Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 13: Củ khoai nóng bỏng
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh sáng trắng đột ngột xuất hiện ở phía chân trời, thành phố Vân lại chào đón một ngày mới.
Kỷ Yên rất hiếm khi thức trắng đêm, lại thêm khi trở về còn có gió lạnh xen lẫn thổi đến, lúc này rượu mạnh đã ngấm vào người, khó chịu nằm rên rỉ trên vai của Trình Diệp.
Trình Diệp lấy chìa khóa mở cửa, vừa đỡ vừa kéo cô vào phòng ngủ. Mặt cô khẽ gục vào lòng bàn tay cậu, đôi mắt khép hờ, đôi mày thanh tú hơi nhăn lại, đôi má đỏ bừng, có chút mềm mại và mang theo cảm giác quyến rũ.
Trình Diệp tìm chiếc khăn mặt cho cô, vỗ nhẹ vào má cô: “Kỷ Yên, có đi học không?”
Kim đồng hồ trên tường đã chỉ hơn 7 giờ 30, vẫn miệt mài không ngừng chạy về phía trước.
Kỷ Yên xoay người, khẽ ưm một tiếng, mấy sợi tóc mai của cô cọ vào đầu gối cậu, khiến cậu giật mình như bị điện giật.
Môi cô mấp máy, Trình Diệp cúi đầu lắng nghe.
“Bà mẹ nó cái trường rách nát đó, lúc nào cũng mời phụ huynh của tớ… đi cái quái gì, phiền chết mất thôi!”
Trình Diệp: “…”
Cậu hiểu rồi.
Người này là một kẻ lười học đây mà.
Cậu ngồi dậy từ trên giường, tính mặc kệ cô.
Thích thì đi, không thì thôi, dù sao cậu cũng không chiều nổi cô nữa.
Bộ quần áo tối qua ướt đẫm mồ hôi, nồng nặc mùi thuốc lá và rượu, cậu quay người lục tủ tìm bộ đồng phục trường, nếu thu dọn nhanh thì có thể đi tắm rồi đi đến trường, khoảng tám giờ là đến trường.
Giây tiếp theo, đôi mắt cô gái chợt mở ra, hàng mi dài cong vút đen nhánh như lông quạ khẽ chớp động, cô nhìn về tấm lưng gầy gò của cậu, dùng ngón tay trắng nõn như cọng hành móc vào vạt áo cậu.
“Trình Diệp…”
Cậu nghĩ rằng cô đã tỉnh rồi, vẫn tiếp tục lục lọi: “Ừ.”
“Hì hì…” Đột nhiên cô nhìn cậu cười rạng rỡ thành tiếng.
Đôi mắt cô sáng lấp lánh, cậu vừa kéo mạnh bộ đồng phục ra, vừa quay lại nhìn cảnh tượng kỳ lạ này.
“Cười gì chứ?” Cậu hỏi.
“Tớ vui đó! Đây không phải là giấc mơ, cậu chưa chết, cậu bây giờ đang khỏe mạnh đứng trước mặt tớ! Cậu vẫn còn sống đấy à!!”
Ngón tay của Trình Diệp cứng đờ, trên trán nổi đầy gân xanh.
Nghe ý cô nói, cô gái này rốt cuộc là muốn cậu sống hay chết đây?
Sao lại nói mấy lời kỳ lạ như thế chứ?
Kết quả cô gái càng nói càng kích động, đột nhiên nắm lấy thành giường muốn đứng lên. Quần áo cô xộc xệch, xiêu xiêu vẹo vẹo mà nhìn cậu chằm chằm, hai má đỏ bừng, đôi môi đỏ mọng quyến rũ, cười rạng rỡ.
Trình Diệp như nhận ra điều gì đó, lùi về sau một bước.
Giống như Kỷ Yên nhìn thấu điều đó, cô nhào vào người cậu, vòng tay qua cổ cậu rất tự nhiên. Mùi hương đặc trưng của cô gái tràn ngập lỗ mũi, cơ thể cô thanh tú và mềm mại.
Trình Diệp biết cô say rượu, nhưng cậu không ngờ cô lại say bí tỉ như thế này!
Cậu vỗ vào vai cô.
Người trong vòng tay cậu như đang ăn vạ mà không lên tiếng, giống như một con gấu túi, áp má vào ngực cậu, chép miệng như đang ngủ say.
Trình Diệp chỉ còn biết cạn lời nhìn lên trời.
Cậu cảm thấy cậu cũng sắp say đến nơi rồi!
Cô gái kiêu căng cậu không dám đánh, không dám mắng, thế mà cô lại ngủ ngon lành như vậy, còn biết lầm bầm oán trách: “Chúng ta lên giường ngủ đi có được không, lạnh quá à.”
Trình Diệp: “…”
Trình Diệp cúi mắt nhìn cô gái nhỏ nhắn trước ngực, khuôn mặt đẹp kinh người, rõ ràng là cành vàng lá ngọc được nuông chiều từ bé của nhà họ Kỷ, nhưng lại chạy đến đây ở với một thằng nhóc nghèo rách mồng tơi như cậu, ngày ngày chạy theo cậu khắp nơi, mệt đến mức vừa đặt lưng đã ngủ say.
Cậu vẫn luôn muốn hỏi cô một câu tại sao?
Cậu trước nay chưa từng tin vào lòng tốt vô cớ.
Bởi vì đã mất đi quá nhiều, đối với những gì có được lại càng thêm hoài nghi.
Cô ấy xuất hiện một cách khó hiểu, hết lần này đến lần khác, vừa như có tính toán trước lại vừa như vô tội. Cô lảng vảng trước mặt cậu vô số lần, nhưng cậu lại trở nên lúng túng, thế mà cậu lại yên tâm làm theo lời cô.
Nhưng cô thật sự hiểu cậu sao?
Đến cuối cùng một ngày nào đó sau khi cô phát hiện ra cuộc đời của cậu sớm đã giống như ngọn đèn cạn dầu, rơi xuống vực sâu, sẽ lại giống như những người khác, dứt áo ra đi một cách nhanh gọn và dứt khoát hay không?
Cậu dẹp bỏ những suy nghĩ miên man, kiên nhẫn hít một hơi thật sâu. Cậu cẩn thận từng chút một bế cô trở lại giường, kéo chăn đắp cho cô.
“Trình Diệp, tớ… thích…”
Cô nhắm mắt lại, cau mày thật chặt, dùng sức nắm lấy quần áo của cậu.
Cậu nghiêng người, giấu hai tay vào trong, nắm chặt lấy ga trải giường tạo thành nếp nhăn.
Từ từ nhắm mắt lại, tim đập dồn dập như trống, không chịu sự khống chế.
“Thích cái gì chứ?” Giọng cậu mang đầy bối rối ở cuối câu.
Cuối cùng vẫn là không thể chịu đựng được nữa.
Muốn thăm dò, muốn tìm hiểu.
Muốn biết xem rốt cuộc cô là đang nghĩ cái gì.
Đáp án gần như đã rõ.
Cô liếm liếm môi, hàm răng trắng lộ ra: “Tớ… thích ngủ trên giường, cậu đừng làm phiền tớ.”
Trình Diệp: “…”
Cậu biết mà, cậu làm sao lại có thể ôm hy vọng vào cô cơ chứ?
Trình Diệp ngồi phịch xuống, dường như có hàng vạn con quạ bay trên đầu.
Nếu như cô thật sự không say bí tỉ, cậu sẽ cho rằng cô cố tình giở trò đồi bại với cậu!
Bây giờ cậu thật sự ngàn vạn lần muốn ném cái kẻ đang chiếm giường lại thêm cái kiểu khách lấn át chủ này ra ngoài!
Trình Diệp hít một hơi thật sâu ngồi dậy, cũng không thèm quan tâm đến kiểu ngủ vô duyên của cô nữa, đóng sầm cửa lại đi ra ngoài.
Kỷ Yên ở trong phòng, đôi mắt đột nhiên mở hé, nhìn thấy ở một bên góc giường bị nắm chặt trở nên nhăn nhúm, cười ranh mãnh thành tiếng.
Bị cô gái trong phòng lừa, Trình Diệp hoàn toàn không còn tâm trí đi học nữa.
Cậu ra ban công lảng vảng hút điếu thuốc để bình tĩnh lại, sau đó vào phòng để tắm.
Khi đang tắm dở, cửa phòng tắm đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Người gõ cửa có vẻ rất gấp, những ngón tay nhỏ liên tục gõ.
“Trình Diệp! Trình Diệp, cậu nhanh ra đây!”
Trình Diệp cho rằng đã xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm, người cậu còn ướt sũng, cậu vội vàng khoác áo thun đen ra ngoài, tóc còn ướt nhẹp vội vàng mở cửa.
Kỷ Yên rõ ràng đã thức dậy rồi, hai gò má đã trở lại màu hồng nhạt như thường lệ, nhưng môi lại trở nên trắng bệch.
Gương mặt cô lộ ra vẻ lo lắng, lúng túng kéo lấy cổ áo của cậu: “Trình Diệp, đến ngày của tớ rồi, cậu đi mua băng vệ sinh giúp tớ được không?”
Mí mắt Trình Diệp giật giật, còn chưa kịp trả lời.
“Cậu không đi cũng được…” Cô đột nhiên quay phắt người đi, trên chiếc quần trắng tinh có một vết máu đỏ tươi: “Vậy tớ chỉ có thể cứ thế này mà ra ngoài thôi, tớ không sao đâu.”
Trình Diệp: “…”
Cậu đang nghi ngờ cô cố tình ép cậu phải đi mua.
Cô nói như vậy, đơn giản chính là túm lấy cổ áo cậu và hét lên rằng: “Cậu có đi mua cho bà đây hay không? Không mua bà đây làm cho cậu mất mặt cho xem!”
Trình Diệp nghiến chặt hàm, nhàn nhạt nói: “Cậu thay quần áo rồi đi đi.”
Cô phản đối: “Thay cái khác cũng sẽ bị thấm qua mà.”
Trình Diệp nắm lấy chiếc khăn tắm còn quàng trên cổ rồi lau mạnh tóc vài cái, ném nó sang một bên như muốn trút giận rồi buột miệng “chậc” một tiếng đầy khó chịu.
Chỉ thiếu chút nữa là đã buột miệng chửi thầm: “Mẹ kiếp, cậu bắt ông đây đi mua thứ đồ con gái đó à?”
Cậu đi đi lại lại vài bước, đôi lông mày nhíu chặt, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói: “…Muốn mua cái gì?”
Đôi mắt đen láy như quả nho của cô sáng bừng: “Phải loại “thoải mái” một chút đấy nhé, lấy loại hàng ngày và ban đêm mỗi loại vài gói nhé!”
“Ờ.” Cậu khoác vội chiếc áo khoác đi ra ngoài, cũng không nhìn lại cô.
Cậu biết rằng cô đang ở phía sau nhìn theo cậu, những ngón chân hồng hào khẽ co duỗi thể hiện sự vui vẻ của chủ nhân.
Trình Diệp quay đầu nhìn cô, cô lập tức mỉm cười: “Đừng có mặt nặng mày nhẹ nữa mà, quay về tớ sẽ thanh toán cho cậu mà!”
Trình Diệp: “…”
Cậu dùng sức đóng sập cửa.
Tại sao cậu lại mặt nặng mày nhẹ, chẳng phải trong lòng cô hiểu rõ nhất hay sao?
Cậu thật sự là bị ma ám, mới nhặt cái củ khoai nóng bỏng tay này về nhà, mà cung phụng như tổ tiên!
Kỷ Yên: “Đừng có mặt nặng mày nhẹ mà, quay về thanh toán cho cậu mà!”
Trình Diệp (đang hút thuốc lá), nheo mắt: “Muốn lấy tiền để xóa bỏ à?”
Kỷ Yên: ?
Sao lại khác với cốt truyện trong kịch bản vậy chứ?
Trình Diệp: “Giúp cậu mua cũng được thôi, cậu cũng phải giúp tôi mua, còn phải cùng tôi thực hiện.”
Kỷ Yên: ?
Cho đến khi cậu ấy lấy ra một chiếc hộp hình vuông có in dòng chữ “siêu mỏng và bền” trên đó.
Trình Diệp khẽ cong môi cười, kéo cô lại gần: “Ai mà không có nhu cầu sinh lý chứ? Hừm?”
Kỷ Yên: “??? Chạy thôi chạy thôi…”