Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn
Phó Bản Livestream Tử Thần
Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên màn hình điện thoại, hình ảnh những bông tuyết rơi liên tục trông mờ ảo và u ám, cứ như được phát từ một cuốn băng cũ kỹ đã lâu năm.
Một người đàn ông mặc vest, đi giày da đang lái xe vun vút trong đêm mưa. Tiếng động cơ gầm rú át đi âm thanh của vật nặng rơi xuống đất. Bánh xe hơi rung lên, người đàn ông phá lên cười. Hắn không những không dừng lại mà còn cố tình cán đi cán lại.
Bánh xe nghiền nát xương cốt, máu đỏ sẫm bắn lên thân xe rồi nhanh chóng bị mưa cuốn trôi, chỉ còn lại một vũng máu thịt đỏ tươi mơ hồ trong màn mưa.
Ngay giây tiếp theo, cảnh tượng thay đổi. Một người đàn ông khác đang chạy điên cuồng, bộ quần áo trên người cũ kỹ, lấm bẩn, mái tóc rối bời bết dính trên mặt. Hắn lo lắng đề phòng xung quanh, đáy mắt đầy những tia máu, gương mặt tràn ngập hoảng sợ và bối rối.
Tiếng động cơ gầm rú không nhanh không chậm đuổi theo, hàm răng người đàn ông va vào nhau lập cập vì sợ hãi.
Hắn nheo mắt, chạy trốn trong tuyệt vọng. Nhưng dù trốn đến đâu, tiếng động cơ cùng với đám người kia vẫn bám theo như hình với bóng, như dòi bám xương.
Mưa như trút nước, hắn quỳ xuống van xin nhưng đổi lại là tiếng nổ quen thuộc vang lên bên tai, một chiếc xe sang trọng nghiền qua người hắn.
Hình ảnh trên màn hình không dừng lại dù hắn đã chết.
Sau vài giây chìm trong bóng tối, trong một con hẻm nhỏ tối tăm, bóng dáng một người đàn ông khác dần hiện rõ.
Hắn cầm chai rượu uống ừng ực, bước đi loạng choạng rồi dừng ở cuối hẻm, ngã vật xuống bậc thềm rồi đập cửa.
Tiếng đập cửa đinh tai nhức óc trong màn đêm tĩnh mịch khiến người nghe không khỏi rùng mình.
Cánh cửa phòng không hề nhúc nhích, người đàn ông nổi giận đùng đùng đứng dậy, đá mạnh vào cửa mấy lần. Cánh cửa gỗ cũ kỹ không chịu nổi lực tác động, phát ra tiếng kêu cọt kẹt, lung lay sắp đổ.
Hắn đạp thêm một lần nữa, cánh cửa gỗ không trụ nổi, đổ sập xuống đất.
Trong căn phòng thiếu ánh sáng, một cậu bé nhỏ gầy co ro trong góc phòng, đôi mắt từ trong khuỷu tay nhìn lên, run bần bật khi thấy hắn.
Hắn loạng choạng đứng dậy, chửi rủa, rồi túm đầu cậu bé đập vào tường, hết lần này đến lần khác. Máu loang lổ khắp bức tường, cánh tay giãy giụa của cậu bé dần dần buông thõng.
Hình ảnh lại thay đổi. Một chân của người đàn ông bị trói vào cột sắt, bên cạnh hắn là một con dao, và một thùng chứa rất lớn treo lơ lửng trên đầu. Một con bướm đêm vô tình rơi vào chất lỏng trong thùng, chớp mắt đã hóa thành chất lỏng màu máu.
Là axit! Hắn nuốt nước bọt. Chiếc thùng không ngừng nghiêng, hắn liều mạng giãy giụa trong tuyệt vọng. Nhưng sợi xích quá chắc chắn nên hắn không thể thoát ra được. Trừ khi...
Mắt hắn lia sang con dao bên cạnh, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra trên trán. Sau một hồi giằng co, hắn run rẩy cầm cao dao lên và chém về phía chân đang bị xích.
Lưỡi dao cùn mắc vào xương, không rút ra được. Hắn thống khổ kêu lên thảm thiết, khiến chiếc thùng càng nghiêng về một phía hơn, loảng xoảng...
Màn hình chợt tối sầm, giây tiếp theo lại sáng lên.
Lúc này, một đôi bàn tay trắng nõn, mảnh mai xuất hiện trên bàn phím, gõ ra những bình luận. Tất cả đều là những lời lẽ độc địa, ghê tởm khiến người khác buồn nôn.
[ Mày không soi gương à, mày như vậy mà cũng không biết xấu hổ mà ra đường sao? Làm xấu cả mắt tao, sao mày không chết đi cho rồi? ]
[ Cả ngày xem hai thằng đàn ông yêu nhau (???), mày không thấy ghê tởm sao? ]
[ Được tao xem chính là đáng đời! Sống chỉ tổ phí phạm tài nguyên, sao mày không chết đi? ]
Hình ảnh đột ngột dừng lại ở đây. Những dòng chữ đẫm máu hiện ra, mang theo vẻ kinh dị và khủng bố.
[ Hoan nghênh người chơi bước vào phó bản "Phòng livestream kinh dị" ]
[ Đã nợ thì phải trả. ]
[ Một khi đã mắc nợ, bạn sẽ được lựa chọn bởi phòng livestream kinh dị, hàng nghìn khán giả sẽ chứng kiến cái chết của bạn. ]
[ Nhiệm vụ: Sống sót trong bảy ngày hoặc tìm ra chủ nhân của phòng livestream kinh dị. ]
[ Nhắc nhở thân thiện: Mỗi người chơi chỉ có một cơ hội để chỉ ra và xác nhận. Nếu sai, điều tồi tệ sẽ xảy ra ~]
...
Trên một màn hình khác, hình ảnh giống hệt đoạn clip thứ ba vừa phát, nhưng lần này không còn mờ ảo mà trông giống như một buổi livestream bình thường.
Sau khi nhìn vào màn hình, khán giả trở nên phấn khích, trên màn hình bắt đầu hiện lên những dòng chữ.
"Lần này là anh hùng bàn phím sao?"
[ Bản thân không vừa ý với cuộc đời liền lên mạng làm tổn thương người khác, đúng là một con chuột cống hôi thối. Quả thực đáng chết. ]
[ Lần này sẽ chết theo cách nào đây? Tôi đoán là sẽ bị chuột ăn gặm đến không còn gì, điều này rất hợp với thân phận hắn. ]
Những lời này như một ngòi nổ, phòng livestream bắt đầu tràn ngập đủ loại bình luận về cách chết. Tuy chỉ là những dòng chữ, nhưng chúng lại tàn nhẫn và vô tình đến lạ.
[ Tôi thấy phanh thây vẫn là tuyệt nhất, cảnh đó thật đẹp. ]
[ Tôi nghĩ nên chặt đôi tay hắn, để hắn trơ mắt nhìn mình chết vì mất máu. ]
Tất cả đều đang bàn luận về cái chết của 'chủ nhân' (người đang livestream), không ai cảm thấy tàn nhẫn, cứ như đó là một sự kiện bình thường, khiến người ta không khỏi rùng mình.
...
Nguyễn Thanh cúi đầu ngồi trước máy tính, mái tóc dài che khuất gương mặt. Cậu nhìn thông tin nhắc nhở về phó bản trên điện thoại, trầm mặc không nói.
Cậu chưa từng gặp ai xui xẻo hơn mình. Không chỉ bị trò chơi kinh dị này lựa chọn, cậu còn trở thành một người chơi đặc biệt, bị ép đóng vai NPC.
Không phải là NPC chủ chốt, cũng chẳng phải NPC Boss, mà là một NPC đã bị định sẵn cái chết ngay từ đầu, chỉ chờ chết và cung cấp manh mối, cảnh báo cho những người chơi khác.
Những người chơi khác còn có khả năng dựa vào nhau để tìm đường sống, còn cậu thì xui xẻo vừa xuất hiện đã bị Boss theo dõi.
Chỉ cần không cẩn thận là không sống nổi qua ngày đầu tiên.
Giống như hiện tại.
Đây là phó bản đầu tiên cậu tham gia, kết quả là vừa mới bước vào đã bị "Phòng livestream kinh dị" lựa chọn.
Không sai, Nguyễn Thanh chính là 'anh hùng bàn phím' được chọn làm mục tiêu tiếp theo.
Nói cách khác, cậu chính là người tiếp theo phải chết.
Nếu cậu không tìm thấy lối thoát, phó bản đầu tiên của cậu sẽ kết thúc ngay lập tức.
Thảm hại hơn nữa, phó bản này lại lấy chính số liệu cơ thể của người chơi.
Mà Nguyễn Thanh lại có cơ thể quanh năm ốm yếu, thể chất của cậu đã suy nhược đến mức tắt thở ngay khi chạy được mười phút.
Nếu gặp kiểu chết bị truy đuổi như video thứ nhất, cậu sẽ bị giết ngay trong giây đầu tiên.
Nguyễn Thanh dùng ý nghĩ để hỏi hệ thống vừa giải thích cho cậu mọi chuyện về trò chơi. Giọng cậu không hề bối rối chút nào khi bắt đầu ở 'tầng địa ngục' này, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và thờ ơ: "Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi chết trong phó bản?"
Âm thanh hệ thống lạnh lùng như một trí thông minh không cảm xúc vang lên: [ Mất trí nhớ, trở thành NPC thật sự, vĩnh viễn bị kẹt trong phó bản. ]
Nguyễn Thanh im lặng.
Cậu sẽ bị mất trí nhớ...
Một khi một người bị mất trí nhớ, liệu họ còn có thể được coi là chính bản thân mình trước đây nữa không?
Theo quan điểm của Nguyễn Thanh, điều đó là không thể.
Vậy thì tốt rồi.
Nguyễn Thanh co hai chân lên ghế, dùng hai tay ôm đầu gối, cúi đầu, chậm rãi nhắm mắt lại.
Thiếu niên ngồi trên ghế trong căn phòng rách nát, tạo nên một hình ảnh không hề phù hợp. Mái tóc cậu quá dài, trông u ám, thân hình hơi mảnh khảnh. Khi cuộn tròn lại, cậu khiến người khác dâng lên vài phần thương xót, không kìm được mà đặt ánh mắt lên thiếu niên.
Nhưng cho dù hình ảnh trông có đẹp đến mấy, thì rõ ràng đó vẫn là một tư thế chờ chết.
Hệ thống:...
Hệ thống nhắc nhở: [ Mọi thứ đều có thể xảy ra trong trò chơi, chỉ cần bạn vượt qua nhiều phó bản, bạn có thể đạt được điều mình muốn. ]
Thiếu niên trên ghế không nhúc nhích, coi như không nghe thấy gì.
Rõ ràng Nguyễn Thanh không chịu hợp tác và chỉ muốn yên lặng chờ chết.
Hệ thống im lặng vài giây, sau đó lại lên tiếng: [ Mặc dù trí nhớ của người chơi bị xóa, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể nhớ ra. ]
Nguyễn Thanh – người đã sẵn sàng để chết – "..."
Nguyễn Thanh không sợ chết, cũng không sợ mất đi ký ức.
Cậu sợ mất đi ký ức rồi sau đó lại nhớ ra tất cả.
Đây mới chính là thảm họa.
Tất cả là do thể chất của cậu.
Thể chất Nguyễn Thanh rất quỷ dị, bất kể ở đâu đều thu hút sự chú ý của một số kẻ biến thái và những kẻ cố chấp.
Cậu sợ rằng khi không có ký ức sẽ vô tình trêu chọc nhiều kẻ biến thái. Không nhớ được thì cũng chẳng sao, dù sao cậu cũng không có trí nhớ, họ đối xử thế nào cũng không quan trọng.
Nhưng nếu cậu nhớ lại được...
Nguyễn Thanh nghĩ đến cảnh đó, da đầu bắt đầu tê dại.
Tuyệt đối không thể chết được.
Ít nhất không thể chết trong phó bản này.
Nhưng hiện tại đây hẳn là tình huống sinh tử.
Bị "Phòng livestream kinh dị" lựa chọn, cậu tuyệt đối không thể sống quá bảy ngày. Mà việc chỉ ra và xác nhận chủ nhân của căn phòng lại cần thời gian. Nguyễn Thanh hiện tại thiếu nhất chính là thời gian.
Bởi vì cậu không biết khi nào cái chết sẽ ập đến.
Nguyễn Thanh phớt lờ cảm giác khó chịu trong dạ dày. Cậu không vội vàng ngẩng đầu lên mà chỉ dùng khóe mắt liếc nhìn xung quanh.
Căn phòng khá tồi tàn, đại khái chỉ chừng mười mấy mét vuông. Trong phòng cũng không có đồ đạc gì, chỉ có một chiếc giường, máy tính và một bộ bàn ghế.
Giường làm bằng ván gỗ dựng tạm bợ, cái bàn cũng được ghép từ loại gỗ tương tự, chỉ cần một chút sức lực là có thể đẩy ra xa.
Nếu có người phá cửa xông vào, căn bản không có bất cứ thứ gì để cậu có thể tranh thủ thêm chút thời gian.
Nguyễn Thanh càng không cân nhắc đến nhà vệ sinh. Trong đó không có cửa sổ hay lối thoát, một khi vào nhà vệ sinh liền không có khả năng chạy thoát, chỉ có thể chờ chết.
"Rầm rầm rầm!!!" Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, phá tan sự yên bình.
Nguyễn Thanh sợ hãi ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt ướt át cùng khuôn mặt đẹp đến nỗi khiến cả thế giới như ảm đạm trong tích tắc. Cậu đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa cách đó không xa.
Nguyễn Thanh cắn chặt môi dưới, đôi môi nhợt nhạt bị cậu cắn có chút ửng hồng, tựa như một bức tranh thủy mặc được điểm xuyết thêm những đóa hoa đào lộng lẫy.
Tới nhanh như vậy sao...
Còn những khán giả xem phòng livestream vẫn đang spam đủ kiểu chết khác nhau cho Nguyễn Thanh. Khi 'mỹ nhân' ngẩng đầu lên trong nháy mắt ấy, dường như thời gian cũng bị kẹt lại. Những lời nói tàn nhẫn, vô tình biến mất không dấu vết, thay thế vào đó là một sự im lặng kỳ lạ.
Hai ba giây sau, vài dòng bình luận mới hiện lên.
[Tôi cảm thấy cậu ấy tội không đáng chết, chẳng phải chỉ mới mắng người thôi sao? Cũng đâu có mất miếng thịt nào. Làm gì mà chuyện bé xé ra to vậy? (nói nhỏ) ]
[Đồng cảm, tôi thấy cậu ấy không giống người xấu lắm. (phụ họa nhỏ giọng) ]
Hai câu nói này khiến khán giả điên cuồng spam màn hình trong phút chốc.
[???]
[??? Cái quái gì vậy?]
[Các người sao vậy? Chẳng phải cậu ta chỉ đẹp hơn một chút thôi sao!? Chưa từng nghe nói không thể trông mặt mà bắt hình dong à? Đẹp trai thì liên quan gì đến việc cậu ta là người tốt? ]
[...... Bỏ qua sự thật đi, mọi người thật sự cảm thấy cậu ấy chỉ 'hơi đẹp' thôi sao? ]
[Anh hùng bàn phím thì nên đi chết đi! Đẹp trai nhưng tâm hồn xấu xa! ]
Khung bình luận trực tiếp cãi nhau ầm ĩ. Phần lớn người xem vẫn spam kiểu chết của Nguyễn Thanh, số ít khán giả bị nhan sắc mê hoặc, nhưng vì số lượng quá ít, họ dần dần cũng im lặng.
Mà tất cả những điều đó đều không liên quan đến Nguyễn Thanh. Tiếng đập cửa lại một lần nữa vang lên.
Hơn nữa, vì không ai mở cửa, tiếng gõ cửa trở nên dồn dập hơn, như thể giây tiếp theo sẽ có người phá cửa xông vào.
Khán giả bị tiếng đập cửa thu hút sự chú ý. Người xem lại một lần nữa bắt đầu spam các loại cách chết, thậm chí có người còn bắt đầu đánh cược.
Tất cả khán giả trong phòng livestream đều dán mắt vào màn hình, hưng phấn đón chờ diễn biến tiếp theo.