Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn
Chương 2: Phòng livestream khủng bố
Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiếu niên trên màn hình phản ứng rất chậm, trông có vẻ hơi ngốc nghếch.
Khi tiếng đập cửa vang lên lần thứ hai, cậu mới chần chừ rời khỏi ghế một cách chậm rãi, động tác trông có vẻ yếu ớt.
Thiếu niên khoảng 16, 17 tuổi, trên người mặc một chiếc áo thun màu vàng nhăn nhúm. Vì cậu quá mảnh khảnh nên chiếc áo có vẻ hơi rộng. Cậu còn mặc một chiếc quần ngủ màu xám rộng thùng thình, khiến cậu trông càng thêm tinh tế và nhỏ gầy.
Cứ như thể một bàn tay có thể dễ dàng nhấc bổng cậu lên.
Lúc này, thiếu niên nghiêng đầu nhìn về phía sau cánh cửa, mái tóc dài trên trán hơi rũ xuống, khiến người xem mới thấy rõ khuôn mặt của Nguyễn Thanh.
Thiếu niên có diện mạo tinh xảo tuyệt mỹ, đuôi mắt phượng hơi nhếch lên, lông mày như được Thần cẩn thận tỉ mỉ vẽ. Vốn dung mạo lạnh lùng như tiên lại bởi vì nốt ruồi lệ dưới mắt trái mà thêm vài phần diễm lệ, trông xinh đẹp dị thường.
Giống như đóa mạn châu sa nở trên con đường tử vong, dẫn lối khiến người ta cam tâm tình nguyện sa vào vực sâu.
Thiếu niên đứng dậy, vội vàng muốn đi ra cửa, dường như muốn mở cửa.
Thế nhưng Nguyễn Thanh vừa mới nhấc chân, vì mải nhìn về phía cánh cửa mà không chú ý đến phía trước, cậu liền đập thẳng vào thành ghế, trực tiếp va vào chiếc ghế dựa đặt cạnh tường.
Chiếc ghế dựa không phải loại sofa êm ái mà là ghế gỗ với những góc cạnh sắc nhọn.
Cậu đau đến mức kêu rên một tiếng, đôi mắt đẹp lập tức ngấn lệ, khóe mắt hơi đỏ lên. Cậu che lại đầu gối, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Trông thật đáng thương.
Thế nhưng thiếu niên vẫn cố kìm nén nước mắt, cố chấp không để chúng chảy xuống, điều này càng khiến cậu thêm đáng thương.
...Cũng khiến một số người nảy sinh những suy nghĩ thầm kín không thể nói ra, muốn làm thiếu niên khóc thảm hại hơn một chút.
Nguyễn Thanh cố chống lại phản ứng sinh lý khó hiểu của cơ thể, lạnh lùng hỏi hệ thống: "Sao lại thế này?"
Cơ thể cậu thực sự yếu ớt, nhưng cậu không nhớ rõ cơ thể mình lại yếu đến mức như vậy, chỉ cần va chạm nhẹ là nước mắt đã không kìm được.
Hệ thống trả lời ngắn gọn: 【Thiết lập nhân vật.】
Nguyễn Thanh lúc này mới nhớ ra cậu cần đóng vai NPC, mà NPC trong phó bản này chính là một người u ám lại yếu ớt.
Yếu ớt đến mức không thể chịu nổi một chút tủi thân, đừng nói đến mấy chuyện va đập thế này.
Nguyễn Thanh mím môi, chậm rãi vén ống quần rộng lên.
Đôi chân trắng nõn như ngó sen có chút mảnh mai, dưới ánh sáng càng tăng thêm vẻ tinh xảo. Đầu gối hơi đỏ, va chạm không nặng, thậm chí không trầy da.
Thế nhưng vết đỏ hiện lên trên làn da trắng muốt lại hết sức đáng sợ, phỏng chừng một lát sau sẽ chuyển thành vết bầm xanh tím.
Lông mi cậu hơi run, đôi mắt ửng hồng đầy nước mắt.
Đáng chết, nỗi đau kích thích khiến cậu càng không thể khống chế được nước mắt.
Nguyễn Thanh cắn môi dưới, rụt rè thổi đầu gối, vừa thổi vừa nhỏ giọng nói, thanh âm mềm mại mang theo tiếng khóc nức nở cùng sự tủi thân.
"Không đau, không đau."
Cứ như thể không có ai để ý đến cậu, cậu chỉ tự an ủi bản thân mình.
Trên thực tế, Nguyễn Thanh không phải đang an ủi chính mình, cậu chỉ là đang an ủi cái cơ thể nát bét này.
Thiết lập của NPC này chính là tự an ủi bản thân khi tủi thân, nếu không nước mắt sẽ không ngừng tuôn ra. Nguyễn Thanh làm như vậy cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
Ít nhất nước mắt không tuôn nhiều như vậy.
Đàn ông đổ máu không đổ lệ.
Nếu không phải thực lực tạm thời chưa đủ để phá hủy trò chơi này, Nguyễn Thanh thật muốn liều chết đến cùng (ngọc nát đá tan).
Người xem trong phòng livestream thấy vậy, mọi người đang spam lại ngừng lại.
【Làm sao bây giờ? Tôi cảm thấy mình không chịu nổi nữa, cậu ấy thật sự quá đáng yêu, sao lại có người đáng yêu đến thế chứ.】
【Tôi cũng vậy... Tôi thậm chí cảm thấy cậu ấy mắng chửi người ta xấu xí là đúng, bởi vì so với cậu ấy thì chẳng phải là xấu sao?】
【Dù có đáng yêu cũng không thể tùy tiện mắng chửi người khác! Người bị cậu mắng ấy đau lòng thống khổ biết bao, cậu phải xin lỗi tôi mới tha thứ cho cậu!】
【Mọi người bình tĩnh một chút! Mọi người có tư cách gì để nạn nhân tha thứ, hãy suy nghĩ lại nếu cậu ta mắng chính là mọi người, sẽ còn cảm thấy cậu ta đáng yêu sao?】
【Đúng, cẩn thận nghĩ lại nếu cậu ta dẫm lên ngực tôi và mắng tôi xấu xí, Ủa? Ủa? Ủaaa??? Áo thun của cậu ấy có vẻ hơi to, nếu dẫm lên tôi, có phải có thể thấy cái gì đó không?】
【??!! Nếu là nói như vậy, thật xin lỗi.】
【...Phía trước, mẹ nó đừng tự bổ não nữa, đáng yêu cũng vô dụng, cậu ta lập tức sẽ chết.】
【Ô ô ô, không cần!】
Dường như không nhận được hồi đáp, tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, thậm chí còn có tiếng đạp cửa.
May mắn thay, dù căn phòng cũ nát, nhưng cánh cửa lại là loại sắt an toàn chống trộm, sẽ không dễ dàng bị đá văng ra.
Người bên ngoài cửa tạm thời không vào được.
Nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi.
Một cánh cửa sắt mà có thể ngăn được hung thủ thì phó bản này chẳng phải quá đơn giản sao.
Thiết lập NPC là mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, cơ bản sẽ không ra ngoài, cửa vốn dĩ đã bị khóa.
Nhưng vì hôm nay là dì dưới lầu mang màn thầu đến, nên cửa đã không khóa.
Đã bị phòng livestream khủng bố lựa chọn, mà cửa lại không khóa. Đây tuyệt đối không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Nguyễn Thanh đứng lên, chậm rãi tiến gần đến cửa. Không phải cậu không nghĩ đến việc nhanh chóng khóa cửa, nhưng cả người cậu đều không có sức lực.
Ngay khi cậu định khóa cửa, tiếng lách cách vang lên, tay nắm cửa bỗng nhiên chuyển động.
Biến cố này khiến Nguyễn Thanh hơi mở to mắt nhìn.
Người bên ngoài cửa có chìa khóa phòng của cậu!
Không kịp khóa trái!
Nguyễn Thanh ý thức được điều này, lập tức muốn lùi xa khỏi cánh cửa.
Thế nhưng người bên ngoài hành động còn nhanh hơn, trực tiếp một chân đá thẳng vào cửa.
Cánh cửa bị đá văng, Nguyễn Thanh đang đứng sau cửa bị đẩy lùi ra sau, trực tiếp ngã xuống đất.
"A..." Cơn đau gấp mấy lần so với cú va vào ghế truyền vào đại não Nguyễn Thanh, nước mắt không thể khống chế trực tiếp tuôn ra.
Cơ thể này tồn tại chính là để kéo chân cậu ta lại.
Không phải Nguyễn Thanh phản ứng không đủ nhanh, mà là cơ thể mảnh mai này dường như đã lâu không vận động, lại còn trong trạng thái đói khát dài ngày, căn bản không thể tránh né kịp.
Sau khi cánh cửa bị đá văng, rốt cuộc cũng lộ ra người gõ cửa.
Đó là một người đàn ông tuấn tú trong bộ quần áo thường ngày màu đen.
Hắn thô bạo ném đồ vật trong tay xuống bên cạnh người đang nằm dưới đất, từ trên cao nhìn xuống: "Chết rồi sao? Vẫn chưa chết à? Thật là khiến người ta buồn nôn. Lúc trước tao không nên cho mày thuê nhà, cả ngày cứ như một con chuột hôi thối ru rú..."
Lời nói mỉa mai của người đàn ông mới được một nửa thì giọng nói của hắn ta đột ngột dừng lại.
Thiếu niên trên mặt đất khẽ run lên, chiếc áo phông hơi rộng bởi vì cú ngã mà lộ ra một phần làn da trắng nõn cùng vòng eo thon thả.
Người đàn ông nhìn cảnh tượng này cứng đờ, lời nói châm chọc lập tức bị nghẹn lại trong cổ họng, ngớ ngác đứng đó.
Thị lực của hắn vẫn luôn tốt, dù khoảng cách giữa hai người không gần, nhưng hắn thậm chí có thể nhìn rõ khóe mắt thiếu niên đỏ lên vì đau đớn, đôi mắt ướt đẫm nước mắt, hàng mi dài đã ướt, rung rinh như đôi cánh.
Khi ánh mắt của cậu nhìn sang, cứ như đang câu dẫn người ta.
Ánh mắt của hắn bất giác rơi vào đôi mắt ửng hồng của cậu, trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ.
Thật xinh đẹp làm sao...
Nguyễn Thanh không rảnh bận tâm đến những thứ khác, cậu đau đến mức chảy nước mắt, đại não gần như ngừng hoạt động.
Cậu cuộn tròn trên mặt đất, vô thức rên rỉ vài tiếng rồi mới từ từ bình tĩnh lại. Lúc này cậu mới nhớ đến tình cảnh hiện tại của bản thân.
Cậu vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, kết quả liền chạm phải ánh mắt đen tối không rõ của người đàn ông đứng trước cửa.