13. Chương 13: Lục Chiếu Thâm, khó lòng lay chuyển

Trò Chơi Đuổi Bắt - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 13: Lục Chiếu Thâm, khó lòng lay chuyển

Trò Chơi Đuổi Bắt - Yểu Yểu Nhất Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm mười bảy tuổi, Hứa Tinh Triết vẫn còn ngờ ngợp. Cậu chỉ biết qua những bộ phim lãng mạn đồng giới xinh đẹp, những cảnh quay ngọt ngào trong phim, còn những chuyện ngoài đời thật thì cậu hoàn toàn mù tịt. Cậu cứ tưởng rằng, chuyện vừa xảy ra giữa mình và Lục Chiếu Thâm đã là "xong xuôi", và từ giờ phút đó, cậu đã không còn là trai tân nữa.
Cậu không hối hận, nhưng vẫn có một điều khiến cậu không hiểu nổi.
Tại sao Lục Chiếu Thâm lại bình thản đến vậy?
Cậu suy nghĩ mãi, cuối cùng đành đoán rằng hẳn là Lục Chiếu Thâm không thích cậu. Sau khi tắm xong, cậu chui lên giường, mặt mày buồn bã hỏi: "Cậu bình thản như thế, là vì tớ là con trai, hay vì bản thân tớ?"
Lục Chiếu Thâm đang nằm ngửa, cánh tay khoanh trước trán, ánh mắt lặng lẽ hướng lên trần nhà. Nghe thấy thế, hắn quay đầu lại, nét mặt khó hiểu nhìn Hứa Tinh Triết: "Gì vậy?"
Đầu óc Hứa Tinh Triết vẫn còn lâng lâng sau cơn say tình vừa qua, chưa kịp tỉnh táo. Thấy vẻ mặt khó chịu của Lục Chiếu Thâm, cậu không suy nghĩ mà tưởng hắn đang tức giận —— tức giận tức là không thích, không trả lời tức là cả hai lý do đều đúng, chuyện vừa xảy ra hai mươi phút trước đều là sai lầm, đến cả cảm xúc bồng bột cũng chẳng đáng gọi là bồng bột.
Nghĩ vậy, cậu tự thấy vừa xấu hổ vừa tủi thân.
Cậu kéo chăn, chui vào giường, nằm quay lưng lại, còn cố tình hít hít mũi, không hề che giấu cảm xúc.
Lục Chiếu Thâm chạm nhẹ vào cậu, nhưng cậu chẳng buồn để ý.
Năm mười chín tuổi, Hứa Tinh Triết đã hiểu hết mọi chuyện. Nhưng cậu vẫn buồn —— bởi vì đến giờ, Lục Chiếu Thâm chưa bao giờ nói rõ là thích cậu. Hai chữ "thích cậu" như một câu thần chú, càng nói càng khiến hắn giấu kín hơn. Không lời giải đáp.
Nghiêm Tiêu vừa tắm xong bước ra, dùng khăn lau tóc, đi đến bên giường Hứa Tinh Triết, thấy cậu nằm ngửa, điện thoại trên tay nhìn chằm chằm vào khung chat trống trơn.
Bạn trai siêu cấp của cậu vẫn chưa nhắn tin.
Nghiêm Tiêu nói: "Đừng biến mình thành món đồ rẻ tiền nữa, được không?"
Mắt Hứa Tinh Triết đỏ hoe, trợn mắt nhìn Nghiêm Tiêu: "Không cần cậu lo!"
"Tôi vốn chẳng định lo, nhưng tôi thấy cậu hết thuốc chữa rồi. Hứa Tinh Triết, đời người có biết bao nhiêu chuyện thú vị, đâu phải chỉ có yêu đương là duy nhất."
"Tôi đâu phải kiểu người chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương!"
"Vậy chứng minh đi. Có bản lĩnh thì gọi điện cho hắn ngay bây giờ, nói với hắn rằng từ giờ trở đi, cậu không thích hắn nữa. Dám không?"
Trình Nguyên Thanh đang nằm xem phim trên giường, nghe thấy liền xen vào: "Tiểu Tinh thích ai vậy?"
Nghiêm Tiêu nhướng mày: "Tôi."
Trình Nguyên Thanh phì cười, khuyên nhủ Hứa Tinh Triết:
"Tiểu Tinh, đừng nghe thằng này. Một tên 'vua biển' như nó thì lời khuyên gì tốt chứ?"
____________________________________________
(1)
: Gốc từ
海王
(hǎi wáng), trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc, chỉ người chuyên tán tỉnh nhiều người cùng lúc, không nghiêm túc trong tình yêu, giống như "thả câu khắp biển", nên gọi là "vua biển".
Nghiêm Tiêu chẳng tức giận, cúi đầu nhìn đôi chân trần của Trình Nguyên Thanh, cười nhạo: "Bảo bối à, bảo rồi đừng mặc quần đùi ngắn trong ký túc xá nữa mà, tôi không đảm bảo sẽ kìm được đâu đấy."
Trình Nguyên Thanh nhăn mặt như vừa nuốt phải thứ gì kinh tởm, nhặt hộp khăn giấy trên gối ném về phía Nghiêm Tiêu, mắng cả tám đời tổ tông nhà anh ta, rồi chui vào chăn trùm kín đầu.
Hứa Tinh Triết nước mắt rưng rưng nhìn màn hình điện thoại. Thực ra ban đầu cậu không đến nỗi đau lòng như vậy —— ánh mắt lãnh đạm mà Lục Chiếu Thâm dành cho cậu suốt hai năm qua, cậu đã quá quen rồi. Nhưng cậu không chịu nổi ánh mắt giễu cợt của người khác. Chỉ một câu đùa cũng đủ làm vỡ vụn lớp vỏ yếu đuối mà cậu đã khổ sở xây dựng bấy lâu, vết thương vừa đóng vảy lại bong ra.
Cậu đã sống trong ảo tưởng suốt hai năm, lãng phí hai năm, đổi lại là sự im lặng của Lục Chiếu Thâm.
Không biết bị thứ gì thúc đẩy, cậu mở khung gọi thoại, ngón tay lơ lửng trên biểu tượng.
Nghiêm Tiêu khẽ cười khinh bỉ, Hứa Tinh Triết liền ấn gọi.
Mười mấy giây sau, Lục Chiếu Thâm bắt máy, giọng hắn hơi trầm, có thể vì phòng còn bạn cùng phòng đang học hoặc ngủ.
"Có chuyện gì không?" – Hắn hỏi.
Vừa nghe giọng hắn, Hứa Tinh Triết cảm thấy cay cay sống mũi, đầu óc trống rỗng, quên mất mình định nói gì.
Nghiêm Tiêu tức đến phát điên, giật lấy điện thoại, giơ cao tránh khỏi tay Hứa Tinh Triết, rồi cười nhạt: "Tiểu Tinh, đang tắm thì đừng gọi điện, điện thoại sẽ vào nước đấy."
Hứa Tinh Triết hoảng hốt nhảy bật khỏi giường, giật lại điện thoại, nhưng Nghiêm Tiêu đã bấm ngắt máy.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ "Cuộc gọi đã kết thúc".
"Cậu điên rồi à?! Giờ tôi biết giải thích với hắn thế nào đây?!"
"Tại sao phải giải thích?" Nghiêm Tiêu nhún vai, vẻ mặt thoải mái: "Cậu thích hắn, quyền chủ động nằm trong tay cậu."
Nói xong, Nghiêm Tiêu đi vào nhà tắm lấy máy sấy tóc, sấy đầu một phút. Khi quay ra thì Hứa Tinh Triết vẫn ngồi thất thần bên mép giường.
Không thể dạy nổi thằng nhóc này nữa, Nghiêm Tiêu lười để ý, nằm xuống giường lấy điện thoại ra nhắn tin với bạn trai mới quen. Hắn đã lạnh nhạt với người ta hai ngày rồi, giờ là lúc thu lưới.
Hứa Tinh Triết không nhìn điện thoại. Lẽ ra lúc này cậu nên xem phản ứng của Lục Chiếu Thâm, hoặc nghĩ cách giải thích. Nhưng cậu chợt thấy chẳng muốn làm gì nữa.
Cậu tắt nguồn điện thoại, nhét dưới gối, đeo mặt nạ ngủ rồi nằm xuống.
Trong giấc mơ, cậu thấy lần đầu tiên mình và Lục Chiếu Thâm, rồi cả những lần sau đó. Lục Chiếu Thâm từng rung động, thậm chí từng gọi cậu là "Tiểu Tinh Tinh". Hứa Tinh Triết mơ hồ cảm thấy hắn không hoàn toàn vô tình. Họ như thể đã từng, vào khoảnh khắc nào đó, rất gần với tình yêu. Nhưng vì lí do nào đó, hắn đã lùi bước, từ bỏ.
Khi tỉnh dậy, đã sáng hôm sau.
Trình Nguyên Thanh đứng bên giường gọi cậu, giục đi học. Hứa Tinh Triết mơ màng mở mắt, cầm điện thoại lên bấm một lúc mới nhớ ra mình đã tắt máy.
Chấm đỏ nhỏ báo tin nhắn trên WeChat từ từ hiện lên – người được ghim đầu danh sách đã gửi cho cậu ba tin nhắn.
—— Hứa Tinh Triết.
—— Xuống đây.
—— Tôi đang đợi cậu dưới lầu.
Thời gian là 11 giờ 10 phút tối qua.
*
Tất cả những năm học ngữ văn coi như uổng phí, Hứa Tinh Triết nhìn ba dòng tin nhắn mà Lục Chiếu Thâm gửi tối qua như thể chưa từng biết đọc chữ, xem đi xem lại cả chục lần, cuối cùng mới hiểu ra ý nghĩa của chúng.
Lục Chiếu Thâm đã gửi tin nhắn vào lúc 11 giờ 10 phút tối qua, ngay sau khi nghe lời Nghiêm Tiêu nói.
Tim cậu đột nhiên đập loạn lên dữ dội, như có thứ gì đó sắp trào ra, cậu gần như tưởng tượng ra được dáng vẻ của Lục Chiếu Thâm khi gõ mấy dòng này —— có lẽ vẫn là gương mặt không biểu cảm ấy, nhưng mấy chữ ngắn ngủi này đã phơi bày hết tâm trạng của hắn rồi.
Có lúc Hứa Tinh Triết nghĩ mình rất hiểu Lục Chiếu Thâm —— biết hắn thích ăn gì, thích chơi gì, biết mọi thói quen nhỏ nhặt. Nhưng đôi khi cậu lại thấy hắn thật xa lạ.
Cậu nhảy phốc xuống giường, xỏ vội dép chuẩn bị xuống lầu, nhưng bị Trình Nguyên Thanh kéo lại: "Cậu làm gì thế? Vẫn chưa thay đồ kìa."
Hứa Tinh Triết vẫn mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù, toàn thân như còn vương hơi thở mơ màng sau cơn mê, nhưng cậu nắm chặt điện thoại, hoảng hốt lẩm bẩm: "Hắn không đợi mình cả đêm chứ? Không thể đâu... chắc không... hắn làm gì thích mình đến vậy... chắc là không..."
Trình Nguyên Thanh nghi ngờ nhìn cậu, tiện tay nhặt chiếc áo hoodie trên giường Hứa Tinh Triết nhét vào lòng cậu: "Mặc áo vào trước đi, đừng cảm lạnh."
Nhưng Hứa Tinh Triết chỉ kẹp áo vào tay, hồn vía đã bay ra khỏi ký túc xá từ lâu. Tay Trình Nguyên Thanh vừa buông ra, cậu đã lao vụt ra ngoài, tiếng gọi của Trình Nguyên Thanh gọi theo cũng không giữ nổi.
Đầu sỏ, Nghiêm Tiêu, vẫn đang ngủ khò khò, có vẻ trời sáng quá nên quay mặt vào tường, kéo chăn trùm kín đầu.
Bảy giờ sáng ở ký túc xá vẫn khá yên tĩnh, sinh viên vẫn đang "đánh cờ" với Chu Công. Hành lang chỉ vang vọng vài tiếng nói chuyện từ các phòng hai bên, hầu như không có ai qua lại. Cô lao công đang giặt cây lau sàn trong phòng rửa mặt, tiếng nước ào ào át cả tiếng dép lê lẹp xẹp của Hứa Tinh Triết.
____________________________________________
(2)
: Chỉ việc đang ngủ say.
Cậu không phân biệt rõ tâm trạng mình lúc này là mong đợi hay sợ hãi.
Xuống đến lầu, rẽ qua một góc, bước chân Hứa Tinh Triết chậm lại.
Lục Chiếu Thâm đang ngồi trên bậc thang, lưng hơi cong, khuỷu tay tựa lên đầu gối, trông thật cô đơn.
Hứa Tinh Triết bỗng thấy chua xót muốn khóc, không chịu nổi khi thấy hắn như thế này —— rõ ràng tối qua người này vẫn còn là kẻ bắt nạt cậu trong giấc mơ.
Mỗi bước chân của Hứa Tinh Triết đều trở nên khó khăn, chỉ vài mét ngắn ngủi mà như cách cả núi biển. May mà Lục Chiếu Thâm nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau, Hứa Tinh Triết dừng khựng tại chỗ, áo hoodie trong tay rủ xuống, ống tay suýt chạm đất.
Lục Chiếu Thâm sững người vài giây rồi mới phản ứng, đứng dậy định bước lên bậc thang thì lại dừng, giữ khoảng cách ba bốn mét và một bậc thang với Hứa Tinh Triết.
"Cậu ——"
"Tớ ——"
Cả hai cùng lên tiếng, rồi cùng im bặt. Lục Chiếu Thâm nhường cho Hứa Tinh Triết nói trước.
"Tối qua tớ ngủ sớm, không thấy tin nhắn của cậu." Hứa Tinh Triết nói xong mới nhận ra mình chưa giải thích điều quan trọng nhất, nhưng bầu không khí chẳng thích hợp —— ánh mắt của Lục Chiếu Thâm không giống như đang đợi một lời xin lỗi.
Phải mất nửa phút sau, Lục Chiếu Thâm mới lên tiếng: "Cổ cậu... là gì vậy?"
Hứa Tinh Triết cúi đầu xuống, nhưng chẳng nhìn thấy gì, đành lấy điện thoại soi, mới phát hiện trên cổ mình có một vết đỏ, to cỡ móng tay, màu cũng rất nhạt, bản thân cậu cũng chẳng để ý. Cậu cau mày nghĩ một hồi, lần ngược ký ức từ tối hôm qua, từng cảnh từng cảnh hiện lên: câu lạc bộ trượt patin, tiệc liên hoan, rừng cây nhỏ...
"Không phải do cậu để lại à?" Cậu đưa tay sờ sờ, rồi chu môi với Lục Chiếu Thâm: "Cậu quên rồi à?"
Lục Chiếu Thâm sững người: "Gì cơ?"
"Nếu không thì là sao? Cậu tưởng là Nghiêm Tiêu hôn đấy à? Cậu đúng là nghĩ thế phải không? Nên mới đến đây bắt gian à?" Hứa Tinh Triết như nghe chuyện nực cười nhất đời, ngực nghẹn lại cảm giác không thể tả, chỉ muốn trút hết: "Cho dù... cho dù tớ và cậu ta thật sự có làm gì đi nữa, thì cậu có tư cách gì mà đến bắt gian? Cậu là gì của tớ chứ? Bạn trai à? Cậu chưa bao giờ thừa nhận cả."
Ánh mắt của Lục Chiếu Thâm như bị lưỡi dao cứa vào, môi hắn mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng bị Hứa Tinh Triết ngắt lời.
"Thích cậu là chuyện ngu ngốc nhất mà tớ từng làm trong đời, tớ từng nghĩ mình có thể cố chịu đựng mãi cho đến ngày cậu quay đầu nhìn tớ, nhưng giờ tôi không chịu nổi nữa rồi. Tớ rất buồn, Lục Chiếu Thâm, trước khi gặp cậu, tớ không như thế này đâu."
"Cậu... không thích tôi nữa sao?" Lục Chiếu Thâm hỏi.
Hứa Tinh Triết không thể trả lời, cũng không nỡ lắc đầu.
Lúc này Lục Chiếu Thâm trông rất yếu đuối, như biến thành người khác. Hắn bước tới, không nói gì, chỉ lấy chiếc áo khoác trong tay Hứa Tinh Triết, kéo phần gấu áo mở ra rồi mặc vào cho cậu. Đầu Hứa Tinh Triết cuối cùng cũng chui ra khỏi cổ áo, nấp trong mũ trùm, ánh mắt đầy oán trách nhìn anh: "Cậu đợi cả đêm à?"
Lục Chiếu Thâm gật đầu, lặp lại: "Đợi cả đêm."
"Vậy thì sao? Tớ đâu có đau lòng vì cậu."
"Tôi đâu bắt cậu phải đau lòng vì tôi." Ánh mắt của Lục Chiếu Thâm lướt từ cổ Hứa Tinh Triết xuống môi cậu: "Tôi đến để bắt gian đấy."
Lần này đến lượt Hứa Tinh Triết ngẩn người, nghi ngờ mình nghe nhầm. Lục Chiếu Thâm vừa nói gì cơ?
"Đã nói rồi mà, làm bạn trai dự bị của tôi, sao lại bỏ cuộc nhanh thế?"
Trên lầu vang lên tiếng bước chân đi xuống, càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần. Lục Chiếu Thâm bỗng cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi Hứa Tinh Triết. Hắn vòng tay qua mép mũ áo, nâng mặt cậu lên, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy: "Đừng bỏ cuộc, được không?"
Trong khóe mắt Hứa Tinh Triết ánh lên những giọt nước, dưới ánh sáng sớm, chúng thật sự giống những vì sao.
Có người rẽ từ góc hành lang đi ra, Lục Chiếu Thâm buông tay, nói: "Mau về rửa mặt đi, đừng đến lớp muộn."
Hứa Tinh Triết theo phản xạ làm theo lời anh, đi được ba, bốn mét rồi mới sực nhớ, quay đầu lại nói: "Không đâu!"
"Lục Chiếu Thâm, tớ rất khó dỗ dành đấy, cậu đừng tưởng làm vậy là tớ sẽ quay đầu lại."