút nữa, cả người đã len vào trong chăn của Cố Văn Sanh, tay hắn chầm chậm lên xuống.
“Thoải mái không?”
“A, A Triêu…” Tiểu thiếu gia lúng túng lên tiếng, đầu óc đã mờ mịt.
Mặt hai người kề rất gần, mượn ánh trăng, Lưu Triêu có thể thấy được hai gò má ửng đỏ của Cố Văn Sanh, cùng cái miệng nhỏ nhắn đang thở dốc.
Người này là của hắn.
Dù sao thì cũng chỉ là tạm thời buông tay.
Sớm muộn gì hắn cũng sẽ bắt cậu lại.
Động tác trên tay Lưu Triêu không khỏi tăng nhanh. Tiểu thiếu gia chưa từng trải qua loại kích thích nào như vậy, không nhịn được “ưm a” rên rỉ thành tiếng. Âm thanh mang theo chút khàn khàn, như dòng điện cọ xát bên tai Lưu Triêu.
“Hừm ưm… a…”
Lưu Triêu buông tay ra, giọng nói rất khàn: “Cậu bắn rồi.”
Cả người Cố Văn Sanh đã cứng đờ.
Mà Lưu Triêu lại còn chọc ghẹo: “Thật nhanh.”
Cố Văn Sanh ngẩng đầu lên, trên trán lấm tấm mồ hôi: “Con trai… như vậy là rất bình thường sao?”
Lưu Triêu sững sờ, sau đó mím môi, đầu cúi thấp xuống một chút, nhàn nhạt “ừm” một tiếng.
Bây giờ vẫn còn chưa đến lúc. Nhưng sớm muộn gì thì cũng sẽ có một ngày, Lưu Triêu sẽ cho Cố Văn Sanh biết, chuyện như vậy thì cậu chỉ được phép làm với hắn, còn hắn thì cũng chỉ làm với cậu mà thôi.
Cố Văn Sanh rụt đầu vào trong chăn, trong lòng thầm nghĩ có gì đó sai sai.
Hai thằng con trai thì có thể thủ dâm chung với nhau sao… lạ ghê.
Có lẽ là do trong lòng cậu không được trong sáng, biết đây có thể là cơ hội duy nhất được ở gần Lưu Triêu, nên đã đè nén nghi vấn trong lòng, chấp nhận hành động của Lưu Triêu.
Nhưng mà chuyện như vậy… tiểu thiếu gia trề môi, cậu chỉ làm với một mình Lưu Triêu thôi.
Cố Văn Sanh nghĩ, bàn tay lần mò đến chỗ Lưu Triêu đang nằm bên cạnh: “Vậy tớ giúp cậu nha?”
Lưu Triêu cúi đầu nhìn Cố Văn Sanh.
Không trả lời? Im lặng là đồng ý sao? Tiểu thiếu gia kinh hãi đưa tay đến gần, sau khi chạm đến chỗ kia của Lưu Triêu… thì lại càng kinh hãi hơn nữa.
Bàn tay mang theo cảm giác mát mẻ chạm vào dương vật nóng bỏng của Lưu Triêu, khiến Lưu Triêu rên khẽ một tiếng.
Tiểu thiếu gia bị dọa, tay run lên, trực tiếp lướt qua đỉnh của Lưu Triêu.
“… Hay là cậu tự làm đi.” Cố Văn Sanh nói xong định rút tay về, nhưng lại bị Lưu Triêu giữ lại.
“Tiếp tục.” Lưu Triêu vừa nói vừa kéo tay Cố Văn Sanh.
Thủ dâm cho người khác và thủ dâm cho bản thân là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Tiểu thiếu gia mặt đỏ bừng tai, hoàn toàn không biết nên làm như thế nào mới đúng.
Lưu Triêu dịch người một chút, Cố Văn Sanh theo bản năng ngẩng đầu, hai người bốn mắt chạm nhau.
Tay cậu bị Lưu Triêu cầm lấy tuốt súng của hắn, mặt kề mặt, gần gũi đến vậy. Cố Văn Sanh cảm giác mình sắp không thở nổi nữa rồi.
Đôi mắt của Lưu Triêu thâm thúy, ánh mắt nhìn Cố Văn Sanh chăm chú đến nóng rực. Cố Văn Sanh biết mình nghĩ như vậy là không đúng, nhưng cậu rất muốn hôn hắn.
Con trai tuốt súng cho nhau miễn cưỡng có thể coi như là bình thường, nhưng hôn môi thì…
Lưu Triêu cúi đầu ngậm lấy môi Cố Văn Sanh.
Thật sự chỉ là ngậm. Lưu Triêu ngậm môi Cố Văn Sanh trong miệng không ngừng mút vào, đầu lưỡi cũng chỉ chạm đến hàm răng Cố Văn Sanh.
Đến khi Lưu Triêu hôn xong, Cố Văn Sanh không nhịn được mở miệng hỏi: “Cậu, làm gì vậy?”
“Không phải cậu muốn tôi hôn cậu sao?”
Tim Cố Văn Sanh nhảy thót một cái, rõ ràng đến thế sao?
Tay Lưu Triêu bao bọc lấy tay Cố Văn Sanh, tăng nhanh động tác.
Rõ ràng là do mình muốn hôn. Thấy tiểu thiếu gia cứ nhìn mình như vậy thì không thể nào bình tĩnh nổi. Đến cuối cùng, lợi thì mình hưởng, mà "nồi" thì để Cố Văn Sanh gánh.
Khúc gỗ mang tên Lưu Triêu, một búa bổ xuống, bên trong đen thui, phải nói là đen như than.