Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư
Chương 110: “Anh Trì, xem ai đến tìm anh này?”
Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Trì lại tỉnh dậy trước khi chuông báo thức reo. Cơn buồn ngủ chỉ kéo dài một hai giây, hắn ngồi dậy, rửa mặt, thay quần áo, ăn bánh mì rồi ngồi vào bàn làm việc, xem tài liệu chuẩn bị cho cuộc họp sáng.
Vài thương vụ mua lại khá thú vị, hắn xem kỹ hơn một chút. Ước chừng sắp đến giờ, liền cầm điện thoại.
Đầu tiên là hủy lịch tập gym buổi tối. Thường thì tối hôm trước ngủ ít, hôm sau hắn sẽ cố gắng tránh vận động mạnh. Gửi tin nhắn xong, đúng tám giờ, hắn nhận được tin nhắn chúc buổi sáng của Hạ An Viễn.
Hắn nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, không rời mắt. Một lát sau, hắn thoát khỏi màn hình tin nhắn. Định bấm khóa màn hình, nhưng ngay sau đó, ngón tay lại như có trí nhớ riêng, vuốt thanh menu, thành thạo mở một ứng dụng nào đó. Hắn thấy chấm đỏ trên ứng dụng nhấp nháy liên tục.
Sững sờ vài giây, Kỷ Trì lập tức đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn về hướng quen thuộc. Tám giờ sáng mùa đông phương Bắc, trời chưa sáng, dưới lầu hầu như không có người qua lại. Tối hôm qua có mưa nhỏ, mặt đường đen bóng ướt sũng, phản chiếu ánh đèn đường, cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Trong môi trường này không nhìn rõ được gì cả, Kỷ Trì chỉ thấy một người đứng yên, ngẩng khuôn mặt mờ ảo lên, hướng về phía ánh đèn, gương mặt hiện rõ vẻ ấm áp.
Kỷ Trì vẫn đứng đó, không hề tránh né.
Cách xa như vậy, lại là kính một chiều, người kia không nhìn thấy hắn.
Lúc này có tiếng gõ cửa, Kỷ Trì nhìn thêm hai giây xuống dưới lầu, xoay người đi mở cửa. Ngoài cửa lại là Triệu Khâm đã đến sớm.
“Kỷ tổng,” Triệu Khâm đưa cho hắn một chiếc hộp giấy màu gỗ khá lớn, có dây buộc tiện lợi như hộp bánh gato, “Quản lý tòa nhà bảo có đồ gửi cho ngài.”
Người gửi đồ cho Kỷ Trì rất nhiều. Thứ có thể để Triệu Khâm, người tinh ý này, đích thân mang đến trước mặt Kỷ Trì, chứng tỏ thứ này đã được kiểm tra kỹ lưỡng về nguồn gốc, độ an toàn và tầm quan trọng, là thứ anh ta cho rằng cần thiết phải đích thân mang đến cho Kỷ Trì.
Kỷ Trì nhận lấy, chiếc hộp khá nặng. Hắn mang đến bàn trà đặt xuống, không vội mở ngay. Lại đi đến bên cửa sổ, người kia đã chầm chậm đi xa. Màn đêm ẩm ướt dần dần nuốt chửng bóng dáng cao gầy của anh, giống như một cảnh phim nghệ thuật kinh điển: rạng đông sau cơn mưa, ánh đèn đường mờ ảo, và một bóng dáng cô đơn kéo dài.
Cho đến khi người kia biến thành một chấm nhỏ, rồi chấm nhỏ đó biến mất hẳn ở góc đường, Kỷ Trì mới thu lại ánh mắt, trở lại bàn trà ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, suy nghĩ miên man.
Như thể đang chuẩn bị tâm lý, mãi một lúc lâu sau hắn mới hành động, kéo chiếc hộp đến trước mặt, chậm rãi tháo dây, rồi mở ra.
Hương hoa thoang thoảng bay tới.
Giấy gói trắng tinh, những bông hoa vàng nhạt tươi sáng, một bó hoa tươi rói hiếm thấy trong mùa đông.
Kỷ Trì nhìn hồi lâu, mắt không chớp lấy một cái. Ánh mắt lại chuyển sang phía bên kia của chiếc hộp, lấy ra thứ đặt cạnh bó hoa.
Một bình giữ nhiệt, một hộp đựng đồ ăn giữ nhiệt. Mở ra xem, bữa sáng bên trong vẫn còn nóng hổi, là sữa đậu nành và quẩy mà hai người họ vẫn thường ăn cùng nhau.
Lúc này, hương hoa và mùi quẩy hòa quyện vào nhau, lại tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ. Không cần nếm thử, Kỷ Trì cũng biết, đây chắc chắn là quẩy của quán mà họ hay ăn hồi nhỏ. Công ty cách chỗ đó khá xa, dù không tắc đường, đi đi về về cũng mất cả tiếng đồng hồ, lại còn phải dậy sớm tìm cửa hàng hoa đã mở cửa để mua hoa, không biết đã tốn bao nhiêu công sức.
Nghĩ tới nghĩ lui, trước mắt Kỷ Trì hiện lên bóng lưng vừa rồi: gầy gò, cô đơn. Trong lòng hắn đột nhiên hiện lên một suy nghĩ.
Bên ngoài lạnh như vậy, mà anh ấy lại không đeo khăn quàng cổ.
Ngẩn người một lát, Kỷ Trì nhấc bó hoa ra khỏi hộp giấy. Hắn biết Hạ An Viễn luôn có gu thẩm mỹ rất tốt, bó hoa này được gói rất đẹp, đúng kiểu hắn thích.
Nhìn chằm chằm vào những cánh hoa xếp chồng lên nhau, mãi lâu sau, Kỷ Trì mới phát hiện bên cạnh bó hoa dường như còn có thứ gì đó khác. Hắn đưa tay lấy ra – một khung ảnh nhỏ bằng lòng bàn tay, được giấu rất khéo, bởi vì thứ được đóng khung cũng có màu của hoa, nếu không để ý kỹ, căn bản sẽ không thể phát hiện ra.
Hắn lấy nó ra, mà không hề nhận ra nhịp thở của mình đang trở nên gấp gáp hơn.
Đó là một chiếc gương.
Nói chính xác hơn, đó là một chiếc gương vỡ.
Những mảnh gương vụn được tách ra rồi ghép lại, tạo thành hình một bông hồng hoàn chỉnh.
Hạ An Viễn lại tình cờ lướt thấy một bài đăng hướng dẫn cách theo đuổi người khác được đề xuất. Mặc dù biết những bài viết trên mạng này đều nói đi nói lại những điều tương tự, nhưng anh vẫn không nhịn được mà bấm vào đọc.
“Hãy cởi mở, chủ động tấn công. Khi mới tiếp cận đối phương, không cần che giấu thiện cảm và hứng thú của mình.”
“Trong khi chúng ta chủ động cho đi, đừng ngại thỉnh thoảng nhờ đối phương giúp đỡ, để họ cảm thấy mình được cần đến. Có lẽ điều này sẽ càng dễ dàng chiếm được thiện cảm của họ hơn.”
“Trong tình cảm, nếu bỏ ra quá nhiều nhiệt tình, dễ trở thành sự nịnh nọt khiến người khác chán ghét. Lúc thì đối xử tốt với anh ấy, lúc thì lạnh nhạt một chút. Ví dụ, bạn mỗi ngày đều chúc anh ấy ngủ ngon, nhưng khi thái độ của anh ấy có chút dao động, thì hãy giảm bớt sự tấn công. Muốn bắt thì phải thả, lúc gần lúc xa mới có thể thu hút sự chú ý của đối phương.”
“Thực ra, con người sinh ra đã có sự say mê với những điều bí ẩn, chưa biết. Cho phép sự tồn tại của những điều không chắc chắn trong quá trình theo đuổi, không những sẽ không làm tổn thương lẫn nhau, mà còn khơi gợi trí tò mò khám phá những điều chưa biết của đối phương, từ đó mang đến cho mối quan hệ một sức hút bí ẩn. Mà muốn duy trì sự không chắc chắn, điều cần làm chính là tránh bộc lộ tâm ý quá thường xuyên trong mối quan hệ.”
Đọc đến đây, Hạ An Viễn nhíu mày. Hai điều phía sau, anh đặc biệt không tán thành. Giữ khoảng cách để không làm phiền Kỷ Trì là điều nên làm, nhưng anh không cho rằng lúc gần lúc xa, muốn bắt thì phải thả là cách hay, vì anh đã bày tỏ tâm ý của mình, vậy thì cho dù thái độ của Kỷ Trì như thế nào, anh cũng nên kiên trì, kiên trì cả đời cũng là điều nên làm, chứ không phải dùng loại thủ đoạn mưu mẹo này.
Phía sau còn rất nhiều lời khuyên khác, chẳng hạn như: “Sự tiếp xúc cơ thể vô tình trong khi mối quan hệ chưa rõ ràng, có lẽ sẽ trở thành chất xúc tác giúp cả hai xích lại gần nhau hơn…”
Điều này anh không làm được, ngay cả việc gặp Kỷ Trì một lần cũng rất khó khăn.
Khoảng thời gian này, công việc của anh được sắp xếp quá kín mít. Anh chỉ có thể tranh thủ thời gian buổi sáng mỗi ngày dậy sớm để gửi hoa và bữa sáng cho Kỷ Trì. Ngày nào cũng là một bó hoa hồng vàng. Anh mua hoa ở tiệm hoa mà trước đây anh từng ghé bên cạnh công ty của Kỷ Trì. Mỗi bó hoa vài trăm tệ, giá không hề rẻ. Một thời gian trôi qua, anh đã trở thành khách VIP ở đó.
Hạ An Viễn chưa bao giờ mong chờ ngày công ty phát lương như thế. Anh nghĩ, Kỷ Trì sẽ không thể không đoán ra ý nghĩa của hoa hồng vàng. Nếu hắn nhận những bó hoa này, thỉnh thoảng chịu trả lời lại một câu chúc ngủ ngon, thì anh sẽ không chỉ tặng hoa hồng vàng nữa mà sẽ mỗi ngày tặng hắn những loại hoa khác nhau, những bông hoa đắt tiền và cao cấp nhất.
Thở dài, Hạ An Viễn tắt điện thoại. Những điều trên mạng, chẳng có cái nào anh dùng được. Thực ra, nếu anh không bị ảnh hưởng bởi thuốc, đầu óc tỉnh táo hơn một chút, thì anh nên biết bây giờ anh nên tìm kiếm từ khóa không phải là “làm thế nào để theo đuổi người mình thích” mà là “sau khi chia tay nên làm thế nào để níu kéo”.
Những ngón tay dán đầy băng cá nhân kẹp một điếu thuốc, anh nhìn chằm chằm vào một đống hình vẽ trên bàn: hoa hồng, bướm, mặt trăng, kim cương, bầu trời sao… Anh dùng mảnh gương vỡ ghép thành rất nhiều hình, giấu trong hoa mỗi ngày gửi cho Kỷ Trì, cũng không biết Kỷ Trì có phát hiện ra hay không… Vừa nghĩ, trong bếp đột nhiên truyền đến tiếng “xèo xèo”.
Lúc mới nghe thấy, anh còn hơi ngơ ngác. Vài giây sau mới phản ứng lại, anh đã nấu một gói mì ăn liền, bật bếp khoảng mười lăm hai mươi phút trước. Đến bếp xem thì nồi đã cháy đen.
Vì mỗi đồng tiền đều phải tiết kiệm, bữa trưa hôm nay Hạ An Viễn không có gì để ăn. May mà buổi chiều, Phó Hướng Minh liên lạc với anh, điều chỉnh lại tất cả công việc khác của anh, đưa cho anh địa chỉ một khách sạn, bảo anh tối nay đến bữa tiệc ở đó – anh phải gặp đạo diễn và biên kịch của bộ phim điện ảnh đã nói trước đó, trước khi bắt đầu quay.
Trên bàn ăn không có nhiều người, chỉ có đạo diễn, biên kịch và vài người bạn mà họ dẫn theo. Thêm cả Phó Hướng Minh ngồi ở đây. Anh ấy vốn dĩ đã hòa nhã, lại quen biết với vài đạo diễn. Mở đầu chỉ là vài vòng cụng ly cần thiết, sau đó mọi người bắt đầu nói chuyện chính sự, cũng không có những tật xấu của những bữa tiệc khác.
Đạo diễn khá hài lòng với hình tượng của Hạ An Viễn. Dự án mà ông ấy đang chuẩn bị quay hiện tại, nói là phim ngắn, nhưng thực ra giống phim tài liệu hơn.
Nhân vật chính là một chàng trai lớn lên ở một thành phố nhỏ hạng mười tám, ngoại hình và thành tích đều khá tốt. Lúc thi đại học, cha bất ngờ qua đời nên anh thi trượt, chỉ đỗ vào một trường đại học hạng bét. Vì chưa từng đến thành phố lớn, cộng thêm tâm trạng lúc đó sa sút, anh vừa lên đại học đã bị thế giới phồn hoa làm mờ mắt, từ đó hoang đàng nhiều năm tháng. Mẹ anh tái hôn vì vậy mà cắt đứt liên lạc với anh. Nhân vật chính đã làm việc văn phòng, làm sale, giao đồ ăn, tiếp rượu, làm côn đồ… Vì khao khát tiền bạc và mong muốn leo lên tầng lớp cao hơn, cuối cùng từng bước từng bước đi vào vực thẳm.
Kết cục của câu chuyện như thế nào, họ không nói. Đạo diễn tuổi không lớn, nhưng nói chuyện lại ra dáng người từng trải. Kẹp điếu thuốc cười với Hạ An Viễn, nói hình tượng và khí chất của anh đều khá phù hợp, cũng không cần tăng cân giảm cân gì cả, đến lúc đó học vài chiêu với giáo viên diễn xuất, cắt tóc lại là có thể quay luôn.
Thực ra trước khi gặp họ, Hạ An Viễn thấy khá kỳ lạ. Một bộ phim tài liệu quy mô và đầu tư không lớn lắm, sao Phó Hướng Minh, một tổng giám đốc lớn lại quan tâm đến thế. Trong lúc trò chuyện mới biết, đạo diễn là đàn anh thời đại học của anh ấy. Lúc đó đạo diễn vì giúp Phó Hướng Minh quay phim tốt nghiệp, hai người bị mắc kẹt ở vùng hoang vu mấy ngày mới được cứu ra. Tình nghĩa sống chết có khác.
“An Viễn, cảnh giường chiếu có thể chấp nhận được không?” Phó Hướng Minh trêu anh, “Cậu nghe cốt truyện này xem, nửa phần sau tôi đoán là không ít đâu.”
Bị hỏi như vậy, Hạ An Viễn hơi sững sờ. Anh không rõ những quy tắc khi quay phim trong giới giải trí, ngập ngừng hỏi: “…Là làm thật sao?”
Phó Hướng Minh bật cười: “Làm thật thì cậu không nhận nữa sao?” Mọi người trên bàn ăn đều cười ha hả, “Sợ gì, cống hiến cho nghệ thuật mà.”
Nghe họ nói vậy, Hạ An Viễn thở phào nhẹ nhõm, cũng cười nhạt theo.
“Yên tâm, chỉ là làm cho có thôi,” Phó Hướng Minh vừa cười vừa hạ giọng, nhỏ tiếng hỏi, “Hay là lát nữa đưa kịch bản cho cậu trước, cậu báo cáo với Kỷ tổng một tiếng?”
Ăn được hai miếng, thấy mấy anh em sư huynh trò chuyện vui vẻ, Hạ An Viễn chào một tiếng rồi đi vệ sinh. Hút xong một điếu thuốc định ra ngoài thì nhìn thấy một người khá quen mắt từ xa. Anh ngẩn người, mới nhớ ra người này là vị Lưu tổng hôm đó đã đánh golf cùng Kỷ Trì.
Nhớ đến hôm đó ông ta nhìn mình cười tủm tỉm, Hạ An Viễn cảm thấy cả người không thoải mái. Anh không muốn chạm mặt ông ta, nhưng người ta sắp đến gần rồi, anh chỉ có thể lùi lại vào nhà vệ sinh, tìm một buồng rồi khóa cửa lại.
Mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân, không chỉ một người. Tiếp theo là tiếng nước chảy, che lấp tiếng nói chuyện của họ. Hạ An Viễn chỉ nghe loáng thoáng được một chút, nhưng trong đó có hai chữ “nhà họ Kiều”. Anh nghe kỹ hơn, khó khăn lắm mới ghép nối thông tin lại.
“Thế à, tình hình nhà họ bây giờ thú vị thật đấy. Nhà họ Kiều đó… muốn chúng ta đứng về phía ông ta, cũng phải thể hiện thành ý chứ nhỉ.”
“Vài đồng lẻ mà cũng muốn… Ông ta đưa ra điều kiện gì cho nhà họ Trần, lại đưa ra điều kiện gì cho chúng ta? Bữa tiệc tối nay… còn mỹ miều nói là… Tôi thấy, thực ra ông ta coi trọng nhất chỉ là tuyến hàng hải phía Nam nhà các cậu, còn lại…”
“Không sao,” Hai tiếng nước chảy dừng lại, một tiếng nước chảy khác lại vang lên. “Đồ tôi đã chuẩn bị xong rồi, đứa con riêng của tôi ở bên ngoài cũng… Anh bạn à, xem anh đấy… Việc này thành công thì chúng ta…”
Tiếng bước chân lại đi xa. Hạ An Viễn đợi vài phút mới lặng lẽ mở cửa đi ra.
Mặc dù hai người đó không nói rõ “nhà họ” là nhà nào, “ông ta” này lại là ai, nhưng không biết sao, Hạ An Viễn trực giác họ đang nói về Kỷ Trì và nhà họ Kỷ.
Đồ đã chuẩn bị xong rồi…
Họ đã chuẩn bị xong những gì? Họ muốn làm gì Kỷ Trì?
Hạ An Viễn lo lắng suy nghĩ, hay là nhắn tin nhắc nhở Kỷ Trì trước? Nhưng nếu không phải như anh đoán thì liệu có ảnh hưởng đến công việc làm ăn của Kỷ Trì không?
Vô thức anh đã đi đến cuối hành lang, đứng một lát, vẫn quyết định gọi điện thoại cho Kỷ Trì nói một tiếng. Đang định lấy điện thoại ra thì nghe thấy có người gọi tên mình.
“Tiểu Viễn?”
Ngẩng đầu lên nhìn, lại là Tề Minh đã lâu không gặp. “Sao cậu lại đứng đây? Đến tìm anh Trì à?”
Nghe vậy, tim Hạ An Viễn đột nhiên đập thình thịch: “Anh Trì cũng ở đây sao?”
“Ở chứ.” Tề Minh cười cười, “Tôi vừa hỏi cậu ấy đấy, sao dạo này không thấy cậu nữa. Hôm nay bàn chuyện làm ăn với mấy vị tổng giám đốc, tôi đến đây làm quen chút, sắp đi rồi, không ngờ lại gặp cậu. Sao, muốn tôi dẫn cậu vào không? À đúng rồi, cậu đừng lo, giờ này họ nói chuyện xong hết rồi, cậu vào không sao đâu.”
Xem ra Tề Minh, người có đầu óc đơn giản này không biết chuyện của anh và Kỷ Trì. Hạ An Viễn còn chưa kịp nói gì, hắn đã dẫn Hạ An Viễn đi về phía phòng bao, rất hào phóng đẩy cửa, cười nói: “Anh Trì, xem ai đến tìm anh này?”