Chương 14

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tỉnh dậy sau cơn say, Cố Văn Sanh phát hiện mình đã xảy ra chuyện, mà người đó lại chính là trúc mã mà cậu thầm mến bấy lâu.
Cố Văn Sanh ngồi trên xe buýt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Tại sao cậu lại phải trốn tránh? Chuyện đã lỡ rồi, chẳng lẽ không nên nói chuyện thẳng thắn với nhau sao?
Thế nhưng… cậu lại rất sợ hãi.
Anh họ Cố Nhượng: [Văn Sanh, bây giờ em không sao chứ? Đã tỉnh rượu chưa?]
Cố Văn Sanh liếc nhìn tin nhắn Cố Nhượng gửi đến, không hề có ý định trả lời. Ngón tay cậu lướt nhẹ trên màn hình, trực tiếp tìm tên Giang Bắc, gõ một tin nhắn ngắn gửi qua.
[Bây giờ có ở nhà không? Cho tôi tá túc một ngày, sáng mai sẽ đi ngay.]
Giờ thì không dám về nhà, dù sao cũng phải tìm một chỗ nương thân, để suy nghĩ xem sau này nên làm gì tiếp theo.
Nửa tiếng sau, Giang Bắc gọi điện thoại đến ngay.
“A lô, Cố Sanh?”
“Ừm, tôi đây.”
“Cậu biết nhà tôi ở chỗ nào không? Ngồi xe buýt đường 123, xuống xe đi theo đường X…”
Ở một nơi khác, Lưu Triêu đã rửa mặt và thay quần áo xong xuôi. Chấm đỏ trên màn hình điện thoại của hắn vẫn đang chậm rãi di chuyển.
Sắc mặt Lưu Triêu càng lúc càng tối sầm, hắn muốn xem thử tiểu thiếu gia của mình rốt cuộc có thể trốn đi đâu.
— Từ một năm trước, Lưu Triêu đã lén lút cài đặt hệ thống định vị trên điện thoại của Cố Văn Sanh. Hắn không phải để canh chừng từng giờ từng phút nhằm đi bắt người, chỉ là thỉnh thoảng Cố Văn Sanh sẽ có một thời gian dài không ở bên cạnh, Lưu Triêu không được thấy người sẽ trở nên vô cùng sốt ruột.
Hắn không thể kiềm chế bản thân, đành phải trói buộc người khác.
Lưu Triêu chưa bao giờ cho rằng mình là người tốt lành gì, huống hồ là chuyện liên quan đến Cố Văn Sanh, hắn lại càng không từ thủ đoạn nào.
Cố Văn Sanh dựa theo chỉ dẫn của Giang Bắc, thành công tìm được một tòa nhà dân cư.
Tầng sáu, căn phòng bên tay trái.
Sau khi Cố Văn Sanh đi vào hành lang thì mới phát hiện ra không có thang máy, đôi chân sau một đêm giày vò đang đau nhức không chịu nổi, lại càng thêm mềm nhũn.
Cuối cùng cũng đã leo lên tới nơi, lúc Giang Bắc nghe thấy tiếng gõ cửa rồi chạy đến mở, mới nhìn thấy tiểu thiếu gia mảnh mai đang thở hồng hộc.
“…cậu làm sao vậy?”
Đôi chân Cố Văn Sanh đang run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố giữ nụ cười, xua tay nói không sao.
Đến khi cả hai người cùng ngồi xuống ghế sofa, cậu bạn ngốc nghếch Giang Bắc vô cùng thẳng thắn hỏi: “Cậu sao thế? Có nhà lớn không về, tự hành hạ mình đến nông nỗi này?”
Cố Văn Sanh tìm một lý do vô cùng gượng gạo: “Tôi và quản gia cãi nhau.”
“Quản gia?” Giang Bắc mở to hai mắt, “Tên quản gia nào dám đối xử với chủ nhà như thế? Sao cậu còn chưa sa thải hắn ta đi!”
Cố Văn Sanh: “Lưu Triêu.”
Giang Bắc: “Hả?”
Cố Văn Sanh: “Quản gia mà tôi nói, là Lưu Triêu.”
Giang Bắc: “…”
Trong phòng khách xuất hiện một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi.
“… à.” Giang Bắc mở miệng, “Đúng là không thể sa thải được…”
“Cậu ăn chưa?” Giang Bắc lại hỏi.
Cố Văn Sanh: “Vẫn chưa.”
“Vậy thì ăn trước đi.” Giang Bắc đứng dậy đi vào nhà bếp, “Mấy chuyện khác đợi ăn uống xong rồi hãy nói.”
Cố Văn Sanh nhắm mắt lại, khẽ gật đầu, gần như không thể nhận ra. Cậu cũng đã rất mệt mỏi.
Khi Lưu Triêu tìm đến nơi, Cố Văn Sanh và Giang Bắc cũng vừa ăn bữa sáng xong.
Giang Bắc đi ra mở cửa, nhìn thấy trước cửa nhà mình có một người đàn ông rất cao đang đứng, sắc mặt tối sầm, theo bản năng đóng sập cửa lại.
“Sao thế?” Cố Văn Sanh vừa mới ló đầu hỏi một câu, cửa đã bị thô bạo đóng sầm lại.
Cố Văn Sanh: “… cậu vay nặng lãi à?”
Giang Bắc nuốt ngụm nước bọt: “Tôi thấy người ngoài cửa quen quen, có phải đến tìm cậu không?”
Ai cơ? Cố Văn Sanh ngẩn người mấy giây. Lưu Triêu.
Cửa lần nữa mở ra, lần này người mở cửa chính là Cố Văn Sanh.
Giang Bắc đứng kế bên nhìn, chỉ sợ hai người một lời không hợp liền xông vào đánh nhau.
Mắt Lưu Triêu đảo qua Giang Bắc bên cạnh, kiềm nén lửa giận, nói với Cố Văn Sanh: “Cậu đi ra, chúng ta tìm chỗ nói chuyện.”
Phải nói chuyện. Nhưng không phải là bây giờ. Cố Văn Sanh vẫn chưa nghĩ ra nên mở lời ra sao, hai người nói chuyện dưới tình huống như thế này, kết quả chỉ có thể càng tệ hơn.
Mặc dù Giang Bắc vẫn còn đang ngẩn người, nhưng lúc này cũng nhìn ra hai người có gì đó không ổn.
“Nếu Cố Sanh không muốn, vậy thì…”
“Cố Sanh?” Đầu Lưu Triêu chuyển hướng thẳng về phía Giang Bắc, giọng điệu của hắn hời hợt, lại khiến Giang Bắc nghe mà kinh hồn bạt vía.
Lửa trong lòng Lưu Triêu càng cháy dữ dội hơn nữa, hắn cực lực kiềm chế dục vọng muốn kéo Cố Văn Sanh vào lòng mình, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, cắn chặt hàm răng.
Chưa đầy nửa ngày, tiểu thiếu gia của hắn đã đi vào trong nhà của một người đàn ông khác, hơn nữa cái tên đó còn gọi tiểu thiếu gia là “Cố Sanh”? Cố Sanh là cái gì? Gọi thân mật như vậy sao?
Lúc này ghen tuông khiến Lưu Triêu choáng váng cả đầu, chỉ hận không thể đạp bay cái tên đáng ghét đang đứng trước mắt mình.
Cố Văn Sanh thấy tình hình không ổn, vô thức chắn trước mặt Giang Bắc. Biết mình không thể không đi, cậu nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện, chặn cửa nhà người ta như thế này sao được?”
Cậu đang che chở cho người khác.
Nhận thức này khiến Lưu Triêu suýt chút nữa đã không kiềm chế nổi bản thân, nhưng cuối cùng hắn vẫn đầu hàng trước Cố Văn Sanh.
“Được.” Lưu Triêu tránh ra nhường đường.
Nơi họ đến là một tiệm cà phê hết sức bình thường, sau khi vào cửa, Cố Văn Sanh còn ngẩng đầu lên nói với Lưu Triêu: “Em nhớ hồi cấp ba anh có làm thuê ở quán cà phê.”
“Ừm.”
Cố Văn Sanh và Lưu Triêu chọn một bàn kế bên cửa sổ, bức tường hoàn toàn bằng kính giúp người ta có thể dễ dàng nhìn ngắm dòng người qua lại bên đường.
Hai người gọi một ly cà phê và một ly cacao, thói quen nhiều năm qua tựa như chưa bao giờ thay đổi, nhưng rất nhiều chuyện đã không còn như cũ nữa.
“Em…”
“Chỉ là chuyện ngoài ý muốn.”
Lưu Triêu vừa mới mở miệng, đã bị Cố Văn Sanh cắt ngang.
Cố Văn Sanh nói: “Chỉ là chuyện ngoài ý muốn.”
Một lúc lâu sau đó, Lưu Triêu mới mở miệng: “Em nói chuyện gì?”
Hỏng rồi. Là tự cậu đã phá hỏng tất cả.
Trong lòng Cố Văn Sanh hiểu rõ, câu trả lời như vậy chính là đáp án tệ nhất.
Vốn tưởng có một ngày để mình thong thả suy nghĩ một chút, nhưng ai ngờ Lưu Triêu lại đột nhiên xuất hiện chứ?
Chờ chút, vì sao Lưu Triêu lại… Cố Văn Sanh cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng ý nghĩ này vừa mới hiện lên, Lưu Triêu đã cắt ngang suy nghĩ của cậu.
“Em nói ‘ngoài ý muốn’ là chỉ chuyện gì?”
Cố Văn Sanh sửng sốt một lúc: “Tối hôm qua…”
“Tối hôm qua?” Lưu Triêu như đang hồi tưởng, “Em nói chuyện em uống nhiều là chuyện ngoài ý muốn?”
Cố Văn Sanh theo bản năng phản bác: “Không, em chỉ uống một chút…” Khoan đã, chuyện gì thế này?
Lưu Triêu nhíu mày lại: “Uống nhiều thì là uống nhiều, kiếm cớ che giấu làm gì? Thấy mất mặt à?”
Cố Văn Sanh: “Không…”
Tim Cố Văn Sanh đập loạn xạ, Lưu Triêu không nhớ sao, tất cả mọi chuyện xảy ra tối qua hắn không nhớ rõ sao?
Nhân viên phục vụ bưng đồ uống lên, Lưu Triêu uống một hớp cà phê, tiếp tục nói: “Còn có, sáng sớm nay anh mới thức dậy không thấy em đâu, em đi đâu vậy?”
“Em…”
“Tên kia là ai?”
“… đồng nghiệp.”
Là không nhớ rõ thật. Nhịp tim Cố Văn Sanh dần dần bình phục, thay vào đó chính là một cảm giác mất mát khó giải thích.
Người tự mình nói ra điều đó, bây giờ người cảm thấy hụt hẫng cũng là mình.
Cố Văn Sanh tự giễu cười một tiếng, đẩy ly cacao trước mặt sang cho người đối diện.
“Hôm nay chúng ta đổi đi, em muốn uống cà phê thử.”
Lưu Triêu thu trọn mọi biến hóa cảm xúc của Cố Văn Sanh vào trong mắt, gật đầu không nói gì.
Hắn sẽ không bao giờ từ chối yêu cầu của tiểu thiếu gia.
Mùi vị đắng chát của cà phê lan tỏa trên đầu lưỡi, Cố Văn Sanh thật sự không thể hiểu vì sao Lưu Triêu lại thích uống thứ này.
Không phải ngoài ý muốn, chuyện đã xảy ra tối qua với Lưu Triêu, hoàn toàn không phải là ngoài ý muốn.
Cuối cùng thì mình còn hèn nhát mãi đến khi nào chứ? Bàn tay Cố Văn Sanh đang đặt trên bàn nắm chặt thành nắm đấm.
Nhất định phải nói cho hắn biết, nhất định phải nói cho hắn biết… Cậu thích hắn.