Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đêm Mưa Định Mệnh
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay sau đó, thời gian như ngừng lại.
“AAA!!!”
Một khán giả đột nhiên hét lớn.
Người dẫn chương trình lắp bắp nói gì đó vào micro, tiếng đám đông vốn đã ồn ào nay càng thêm náo loạn.
Dường như có tiếng nổ lớn vọng lại từ phía chân trời xa, một cột đèn đường đột ngột vụt tắt.
Tiếng lốp xe rít chói tai trên mặt đường dường như vọng lại từ rất xa.
Kỷ Yên rùng mình, đứng bật dậy.
“Chuyện gì vậy?!”
“Có tai nạn xe rồi à!!”
“Mau nhìn xem là xe nào vậy… Ôi may quá, không phải chiếc tôi đặt cược. Cứ tưởng tiền của ông đây lại đổ sông đổ bể rồi chứ.”
“…”
Tiếng ồn ào như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy từng mạch máu, quai hàm Kỷ Yên run rẩy kịch liệt. Màn hình lúc sáng lúc tối, cô nhắm chặt mắt không dám nhìn.
Không phải cậu… không thể là cậu được.
Một tiếng "brừm" vang lên, chiếc xe màu vàng lao tới từ xa không hề giảm tốc độ, phóng vút qua vạch đích rồi dừng lại chói tai.
Những người xung quanh dường như đột nhiên quên mất vụ tai nạn vừa xảy ra vài phút trước, bắt đầu reo hò và phấn khích hô vang tên người chiến thắng.
Người đàn ông xuống xe, cởi mũ bảo hiểm, ôm lấy người phụ nữ mặc áo đỏ ngồi ở ghế phụ và hôn lên môi cô ấy.
“Lão Đặng ngầu thật! Lão Đặng đỉnh thật!!”
“Hú hú hú! Các người thấy chưa?! Lão Đặng là số một! Ông đây thắng cược rồi!!!! Tối nay kiếm bộn tiền rồi ha ha ha!!”
Tiếp theo là chiếc xe thứ hai.
Chiếc thứ ba.
…
Bầu trời dần chuyển sang màu trắng bạc, bắt đầu lất phất mưa. Chiếc xe thể thao màu đen vẫn bặt tăm.
Xung quanh, vài người bắt đầu thở dài quay lưng đi.
Một trận đua nghẹt thở sắp đi đến hồi kết.
Mưa lất phất rơi xuống đỉnh đầu Kỷ Yên. Cô bướng bỉnh đứng nguyên tại chỗ, không lùi lại dù chỉ một bước.
Men say dần bốc lên khiến đầu óc cô chao đảo.
Thoáng chốc, cô chẳng thể phân biệt được đây là đời trước hay đời này, hay tất cả chỉ là một giấc mơ.
Đôi mắt cô đỏ hoe, mưa dần thấm ướt những sợi tóc mai. Môi dưới bị cắn đến bật máu. Giữa màn đêm u tối mịt mùng, dáng người cô nhỏ bé như cánh bèo không nơi nương tựa, chực ngã xuống bất cứ lúc nào.
Vài giây sau…
Tiếng động cơ gầm rền đột ngột xé toạc không gian từ xa vọng lại. Trong bóng tối, thân xe lạnh lẽo phủ một lớp sắc đen như vực sâu, như một kỵ sĩ từ đêm đen lao ra, phá tan xiềng xích, đột ngột phóng thẳng về phía ánh sáng.
Đồng tử Kỷ Yên dán chặt vào bóng đen ấy, dần dần mở to từng chút một.
Cô như không nghe thấy tiếng ồn xung quanh, không nhìn thấy ánh đèn neon rực rỡ, bên tai chỉ còn tiếng gió gào thét. Trong mắt cô, chỉ có một mình cậu.
Cậu không sao, cậu thật sự đã an toàn trở về rồi!
Trình Diệp trong bộ đồ đen bước xuống xe, mồ hôi thấm đẫm mũ bảo hiểm. Cậu tháo mũ ra, tóc tai bết mồ hôi từng giọt.
Xung quanh vang lên tiếng xì xào: “Không phải Trình Diệp là át chủ bài ở đây sao? Sao chạy chậm thế? Còn lâu hơn cả lúc cậu ta chạy hai vòng cơ bản nữa…”
Cũng có tiếng cổ vũ: “Trình Diệp cố lên! Anh Diệp đừng nản, lần sau lại thắng!”
Rồi tiếng nói vui mừng vang lên: “Hên là hôm nay tôi không đặt cược vào cậu ta. Lão Lưu lỗ nặng rồi…”
Mà người đàn ông ở trung tâm mọi lời bàn tán ấy, vẻ mặt sắc lạnh, đôi mắt đỏ ngầu như vương tia máu, dần dần chìm vào bóng tối.
Mắt cậu nhìn thẳng về phía Kỷ Yên.
Từng bước, từng bước một, cậu tiến lại gần, đôi mắt đen khóa chặt lấy cô.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô thấy cậu khẽ run lên. Hàng lông mày cậu hạ xuống, nặng nề như gió tuyết đổ dồn.
“Khóc à?” Cậu hỏi.
Lồng ngực Kỷ Yên phập phồng kịch liệt. Muôn vàn cảm xúc tràn qua, cô đột nhiên nắm chặt tay áo cậu.
Chưa bao giờ cô sợ mất cậu như giờ phút này. Khi người ấy đang đứng vẹn nguyên trước mặt, những rung động từng bị cuồng phong thổi bay lại tụ về, siết chặt lấy trái tim cô.
Ngực cô hơi run lên, gần như nhào thẳng vào lòng cậu.
Mái tóc mềm lướt qua cổ cậu, thân hình bé nhỏ nép sát bên người cậu. Những ngón tay mảnh dẻ siết lấy eo cậu, nhỏ bé thế mà lại kiên định đến lạ.
Trình Diệp định đẩy cô ra, nhưng vừa động đậy thì nghe giọng cô nghèn nghẹn: “Ừm… khóc rồi…”
Cô vùi mặt vào cổ cậu, hít mạnh một hơi.
Tim cậu bỗng chốc căng chặt, cậu muốn đưa tay lên xoa đầu cô.
“Ai cho cậu lén đi nhận mấy vụ này! Chẳng phải ngày nào tớ cũng đưa tiền cho cậu sao! Thấy ít hả? Tên đàn ông khốn kiếp!!”
Trình Diệp: “…”
Vậy mà lại mắng cậu là tên đàn ông khốn kiếp?
Bàn tay đang khựng lại giữa không trung của cậu buông xuống.
Một lúc sau, lồng ngực cậu hơi rung lên. Cậu nói: “Buông ra trước đã.”
Người cậu toàn mồ hôi, dính nhớp khó chịu.
Kỷ Yên ngẩng đầu, gương mặt đã trở lại vẻ bình thản.
“Ò.” Chóp mũi cô hơi đỏ.
Trình Diệp nói: “Làm thế này kiếm được nhanh hơn.”
Kỷ Yên hơi sững lại, nhận ra cậu đang trả lời câu mắng “tên đàn ông khốn kiếp” ban nãy.
Giờ cậu chẳng còn dễ bị cô chọc giận, chỉ thờ ơ nhìn cô, sự dữ dội lúc xuống xe cũng biến mất.
Đôi mắt Kỷ Yên phản chiếu ánh sáng, hai má hồng lên vì rượu. Cô nói: “Trình Diệp, cậu đúng là chẳng biết đủ! Người ta bảo biết đủ thì thường vui, bảo sao cả ngày lúc nào mặt mày cậu cũng u ám.”
“…”
Trình Diệp không đáp lại.
Thấy cậu quay đi, cô lại kéo tay cậu: “Này, Trình Diệp, tớ nuôi cậu nhé?”
Giọng cô nghiêm túc lạ thường, trong đôi mắt trong veo phản chiếu dáng vẻ lạnh nhạt của cậu.
Cô cười rất khẽ, như mặt nước mùa xuân: “Tớ có nhiều tiền lắm.”
Cậu mím môi: “Không được.”
Nói gì vậy? Để cô nuôi cậu ư?
Chưa kể đến việc cô là con gái, còn cậu là đàn ông đàn ang.
Cậu nhắc nhở: “Bây giờ cậu vẫn đang ở nhờ nhà tôi.”
“…”
Mắt Kỷ Yên cụp xuống, không nói gì nữa.
Mưa nhỏ dần nặng hạt, trời cũng sắp hửng sáng.
Khoảng sân náo động ồn ào mới vừa đây thôi đã vơi đi hơn phân nửa, tất cả những thiết bị xa hoa đều được dọn sạch sẽ. Nếu ban ngày đi ngang qua, chắc cũng chỉ nghĩ đây là một con đường quanh núi tịch mịch chẳng có gì, chẳng ai biết mới mấy tiếng trước thôi, nơi này đã từng tổ chức một sự kiện rầm rộ đến vậy.
Tiếng còi dài của xe cứu thương vang lên. Nhân viên y tế vội vã nâng cáng chạy đến.
Đôi mắt Trình Diệp đỏ ngầu, hàng mi dài chớp lại mệt mỏi, trong đầu cậu chợt hiện lên khoảnh khắc trước tai nạn.
Giữa màn đêm, Tạ Nhị như không cần mạng lao thẳng vào xe cậu. Tốc độ quá nhanh, chẳng ai dám liều đạp phanh.
Cậu không hiểu vì sao Tạ Nhị, người rất hiếm khi tham gia, lại vừa xuất hiện đã xem cậu như cái gai trong mắt. Dưới tốc độ nhanh như thế, suy nghĩ cậu quay cuồng.
Đột nhiên cậu nhớ đến Tạ Nhị.
Ngày đông lạnh buốt ấy, Tạ Nhị và bố cậu ta quỳ trước cửa nhà họ Trình. Tuyết trắng phủ khắp mặt đất. Dưới lớp áo mỏng rách rưới, môi người bố trắng bệch, liên tục dập đầu: “Cậu Trình, ông Trình, cầu xin hai người đừng bắt con tôi nghỉ học. Tôi xin lỗi, hai người muốn tôi làm gì cũng được! Tôi quỳ xuống xin hai người!”
Tạ Nhị cũng mờ mịt khóc lóc, cũng dập đầu theo, phát ra tiếng “bộp bộp”.
“Bố ơi!” Lúc đó Trình Diệp còn nhỏ, quần áo chỉnh tề, nhìn cảnh ấy không đành lòng nên quay sang người đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông không tức giận nhưng trông vẫn uy nghiêm, nắm tay cậu, siết mạnh hơn: “Diệp Nhi, đàn ông phải học tàn nhẫn từ nhỏ! Sau này con mới biết đời hiểm ác thế nào. Bố tuyệt đối không thể để kẻ bắt nạt con tiếp tục học ở đó!”
“Con nhìn bọn họ đi, chẳng khác gì lũ kiến dưới đất…”
Lại là món nợ của nửa đời trước – cậu nghĩ vậy.
Người đàn ông kiêu ngạo ấy giờ đang ở trong tù, cũng vẫn tàn nhẫn như vậy ư?
Cơ thể Trình Diệp buông lỏng, trong cổ họng trào ra vị máu. Một tiếng cười lạnh mơ hồ bật ra.
Nhân quả luân hồi. Bỗng nhiên, cậu chẳng muốn chống lại thế giới này nữa. Cứ thế buông tay như vậy cũng tốt, không hận, không yêu.
Không còn đau đớn…
“Trình Diệp, đi chết đi!!” Một tiếng hét chói tai xé toạc không khí.
“Vụt!” một tiếng.
Trình Diệp đột nhiên nhớ đến đôi mắt của một người.
Đôi mắt mèo của thiếu nữ tròn xoe lại quyến rũ, đôi con ngươi luôn trong veo sạch sẽ, khi nhìn cậu chẳng có lấy một chút thành kiến nào, nũng nịu gọi tên cậu.
“Trình Diệp, tớ đợi cậu về.”
Trong đêm tối, cánh môi cô run run, trong mắt chứa ngàn vạn cảm xúc. Chỉ một câu nói ấy…
Cậu đã bảo cô đợi cậu trở về…
Tim cậu chợt thắt lại.
Cậu giật mạnh tay lái sang trái. Bánh xe quệt vào lan can, phát ra tiếng ma sát rít lên. Chiếc xe xoay vòng, lật nhào. Sau cơn choáng váng dữ dội, nó dừng hẳn. Mồ hôi lạnh phủ đầy trán cậu.
“Rầm!”
“Aaa!!”
Mà phía sau cậu, sau cú đâm dữ dội, chiếc xe thể thao màu đỏ lao khỏi lan can như cánh diều đứt dây, rơi thẳng xuống vực…
Trình Diệp dời tầm nhìn khỏi xe cứu thương, ép giọng trầm xuống: “Về thôi. Trời mưa rồi.”
Kỷ Yên khẽ dời tầm mắt, ngồi lên xe cậu. Mũ bảo hiểm chưa cài chắc, Trình Diệp im lặng giúp cô chỉnh lại.
Tấm lưng cậu rộng và mạnh mẽ. Cô ôm chặt lấy cậu, ngón tay mịn màng siết đến trắng bệch.
Gió mưa rít qua tai.
Kỷ Yên vùi mặt vào lưng cậu, nhắm mắt lại.
Hình ảnh cuối cùng trước khi rời đi, người đầy máu thịt lẫn lộn được đặt lên cáng, lặng thinh chẳng còn chút hơi thở sự sống nào. Trên chân người đó vẫn là đôi giày cao gót đỏ chói không vừa cỡ, bị va đập đến méo mó cả bàn chân.
Tim Kỷ Yên chùng xuống. Người đó… là Anh Tử.