Nồng Cháy Trong Hơi Nước

Triêu Lộ Sanh Ca

Nồng Cháy Trong Hơi Nước

Triêu Lộ Sanh Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả hai cùng lúc cất tiếng hỏi, nhưng chẳng ai đáp lại ai.
Cố Văn Sanh cảm thấy bầu không khí xung quanh như đặc quánh lại. Lý do vì sao Lưu Triêu tìm được mình, bỗng chốc cậu thấy điều đó không còn quá quan trọng nữa. Ngay lúc này, cậu chỉ biết rằng, Lưu Triêu thật sự đã đến, vì cậu mà đến.
“Không đi tìm “Văn Văn” của anh sao?” Cố Văn Sanh thấy mình bây giờ như một người phụ nữ thích so đo từng tí một, không biết tiến lùi, được đằng chân lân đằng đầu.
“Gì cơ?” Lưu Triêu không nghe rõ.
“Hứa Văn Văn ấy, không phải anh đi tìm cô ta sao?” Nếu đã đến nước này, chi bằng nói thẳng thắn với nhau thì hơn. Cố Văn Sanh nhắm mắt, quyết định đánh cược một lần, đem cả nhiều năm yêu thầm và tất cả những gì mình có ra để đánh đổi.
“Anh… thích cô ta?” Giọng nói của Cố Văn Sanh thoáng run rẩy.
Lưu Triêu không hiểu nổi Cố Văn Sanh đang làm sao. Đêm đen bao phủ vạn vật, cũng giăng mắc lấy tiểu thiếu gia của hắn. Mặc dù trước mặt Lưu Triêu, Cố Văn Sanh có tính cách trẻ con, nhưng suy cho cùng cậu vẫn là Cố thiếu gia – Cố Văn Sanh, bên ngoài nho nhã lịch sự, bên trong ẩn chứa đôi ba tật xấu nhỏ. Thế nhưng giờ đây, đứng trước mặt Lưu Triêu, cậu lại yếu đuối đến lạ thường.
Hay là do hắn đã ép buộc quá đáng? Lưu Triêu không nhịn được bước lên một bước, thấy Cố Văn Sanh như vậy khiến hắn đau lòng khôn xiết. Thật ra, bất kể ai ngỏ lời yêu trước thì cũng có gì khác nhau đâu chứ? Nhưng Lưu Triêu đã ẩn nhẫn quá lâu, thời gian mong ngóng chờ đợi đã quá dài. Hắn muốn được chính tai nghe thấy lời bày tỏ của Cố Văn Sanh, thậm chí ngay cả trong mơ, hắn đôi khi cũng thấy tiểu thiếu gia bị mình đè dưới thân, dáng vẻ hai mắt rưng rưng đầy vẻ động lòng người.
Cố Văn Sanh là nỗi ám ảnh của Lưu Triêu, hắn cam tâm tình nguyện vì điều đó mà phát điên.
Nhưng nếu sự điên cuồng này của hắn khiến Cố Văn Sanh sợ hãi, làm cho tiểu thiếu gia của hắn buồn lòng, thì Lưu Triêu thà rằng thu lại chấp niệm của mình, vứt bỏ mọi toan tính, bẫy rập. Vậy nên, phần tình cảm sâu nặng khó kiềm chế này, bây giờ để Lưu Triêu nói ra, cũng chẳng có gì là không được.
Cuối cùng thì Lưu Triêu vẫn là nhẹ dạ, nhưng hắn cũng chỉ nhẹ dạ với một người này mà thôi.
Thật ra, Cố Văn Sanh rất sợ nghe được một đáp án chắc chắn từ miệng Lưu Triêu, nhưng khi Lưu Triêu chậm chạp không trả lời, cậu lại thấy thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đã khó khăn lắm mới gom góp đủ dũng khí, nên không muốn chỉ vì một câu nói của Lưu Triêu mà thành công dã tràng.
“A Triêu.” Cố Văn Sanh bước đến gần Lưu Triêu.
Lưu Triêu hoàn hồn, hai người đã đứng rất gần nhau. Hắn giơ tay giữ lấy cánh tay Cố Văn Sanh.
“Ừm.” Hắn khẽ đáp một tiếng.
Cố Văn Sanh nhón chân lên, hôn một cái lên môi Lưu Triêu, rồi nhanh chóng lùi lại.
“Em thích anh.”
Cố Văn Sanh nhắm mắt, cậu sợ bị Lưu Triêu đẩy ra.
Cố Văn Sanh cảm thấy thời gian chờ đợi dài đằng đẵng. Lưu Triêu không đẩy cậu ra nhưng cũng chẳng ôm cậu. Cậu không nhịn được lặng lẽ hé mở một mắt, vừa khéo, Lưu Triêu cúi đầu xuống nhẹ nhàng cắn cắn lên môi dưới cậu. Khi cậu lùi lại, hắn liền đưa tay ra ôm chặt lấy cậu.
“Anh muốn làm em.”
Câu nói nóng bỏng, trắng trợn như vậy khiến hai tai Cố Văn Sanh đỏ bừng, nóng rần rật.
Lưu Triêu từ trong xương cốt đã là một tên lưu manh.
Cố Văn Sanh chỉ cảm thấy hạnh phúc vô cùng, cậu ngẩng đầu lên nghiêm túc hỏi Lưu Triêu: “Anh thích em?”
Lưu Triêu hận không thể kéo tiểu thiếu gia ôm vào lòng, nhét vào túi áo. Một người đáng yêu như thế, chỉ có thể là của hắn mà thôi.
“Muốn ăn em.” Câu trả lời của Lưu Triêu không trực tiếp, nhưng tay hắn không ngừng nhân cơ hội sàm sỡ Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với kết quả xấu nhất rồi, hoàn toàn không nghĩ đến sẽ là một kết cục hạnh phúc đến thế này. Niềm vui sướng hân hoan lấp đầy tâm trí, đến cả Hứa Văn Văn cậu cũng quẳng ra sau đầu. Bây giờ cậu cảm giác như mình đang nằm mơ vậy, mà còn là một giấc mơ không chân thật đến lạ. Thế là cậu ăn nói cũng không biết lựa lời: “Được, được, ăn em.”
Màu mắt của Lưu Triêu tối tăm hơn hẳn bình thường. Hắn tựa đầu sát vào cổ Cố Văn Sanh, cắn nhẹ lên cần cổ trắng nõn của tiểu thiếu gia, cuối cùng còn lè lưỡi liếm trông đầy vẻ sắc tình. Sau đó, hắn kề bên tai Cố Văn Sanh nói bốn chữ:
“Lòng anh có em.”
Tất cả chợt trở nên mơ mơ hồ hồ. Thậm chí Cố Văn Sanh còn không nhớ rõ mình và Lưu Triêu lên xe về nhà bằng cách nào, rồi cả việc bị Lưu Triêu lột sạch, dạo đầu và tiến vào ra sao.
Chỉ nhớ rõ lúc dương v*t của Lưu Triêu tiến vào bên trong cơ thể cậu, loại cảm giác thỏa mãn khó diễn tả thành lời ấy nháy mắt dâng tràn, vây kín lấy cậu.
Cậu mơ mơ màng màng hỏi Lưu Triêu: “Trên người… a… anh… sao lại… a hưm… có mùi… thịt nướng?”
Động tác va chạm mãnh liệt của Lưu Triêu đột nhiên dừng lại, sau đó hắn không nói câu nào, lại vùi đầu tiếp tục cần mẫn làm việc.
Một mình ngồi ăn thịt xiên nướng rồi uống rượu giải sầu thật sự quá thảm hại, hắn không muốn nói ra cho lắm.
Sau khi kết thúc một vòng chinh chiến, Lưu Triêu bắn hết tinh dịch vào trong cơ thể Cố Văn Sanh, còn Cố Văn Sanh thì đã rã rời từ đời nào, đang nằm thở dốc.
Lưu Triêu rút vật đó ra khỏi người Cố Văn Sanh, ôm cậu lên đi vào phòng tắm.
Cố Văn Sanh tưởng đến đây là kết thúc rồi, nhưng đối với Lưu Triêu mà nói, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.
—— trước hết, hắn muốn rửa mùi thịt nướng trên người mình đi đã.
Vào phòng tắm, Lưu Triêu buông Cố Văn Sanh ra. Tinh dịch thuận theo mông Cố Văn Sanh chảy ra, đọng lại. Lưu Triêu để Cố Văn Sanh tựa hờ lên người mình, tay hắn lần xuống dưới tìm kiếm. Chạm được đến miệng huyệt, Lưu Triêu dùng ngón tay nhẹ nhàng ấn ấn, hạ thấp giọng nói bên tai Cố Văn Sanh: “Của anh.”
Cơ thể trần trụi của Cố Văn Sanh hơi run lên trong không khí. Thật sự là quá xấu hổ.
Lưu Triêu theo chân Cố Văn Sanh, quét lấy một ít tinh dịch của mình, sau đó đưa ngón tay đến gần môi Cố Văn Sanh.
Cố Văn Sanh vô thức hôn một cái lên ngón tay Lưu Triêu, rồi thuận theo đó ngậm đầu ngón tay hắn, mút ngón tay Lưu Triêu vào trong miệng.
Lưu Triêu cười dùng một tay còn lại sờ sờ lên tóc Cố Văn Sanh, “Ăn có ngon không?”
Trên mặt, trên người Cố Văn Sanh đều nhuộm một lớp màu đỏ ửng nhàn nhạt. Tuy rằng cảm thấy rất ngượng ngùng, nhưng người đối diện chính là người mình đã thương thầm, đã ý dâm từ lâu. Cố Văn Sanh cảm thấy thời điểm như thế này mà còn hàm súc nữa, thì người chịu thiệt thòi chỉ có thể là mình. Vì vậy cậu mềm giọng nói: “Ngon, muốn nhiều hơn nữa…”
Động tác giương mắt của tiểu thiếu gia quá mức gợi tình, khiêu khích. Lưu Triêu mở vòi hoa sen để dòng nước ấm áp bao phủ hai người, cũng không nhịn được nữa lật người Cố Văn Sanh lại, đỡ hông cậu thúc vào.
Hậu huyệt vừa được tinh dịch thấm qua nên tiến vào hoàn toàn không chút khó khăn nào. Cố Văn Sanh bị hắn thúc vào làm bật ra tiếng rên rỉ. Lưu Triêu vỗ nhẹ lên mông cậu, trong phòng tắm đóng kín, một tiếng “bốp” thôi cũng trở nên rõ ràng vô cùng. Tai Cố Văn Sanh đỏ rực, cậu muốn nghiêng đầu qua nhìn Lưu Triêu, nhưng Lưu Triêu lại đột nhiên đâm thúc kịch liệt hơn, làm cậu đứng không vững, chỉ có thể dùng tay chống lên bồn rửa mặt, bật ra từng tiếng rên rỉ đứt quãng.
Sống lưng tiểu thiếu gia thẳng tắp, mái tóc ngắn mềm mại thấm ướt mồ hôi ngoan ngoãn dán chặt ở hai bên má cậu. Nước ấm từ vòi sen đổ xuống người cả hai, tạo thành một màn sương mờ ảo mông lung.
Động tác dưới thân của Lưu Triêu không ngừng lại, một tay cố định eo Cố Văn Sanh, tay còn lại thì lưu luyến nơi ngực cậu, thi thoảng lại chạm phải đầu v* Cố Văn Sanh, khiến người dưới thân chợt co thắt lại. Nhưng hắn chỉ chạm khẽ rồi lập tức rời đi —— vẫn cứ cố ý chạm vào hai điểm đó rất nhiều lần. Cố Văn Sanh đang bị lửa tình thiêu đốt đến đầu óc mơ hồ, hoàn toàn không phát hiện ra rằng Lưu Triêu đang cố tình —— cố tình dụ cậu năn nỉ hắn thỏa mãn mình.
Cố Văn Sanh rất nhanh đã mắc câu.
Cậu bị Lưu Triêu ghẹo đến ngứa ngáy vô cùng, hận không thể cầm tay Lưu Triêu đè nghiến, chà xát lên hai đầu v* mình. Người mà mình thèm khát bao lâu nay, giờ đang đè trên người cậu, không ngừng thúc mạnh vào cậu, nên đương nhiên là không thể để mình chịu thiệt thòi rồi.
“Ha a… ở trên… ưmmm!”
Lưu Triêu lại nặng nề thúc vào thêm năm, sáu lần nữa. Âm thanh da thịt va chạm tràn ngập khắp phòng tắm, tiếng rên rỉ của tiểu thiếu gia hòa lẫn vào tiếng nước của vòi hoa sen, khiêu gợi vô cùng.
“Sao nào?” Người Lưu Triêu kề sát vào Cố Văn Sanh, màu da của hắn thiên về màu lúa mạch, Cố Văn Sanh thì lại trắng nõn. Hai cơ thể giao chồng lên nhau, có thể đem đi so với một thước phim màu nào đó —— buông thả phóng đãng đến mức người ta không biết nên che mờ chỗ nào cho phải.
Cố Văn Sanh bị Lưu Triêu đâm đến không thể nói chuyện đàng hoàng, nhưng cậu muốn Lưu Triêu dừng lại một chút. Vì vậy, cậu thử hơi siết chặt hậu huyệt lại.
A, chặt quá, dương v*t của Lưu Triêu tráng kiện, bên dưới của cậu nhất định đã bị Lưu Triêu căng ra rất nhiều rồi. Không phải dễ để co thắt lại, tiểu thiếu gia cũng chỉ là ôm tâm lý thăm dò, thử một lần.
Lưu Triêu quả thật là dừng lại. Nhưng khi bị cái “thăm dò” của Cố Văn Sanh kẹp lại —— thì hắn chỉ hận không thể một giây sau lập tức mãnh liệt tấn công, khiến người dưới thân chết ngất. Tuy nhiên, Lưu Triêu vẫn dựa vào khả năng tự chủ cực kỳ mạnh mẽ của mình mà ngừng lại.
Lưu Triêu thở hổn hển mấy hơi, rồi cố đè xuống tiếng thở dốc, nhưng trong giọng nói khàn khàn vẫn ngập tràn dục vọng: “Văn Văn, làm sao vậy?”
Câu nói này quá dịu dàng, dịu dàng đến ngọt ngào tan chảy. Người nói không cảm thấy gì, nhưng khi lọt vào tai người nghe lại khiến niềm vui sướng trào dâng.
Giọng của Cố Văn Sanh trở nên mềm yếu, xuyên qua màn sương mờ ảo, tựa như đang làm nũng: “Rút ra trước đã.”
Lưu Triêu khẽ mím môi dưới, nhẹ đến khó thấy, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn cố gắng rút dương v*t ra khỏi cơ thể Cố Văn Sanh.
Dưới chân Cố Văn Sanh mềm nhũn như giẫm trên mây, nhờ Lưu Triêu giúp mới quay được người lại, mặt đối mặt với hắn. Cậu đưa tay khoác lên bả vai Lưu Triêu, muốn ghé đến gần hôn người trước mặt một cái, nhưng cuối cùng do chân mềm nhũn nên trực tiếp nhào vào trong lồng ngực Lưu Triêu.
Cố Văn Sanh thật sự, thật sự rất vui. Khúc gỗ nhà cậu cũng thích cậu —— Cố thiếu gia, thanh niên đã hơn hai mươi tuổi, giờ phút này cứ như một đứa trẻ —— còn là trạng thái sau khi say mèm, vui đến không kiềm chế được.
Cậu nói bằng giọng mềm nhũn: “Em muốn nhìn thấy anh.”
Lưu Triêu nâng tiểu thiếu gia đang say sưa lên, ghé sát tai cậu, trầm giọng đáp lại: “Được, nhìn anh.” Nói dứt lời, hắn nhấc một chân Cố Văn Sanh lên, thúc vào.
Em nói, em muốn nhìn anh.
Vậy thì tốt nhất chỉ nhìn anh thôi.