Chương 32: Khoảnh Khắc Trở Về

Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài

Chương 32: Khoảnh Khắc Trở Về

Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi vô thức nhăn mặt, như thể vừa nuốt phải thứ gì đắng nghét.
Không hiểu Park Jeong-hoon hiểu lầm kiểu gì mà gương mặt bỗng dưng trở nên xúc động, khóe miệng run rẩy.
Xong rồi.
"Không, cái này không phải lỗi của anh đâu..."
"Cảm ơn cậu, Kwon Eun-tae...!"
Tôi chưa kịp giải thích thì Park Jeong-hoon đã cúi gập người trước mặt tôi.
Khí thế rầm rộ.
Làm cái trò gì vậy trời? Có phải xã hội đen đâu mà nghiêm trọng thế?
"Anh điên à? Làm người khác mất mặt thế này cũng được hả!"
Tôi hét lên đủ nhỏ để chỉ mình anh ta nghe thấy, nhưng anh ta chẳng hề nhúc nhích.
"Nhờ có cậu mà tôi mới tỉnh ngộ. Nếu không có cậu, tôi chắc đã nhảy xuống sông Hàn thật rồi."
Nói xong, anh ta nắm chặt tay tôi, bắt đầu sám hối như thể đang xưng tội.
Chắc ngay cả một tín đồ sùng đạo cũng không thể thành khẩn hơn Park Jeong-hoon lúc này.
Tôi dám chắc như vậy.
Cứ thế, kéo dài một hồi lâu.
"Anh Park Jeong-hoon, chuẩn bị ạ!"
Một tiếng gọi vang lên như tiếng cứu rỗi từ trời cao.
Người kéo tôi ra khỏi vũng lầy lần này lại là cô trợ lý đạo diễn số 2.
Tôi thầm bái phục sự đa năng của cô ấy.
Sau khi cô ấy dẫn Park Jeong-hoon đi.
Tôi như bị rút cạn sinh lực, lê bước trở về phòng chờ.
Như thể vừa bước từ thiên đường xuống địa ngục chỉ qua một cánh cửa.
'Thật sự... muốn về nhà quá.'
Ai mà ngờ tôi lại nhớ ký túc xá chật như nêm của EcL:pse đến mức này chứ.
______________
Khoảnh khắc quyết định kẻ thắng người bại.
Niềm vui và nỗi buồn đan xen trên sân khấu.
Tôi đứng ở hậu trường, lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó.
Hyun-woo sau một trận chiến căng thẳng gần như đã giành vé vào chung kết.
Seo Ji-won thì bất ngờ tiến thẳng vào chung kết một cách nhẹ nhàng.
Bohemian thật đáng tiếc, hôm nay là sân khấu cuối cùng của họ tại .
Và...
"......"
"......"
Tôi chạm mặt Shim Ju-yeong ngay sau khi anh ta bước xuống sân khấu.
Mặt anh ta vẫn còn đỏ bừng, có vẻ dư âm chưa tan, cần thêm chút thời gian để bình tĩnh lại.
Khoảnh khắc đối mặt gượng gạo trôi qua.
"Chúc mừng."
"...Cảm ơn. Cậu cũng... diễn tốt vào, hay không thì tùy."
Chúng tôi trao đổi vài lời chào hỏi gượng gạo.
Nhớ lại những chuyện xảy ra ngày đầu tiên, đây đúng là một bước tiến rồi.
"Kwon Eun-tae."
Shim Ju-yeong gọi tên tôi bằng giọng nghiêm túc.
"Gì."
"Lần sau, tôi nhất định sẽ thắng cậu."
"......?"
Chưa kịp phản ứng, Shim Ju-yeong đã vội vàng quay người bỏ đi.
[Tuyên chiến... hả?]
Chịu. Hình như đúng là vậy thật.
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác nhìn theo bóng dáng anh ta biến mất.
"Anh Eun-tae, lên sân khấu thôi ạ!"
"Vâng."
Nhân viên gọi.
'Tập trung nào.'
Tôi bước từng bậc thang, cố gạt bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ.
Cuối cùng cũng lên đến sân khấu.
Dưới ánh đèn xanh mờ ảo, tôi thu trọn khung cảnh vào mắt.
Ánh nhìn, hơi thở, sao lại có cảm giác không hoàn toàn là của mình?
Một ảo ảnh quen thuộc mỗi khi tôi đứng trên sân khấu.
Cùng lúc đó, một giai điệu buồn da diết vang lên.
Tôi hít một hơi ngắn rồi cầm micro.
-Người xua đuổi ta đi
Mỗi lần như thế tim ta lại
Bầm dập như bị gai đâm
Màu tình yêu của ta là màu tím sẫm
Lời ca như tiếng thở dài, da diết khôn nguôi.
Nhưng tôi cố kiềm chế cảm xúc, hát một cách bình thản.
-Bảo ta rời đi, ta lại chẳng thể buông tay
Đêm dài cô độc một mình ta chống chọi
Tình yêu người như gai nhọn đâm vào tim ta
của Oh Hwa-yoon.
Ca khúc debut của một tân binh nhạc trot đang nổi.
Nếu Choi Joon-yong là hoàng tử thì Oh Hwa-yoon chính là nữ thần.
Là ca khúc kết hợp ballad và trot, mang phong cách mới lạ, khác hẳn với những bài trot truyền thống.
Một bản hit được yêu thích ngay cả ở những thế hệ không ưa nhạc trot.
Nhưng dù sao thì trot vẫn là trot.
Tôi đã loại bỏ hoàn toàn cái gọi là "chất sến" đặc trưng qua phần phối khí.
Kết quả là, dù vẫn giữ nguyên cảm xúc da diết, phần vocal lại trở nên hiện đại hơn rất nhiều.
Tôi muốn giữ nguyên tông gốc nên gần như không thay đổi phần đó.
Càng về cuối bài, tôi càng hụt hơi, cổ nổi gân xanh.
Nhưng.
Tôi càng vất vả bao nhiêu, sân khấu lại càng trở nên kịch tính bấy nhiêu.
-Đến ngày không thể chịu đựng thêm nữa
Người sẽ vui vẻ rời xa vòng tay ta
Mang theo tình yêu xanh tươi mà sống
Cứ thế, bài hát được kéo dài suốt đến tận cùng rồi kết thúc.
Tôi đánh rơi micro, thở hổn hển.
Khoảnh khắc ngắn ngủi như vừa thoát khỏi một phép màu, từ từ trở lại là chính mình, lặng lẽ trôi qua.
'Hết.'
Khi tiếng nhạc đệm tắt hẳn, trên sân khấu chỉ còn lại một mình tôi.
Cùng với cảm giác viên mãn dâng trào trong ngực, hành trình kéo dài hai tuần cũng khép lại.
_________________
Đêm đó, 11 giờ, sau khi vòng hai của kết thúc.
Ký túc xá EcL:pse, vắng bóng Kwon Eun-tae, đang náo nhiệt hẳn lên.
"Chào mọi người~? Cả nhà vào đủ chưa ạ?"
"Khoảnh khắc anh leader lên tiếng là đã vượt 700 người xem rồi đó!"
"Oa! Kỷ lục thời gian ngắn nhất từ trước đến giờ đúng không ạ?"
"Cảm ơn các bạn nhiều. Hãy ở lại với chúng mình đến cuối chương trình nhé."
"Vì hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt đó ạ."
Trước chiếc điện thoại công ty mượn để quay A-Live, các thành viên vỗ tay tự chúc mừng.
Trên đầu mỗi người đều đội mũ sinh nhật đủ màu sắc.
Chưa hết, Kim Woo-jung và Song Yi-seon còn đeo kính hình thù kỳ dị che gần kín cả mặt.
Lý do?
"Hôm nay, như đã thông báo, chúng ta sẽ tổ chức tiệc chào mừng anh Eun-tae trở về ạ."
"Mọi người vỗ tay nào~!"
"Huhu. Eun-tae bỏ nhà đi cuối cùng cũng chịu về rồi. Em không biết đây là mơ hay thật nữa."
Kim Woo-jung làm bộ khóc lóc dù chẳng rơi lấy một giọt nước mắt.
Lúc này, khung chat ngập tràn "ㅋㅋㅋㅋ" và "ㅠㅠㅠㅠ".
"Nhưng tại sao không có nước mắt? Trong lòng em đây thác Niagara cũng phải gọi em bằng cụ đấy ạ. Chỉ là em bị khô mắt thôi. Chắc chắn anh Eun-tae sẽ hiểu cho em mà."
Với mặt dày cỡ tấm thớt, Kim Woo-jung vẫn thản nhiên giao lưu cùng fan.
Phía sau, Han Gyeo-ul đang đi đi lại lại, cuối cùng lấy hết can đảm xen vào.
"Chúng em cũng đã chuẩn bị bánh kem chúc mừng ạ."
Nói rồi, cậu út bất ngờ dí thẳng chiếc bánh kem vào ống kính.
Đúng lúc đó.
Xoảng—!
"Áaaa!"
"......!"
"Không! Chiếc bánh kem kỷ niệm nhỏ bé quý giá của chúng ta...!"
Chiếc điện thoại đặt trên tripod ngã ngửa ra sau, phát ra tiếng động chói tai.
Chiếc bánh kem trên tay Han Gyeo-ul cũng rơi thẳng xuống sàn.
"Này...! Tại cậu đấy!"
"X-xin lỗi. Em xin lỗi."
"Sao lại đẩy người ta từ phía sau thế hả?!"
Người hét lên là Han Gyeo-ul.
Còn người đang luống cuống trước mặt cậu là Song Yi-seon.
Lúc Han Gyeo-ul bước ra trước camera thì đụng phải Song Yi-seon.
Song Yi-seon quay lưng nên không thấy, Han Gyeo-ul thì quá muộn để né.
Các thành viên thoáng bối rối trước tình huống bất ngờ.
Biết khung chat chắc đang loạn cào cào, mấy anh lớn vội vào xử lý.
Yoon Hae-il đầu tiên tách Han Gyeo-ul và Song Yi-seon ra xa nhau.
Gong Seon-woo dựng lại camera, cười giòn tan như thể chẳng có gì to tát.
"Ha. Haha. Hahaha. ...Bất ngờ chưa!"
"Tụi mình vừa diễn tập camera ẩn để chào đón Eun-tae thôi mà. Giống hệt thật đúng không?"
"Mấy đứa út nhà mình diễn ghê quá hả? Diễn thôi, diễn thôi~ Hai đứa đều hiền như cừu ấy mà."
"OA. THẬT. SỰ. RẤT. GIỐNG. THẬT. ĐẤY. Ạ. EM. BẤT. NGỜ. LẮM. LUÔN."
Kim Woo-jung và Kim Sang-sik kết hợp ứng biến, định cho qua chuyện.
Thì Yoon Hae-il lại chen vào với giọng diễn dở tệ.
Giọng nói đứt quãng như AI khiến cả nhóm há hốc kinh ngạc.
Ngay cả hai thủ phạm Han Gyeo-ul và Song Yi-seon cũng sững sờ.
"Bớt team kill lại đi."
Kim Woo-jung nghiến răng, nói thầm chỉ đủ cho Yoon Hae-il nghe.
Kim Sang-sik bên cạnh véo mạnh vào lưng Yoon Hae-il hỗ trợ.
"...Ực!"
Yoon Hae-il lặng lẽ tuyên bố đầu hàng.
Tưởng tình hình đã ổn.
Tít, tít, tít, tít. Tí ri rít.
"Eun-tae kìa!"
"Sao về sớm thế?!"
"Dọn đống bừa bộn này trước đã!"
Tiếng cửa chính mở ra khiến cả đám hồn xiêu phách lạc.
Nơi mọi người đang tụ tập không phải phòng khách, mà là phòng ngủ chính.
Kwon Eun-tae sắp bước vào đến nơi.
"Mấy đứa ơi, Eun-tae về rồi! Ra đây xem nào!"
"...Khụm. Hừm hừm!"
Anh quản lý nào biết tình thế đang khẩn cấp.
Kwon Eun-tae dĩ nhiên cũng không.
"Mọi người ơi, tắt đèn đi trước nhé. Vì đây là bất ngờ mà."
"Cả nhà trật tự! Suỵt!"
Chưa kịp dọn chiếc bánh kem bê bết dưới sàn, Kim Woo-jung đã vội tắt đèn phòng.