Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường trở về, Trình Diệp nhận được điện thoại của lão Lưu, hỏi cậu tại sao sáng sớm không đến trường.
Cậu chỉ đơn giản xin nghỉ ốm, lão Lưu cũng không hỏi thêm gì nữa. Lần trước khai thông tin, có lẽ thầy ấy đã biết một số điều về gia đình cậu, chỉ dặn dò vài câu phải chú ý sức khỏe rồi cúp máy luôn.
Cuối con hẻm, cứ đến giữa trưa là khói bếp cuồn cuộn bốc lên, phía sau quán ăn đầy ruồi bọ, mặt đất lênh láng dầu mỡ đen sì.
Thỉnh thoảng, những người phụ nữ ăn mặc hở hang, trang điểm đậm lại nhìn cậu với nụ cười quyến rũ và những tiếng khúc khích kỳ lạ.
Trình Diệp cúi đầu, nhét điện thoại vào trong túi quần, siết chặt túi ni lông trong tay, bước nhanh về phía trước.
Khi đi đến cuối con hẻm, một số người bất ngờ từ phía sau lao ra chặn cậu lại và dùng gậy đánh vào đầu.
Trình Diệp phản ứng rất nhanh, kịp thời né tránh, nhưng vì đường quá chật hẹp, cậu không thể chiếm ưu thế nên đã bị một cú đánh mạnh vào lưng.
Một tiếng động nặng nề vang lên.
Cổ họng cậu nghẹn ứ, không thốt nên lời, chiếc túi ni lông trắng trong tay bị siết chặt đến sột soạt.
Cậu siết chặt mười đầu ngón tay, có thể nhìn rõ người đang đứng trước mặt.
Tên cầm đầu trông quen quen, tóc thắt bím, mặc quần jean rách có đeo dây chuyền, miệng vẫn nhai kẹo cao su.
Chính là Chu Nghĩa, kẻ cậu đã gặp ở quán net hôm trước.
“Ồ, trùng hợp vậy sao, về nhà à?” Hắn liếc nhìn Trình Diệp, đánh giá xung quanh, rồi khoa trương khịt mũi: “Đây là chỗ cho người ở ư? Các anh em có ngửi thấy mùi gì không, thối chết ông đây rồi…”
“Đại ca, là mùi cống rãnh bên ngoài nhà hàng ở đầu ngõ.”
“Hừ!” Chu Nghĩa tát thằng nhóc lệch cả mặt: “Là mùi thối rữa trên người thằng nhóc này! Có biết mỉa mai không hả tên nhóc? Không nói cũng không ai nói mày bị câm đâu, cút qua bên kia cho ông!”
“Dạ, em biết rồi đại ca.” Tên nhóc khổ sở lùi về sau.
Chu Nghĩa “khụ” ho một tiếng, Trình Diệp ngẩng đầu, dùng ánh mắt hờ hững chậm rãi liếc nhìn lên tầng sáu.
Trên ban công có một chậu bách hợp, là Kỷ Yên ôm về hôm nọ. Lúc đó quần áo cô lấm lem bùn đất, trên cánh tay dính đầy vết bẩn, đôi mắt mèo cong cong hình trăng lưỡi liềm. Cô nói loài hoa này rất dễ trồng, giống như sinh mệnh con người, phải có khởi đầu và kết thúc.
Những chiếc lá bách hợp xanh biếc vẫn đung đưa trong gió, từng cơn gió nhẹ lướt qua má.
Cậu không hiểu lời cô nói có ý gì, tại sao lại có khởi đầu và kết thúc?
Nhưng điều duy nhất lúc này cậu biết là cô vẫn đang ở trong nhà đợi cậu.
Cậu nắm chặt đầu ngón tay, đôi mắt đen lần đầu tiên lóe lên ánh sáng sắc bén, đôi lông mày sắc lạnh như dao, lạnh lùng hỏi: “Tao đang vội, mày có chuyện gì?”
Chu Nghĩa cũng không khách sáo: “Nhiệm Cầm có phải đang ở chỗ mày không?!”
“Không.” Trình Diệp nhìn người trước mặt, vênh váo, kiêu ngạo, vẫn còn đó những nét trẻ con chưa phai mờ của tuổi trẻ.
Hắn ta luôn miệng nói rằng tuổi trẻ bồng bột.
Nhà kính thì mãi mãi không thể trồng được những cây cao chót vót.
Đóng một vở kịch tình cảm sâu sắc với hắn ở đây thì đúng là lãng phí thời gian.
“Mụ nội nó!” Chu Nghĩa nhìn không quen cái kiểu kiêu ngạo không coi ai ra gì của thằng nhóc này, hắn giật lấy thứ trong tay Trình Diệp, liếc nhìn nó, trong đôi mắt như tóe ra lửa.
“Đây là cái gì?” Hắn hung tợn trừng mắt, ném mấy món đồ qua bên đường. Từng gói băng vệ sinh mang nhãn hiệu “độ thoải mái” bên trong lăn ra ngoài, bị nước bẩn khắp nơi làm ướt.
“Chết tiệt! Vậy mà mày còn giấu gái trong phòng ư? Có phải là Nhiệm Cầm không?” Chu Nghĩa dường như trong chốc lát đã trở nên điên cuồng, cầm lấy một cây gậy trong tay, từng bước tiến đến gần cậu.
Trình Diệp không hề lùi lại.
Ánh mắt cậu chăm chú nhìn những miếng băng vệ sinh bị bẩn vài giây.
Đôi mắt cậu từ đầu đến cuối vẫn luôn rất u uất, nhưng khi chợt nhớ đến cô gái đứng trước mặt cậu với vẻ mặt buồn bã.
“Bảo sao mà ông đây gọi điện thoại mãi cho con nhỏ đó không được, sau đó còn tắt cả điện thoại, hóa ra là sau lưng lén cắm sừng cho tao! Đậu má mày chết với ông…”
Cây gậy trong tay Chu Nghĩa vừa hạ xuống định nện tới, âm thanh lao vút bỗng nhiên dừng lại.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn đã thấy lông mày trên trán người trước mặt khẽ động. Chỉ trong chớp mắt, Trình Diệp nhanh chóng giơ tay lên, dùng lực nắm chặt lấy cây gậy của hắn, rồi nhanh chóng vặn nó sang một bên.
Cánh tay Chu Nghĩa cứng đờ, cổ áo vừa bị người ta túm chặt lấy, nhẹ nhàng nhấc bổng hắn lên.
Chân hắn rời khỏi mặt đất, hoảng loạn vùng vẫy: “Mày, mày định làm gì?! Mày bỏ ra…”
“…”
Chu Nghĩa nhìn thấy đôi mắt cậu liền câm nín.
Từ vầng trán đen tối, đôi mắt sắc nhọn đó chậm rãi xuất hiện, trông vô cùng tàn nhẫn, giống như một hồ nước đen sâu thẳm vô tận vào mùa đông, đôi mắt ấy nhìn hắn một cách rất hờ hững.
Cái nhìn đó khiến người ta như rơi vào hang băng.
Trình Diệp buông tay.
Hai chân Chu Nghĩa chạm đất, mềm nhũn ra và lập tức quỳ xuống.
Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy thiếu niên mặc đồ đen trước mặt, giống như đã hoàn toàn biến thành một con người khác, trong mắt tỏa ra những mảng tối tăm, khóe môi nhếch lên rất nhẹ nhìn hắn.
Bên tay cậu lóe lên một ánh sáng trắng trong giây lát.
Sau đó hắn nghe thấy nụ cười rất tà ác của Trình Diệp.
“Đ* mẹ, bớt tới kiếm chuyện với tao đi, con dao này đã từng giết người rồi đấy.”
Ngươi đã bao giờ nghe thấy âm thanh của địa ngục chưa?
Trong khoảnh khắc đó, hắn cứ ngỡ mình đã rơi xuống địa ngục…
*
Trình Diệp đứng dậy bỏ đi.
Con hẻm lại trở về với vẻ yên tĩnh thường ngày.
Trong hành lang tối tăm, bóng tối trên tầng hai chuyển động, đèn cảm ứng giọng nói bật sáng, khuôn mặt Kỷ Yên lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn. Cô hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Trình Diệp phía xa, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Rốt cuộc là… cậu ấy cũng đã phản kháng rồi ư?
Đây có phải là minh chứng cho việc cậu đã có chút kỳ vọng vào cuộc sống này rồi không?
Sau mấy giây, đèn tắt, cô gái hơi hất nhẹ tóc, biến mất trong bóng tối, lặng lẽ đi lên lầu…
*
Khi Trình Diệp vừa trở về, phía bên kia ban công có tiếng nước bắn tung tóe.
Cậu đặt mấy món đồ lên bàn, lạnh nhạt nói: “Đồ mua về rồi.”
Kỷ Yên lúc này đã thay một chiếc váy ngủ ren hồng, mái tóc đen được buộc tùy ý phía sau, đôi chân trần trắng nhỏ lộ ra, hơi giận dỗi oán thán: “Cậu về muộn thế, tớ đói quá đi.”
Cậu bước lại gần thêm vài bước: “Trong tủ lạnh có mì gói.”
“Cái đó chẳng có tí dinh dưỡng nào.”
Trình Diệp liếc nhìn cô.
Đã đói còn kén ăn, đáng đời bị đói chết.
Cậu tiến lại gần.
Nhìn thấy cô gái ném tấm ga trải giường dính máu vào chậu giặt, đổ bột giặt lên, đổ thêm nước nóng, giận dữ chà xát vài cái. Vết máu không những không biến mất, mà đôi tay trắng mịn của cô còn bị đỏ một mảng lớn.
Kỷ Yên cau mày, có lẽ đây là lần đầu tiên vị đại tiểu thư yểu điệu này làm việc nhà như vậy. Cô nhìn cậu uất ức cằn nhằn, môi mấp máy cả nửa ngày, nói: “Trình Diệp, bột giặt này của cậu hết hạn rồi hả? Rõ ràng là giặt không sạch được mà! Cậu xem!”
Nước trong chậu đã bị nhuộm đỏ cả lên, vết máu vẫn y nguyên. Trên má và tóc cô vẫn còn vương vài giọt nước, cũng không biết đã bị bắn lên từ lúc nào, văng hết cả lên người cậu.
“Đừng có đạp lung tung.” Cậu giơ tay vuốt mặt, ngồi xổm xuống nhìn gói bột giặt.
Hạn sử dụng vẫn còn mới, cậu cũng không đến mức phải dùng đồ hết hạn.
“Tránh ra.” Cậu đứng cạnh cô.
Kỷ Yên chủ động nhường chỗ cho cậu, cúi đầu nhìn chai nước giặt, vòng eo mềm mại uốn lượn trước mặt cậu.
Trình Diệp cắn chặt hàm, thu lại ánh mắt, tập trung vào công việc đang làm.
Cậu lười biếng nhướn mày, đơn giản lôi tấm ga trải giường ra vắt hết nước, đổ nước nóng trong chậu ra, cho nước lạnh vào, rồi mới bỏ tấm ga trải giường vào.
Thời tiết mùa thu đông, ngoài ban công gió thổi mạnh, nước lạnh đã làm đông cứng tay cậu. Cậu giống như mất cảm giác, những ngón tay thon dài ngập trong nước không có phản ứng gì.
“Cậu lạnh không?” Kỷ Yên đứng dậy, vô tư hỏi một câu.
Trình Diệp lạnh nhạt lắc đầu, một lúc sau mới nói: “Nếu cậu lạnh thì vào phòng trước đi.”
“Không đi đâu, tớ muốn xem cậu giặt xong.”
“…”
Cậu chẳng buồn tiếp lời, còn đang thêm muối lên vết bẩn, dùng nước lạnh vò một hồi, vết máu đỏ đã nhạt đi nhiều.
Sau mười phút, cậu bắt đầu xoa xà phòng, sau đó dùng tay vò nhẹ ga giường.
Kỷ Yên giống như một đứa trẻ đầy tò mò, cô vào phòng vệ sinh thay băng vệ sinh xong liền quay lại ngồi xổm trước mặt cậu, nhìn cậu mặt vô cảm giặt chiếc ga trải giường.
Đôi mắt cậu rất tập trung, đôi mắt hoa đào không sắc bén, tập trung nhìn đồ vật trong tay, tấm lưng gầy ngay cả khi làm việc cũng thẳng tắp.
Môi cậu mím thành một đường thẳng, lông mày hiếm khi không nhăn lại, với đôi bàn tay mảnh mai và trong trẻo như vậy, cậu xoắn ga trải giường qua lại.
Vẫn là phải giặt tấm ga trải giường bị dính máu của cô.
Trong lòng cô chợt trở nên vui vẻ.
Trình Diệp, cậu còn đau không?
Đây là câu nói mà vừa rồi cô suýt nữa đã không kiềm được mà thốt ra.
Đợi khi cô đã bừng tỉnh trở lại, Trình Diệp đã giặt sạch chỗ vết dơ cuối cùng. Cậu vớt tấm ga trải giường lên, bàn tay dùng lực, từng dòng nước bắt đầu chảy xuống.
Kỷ Yên có chút khó tin, cúi đầu xuống tập trung nhìn: “Thật sự sạch rồi à? Thật sự đã giặt sạch hết rồi ư?”
Nhìn thấy hoa văn trên đó vẫn sạch sẽ như mới, cô thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Đôi mắt hoa đào của cô gái tròn xoe, đôi môi hơi hé mở, trợn mắt nhìn cậu một cách kỳ quái, cô chớp chớp hàng mi nhiều lần.
“Sao thế?” Cậu bị nhìn đến mức như có gai đâm vào lưng.
“Trình Diệp!” Kỷ Yên đột nhiên cau mày, nghiêm túc gọi cậu: “Sao cậu lại biết giặt mấy món đồ này chứ, lại còn giặt thành thạo như vậy?”
Đôi mắt đen của cô trợn ngược, như nghĩ đến điều gì đó, không thể tin được nói: “Có phải trước đây cậu đã giặt giúp cô gái nào khác đúng không?!”
Lưng Trình Diệp cứng đờ, ngón tay lún sâu vào trong chăn, đầu ngón tay trở nên trắng bệch.
Trước kia cậu nào có giúp ai giặt chăn bao giờ. Nói về cuộc sống nhung lụa, chỉ sợ cuộc sống trước kia của cậu còn sướng gấp trăm ngàn lần cô bây giờ.
Năm đó, trong căn phòng đó, khắp phòng là máu tươi, trên tay, trên chân, quần áo, trên tóc, khắp người, máu thấm sâu vào từng bộ phận cơ thể.
Toàn bộ đều là mùi máu tanh.
Cậu lao vào phòng tắm đứng dưới vòi hoa sen, xả nước rửa đi rửa lại nhiều lần, chà xát từng mảnh làn da của mình như một kẻ điên dại.
Không thể trốn thoát, nỗi sợ hãi và bất lực giống như những cọng dây leo tuyệt vọng quấn lấy trái tim từng chút một, không còn đường thoát.
Cậu đã từng sống như vậy đấy…
“... Không có.” Cậu nhắm nghiền mắt, nhờ mây khói bay ngang qua che đi quai hàm đang run lên của mình.
Cậu giơ tay lên lấy chiếc móc phơi quần áo, rồi trải ga trải giường ra phơi khô.
“Làm sao cậu biết được phải dùng nước lạnh để giặt vậy? Thảo nào tớ càng chà lại càng nhiều…” Cô chắp tay sau lưng hỏi cậu.
Trình Diệp liếc nhìn cô, lạnh lùng nói: “Tôi không biết.”
“Vậy sao cậu…”
“Bởi vì nước lạnh đỡ tốn tiền hơn.” Cậu đáp ngắn gọn.
Kỷ Yên: “…”
“Phì!”
Cô sắp bật cười rồi, tên này bất cứ lúc nào cũng đều nhớ đến việc phải tiết kiệm và dọn dẹp nhà cửa của mình, quả thật là quá đỉnh luôn rồi!
Vẻ mặt Trình Diệp điềm tĩnh, đột nhiên nhớ ra gì đó, hỏi cô: “Hôm nay cậu đã xin nghỉ học ở trường chưa?”
Sắc mặt Kỷ Yên liền biến sắc: “Tớ quên rồi!”
Cô chạy nhanh vào phòng ngủ mở điện thoại lên.
Bên trong hiện lên một loạt tin nhắn và hơn chục cuộc gọi nhỡ.
Thậm chí còn có cả hàng loạt cuộc gọi của lão Lưu.
Tệ nhất chính là tin nhắn mới nhất mà Lý Tịnh Tuyết gửi cho cô: “Con nhóc này mày chết ở xó nào rồi hả?! Điện thoại cũng không thèm mở, bố mày đến trường rồi đó mày có biết không hả?! Bây giờ đang ở trong phòng lão Lưu kia kìa! Xem được lập tức trả lời ngay!!!”
Bố cô tới trường rồi? Lại còn đang đối chất với lão Lưu?!
Kỷ Yên vừa chớp mắt, có chút dự cảm không lành, cô toi rồi.
Trình Diệp: “Tác giả ra đây! Tại sao tôi lại có thể keo kiệt như vậy chứ?!”
Tác giả – kun (chỉnh kính): “Yo… Dựa theo tính cách nhân vật viết như vậy đấy.”
Trình Diệp: “Như vậy còn biết mua hoa, tặng quà, ôm hôn đẳng cấp cao hơn này không?”
Tác giả – kun (nhỏ tiếng lẩm bẩm): “Ùmmmmm, có lẽ chỉ bận rộn với việc vay tiền trả nợ và lo công việc kinh doanh…”
Trình Diệp nheo mắt: “Bà nói lại xem.”
(Thanh kiếm dài 50 mét đặt trên cổ tác giả)
Tác giả quỳ xuống rơi nước mắt: “Không dám nữa, không dám nữa, nếu cậu muốn thì sẽ được sắp xếp hết!!!”