Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Có muốn về nhà không?” Giọng cậu trầm xuống, mỗi hành động lại càng thêm dứt khoát.
Kỷ Yên nhìn cậu, cô nghi ngờ rằng nếu cô không đồng ý, cậu sẽ bóp nát mặt cô.
Nước mắt của cô cũng đã cạn, không chảy nổi nữa.
Thấy đôi mắt người kia càng lúc càng tối, cô chỉ nhắm mắt lại, mím môi: “Về thì về thôi, nhưng tớ phải quay lại chỗ cậu thu dọn đồ đạc đã rồi mới đi được.”
Ngón tay của cậu cuối cùng cũng rời khỏi khuôn mặt cô, mắt cô đã đỏ hoe, cũng không rõ là do khóc hay do cậu xoa nắn.
“Ừ.” Trong giọng nói của cậu vẫn còn chút run rẩy, hờ hững buông thõng tay xuống hai bên sườn, tiến lên phía trước.
Bóng lưng cậu cứng đờ như vậy.
*
Kỷ Yên hối hận khôn nguôi, cô cảm thấy Trình Diệp vừa rót cho cô một bát canh mê hồn, cười nói đôi ba câu, cô lại ngốc nghếch thỏa hiệp.
Mãi cho đến khi đứng bên giường trong phòng của Trình Diệp, cô mới bỗng nhiên bừng tỉnh.
Cô bị người ta đuổi ra khỏi nhà rồi ư?!
Lúc này Trình Diệp đang đứng cách cô không xa, vẻ mặt lạnh lùng, không còn chút bối rối nào như vừa rồi.
Cậu xoay người, vô cảm kéo cửa tủ ra, một món đồ màu hồng phấn bất ngờ rơi ra khỏi đó.
Đôi tay nhanh nhẹn, ánh mắt tinh tường của Trình Diệp kịp thời vươn ra, tóm lấy nó giữa không trung.
Sự đụng chạm mát lạnh và mượt mà của bàn tay khiến mí mắt cậu co giật.
Năm ngón tay buông lỏng, một tấm lụa băng màu hồng được bàn tay rộng lớn của cậu giữ chặt trong lòng bàn tay.
Và chủ nhân của nó, đứng cách cậu khoảng một mét, nhìn cậu đầy thâm ý trong vài giây.
Cô gái môi đỏ mọng hé mở, lại không nói nên lời, đột nhiên lao tới, tức giận giật lấy món đồ từ tay cậu, nhét vào túi xách của mình.
“Tớ cuối cùng cũng biết tại sao cậu lại đuổi tớ đi rồi!”
Trình Diệp nghe xong ngẩng đầu lên nhìn cô.
Cậu nhìn thấy vạt váy của cô gái bị gấp lại một góc, bắp chân thon thả cong sang một bên, cô quay lưng về phía cậu, ném đồ đạc vào túi như muốn trút giận.
“Đồ đạo đức giả! Dâm dê!”
Mí mắt cậu giật giật.
Nghe thấy lời buộc tội đầy tức giận: “Nói cái gì mà tớ ở đây không thuận tiện, không an toàn chứ! Tất cả đều vì ánh mắt thèm thuồng của cậu dành cho tớ, sợ không kiềm chế được bản năng thú tính của cậu!”
Cô nói xong, nhanh chóng quay đầu “liếc” cậu một cái, còn “hứ” một tiếng.
Trình Diệp: “…”
Cô lại đang nói mấy lời ngang ngược đó ư?
Rốt cuộc là ai có ánh mắt thèm thuồng với ai đây??
“Tớ đi đây.” Kỷ Yên đứng dậy, đẩy cậu ra, dùng ngón tay mềm mại khẽ cào vào ngực cậu.
Một vết xước rất nông rất nhạt.
Cậu cau mày nhìn cô, phát hiện cô gái đang chống nạnh trước tủ quần áo, cô kiểm tra đồ đạc lần cuối với vẻ mặt hết sức bình tĩnh.
Hơi nóng từ lồng ngực ập tới như ngọn lửa lan tràn thiêu đốt khắp nơi, cậu nghiến răng nghiến lợi, chỉ đành âm thầm chịu đựng.
*
Hai người một trước một sau bước đi, chậm rãi bước đi cho đến khi trời tối hẳn.
Nhà Kỷ Yên ở trong một khu biệt thự, cách nhà Trình Diệp không xa, trước đây chú Lý vẫn thường ngày đưa đón cô đi học về, cô rất ít khi đi bộ về.
Màn đêm rất yên tĩnh, xung quanh cũng có rất ít người qua lại, tiếng bước chân của họ rất nhẹ, đã gần đến cuối con đường.
Chưa bao giờ cô cầu nguyện nhiều như bây giờ rằng con đường này sẽ ngày càng dài hơn.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một cơn gió thổi tới, Kỷ Yên đứng yên, ranh mãnh quay đầu lại nhìn cậu và hét lên: “Trình Diệp, tớ lạnh quá!”
Cô siết chặt tay áo và hắt hơi một cái.
Chóp mũi của cô đỏ bừng, đôi mắt ngập tràn vẻ dịu dàng và tinh quái, đôi môi đỏ mọng mím chặt, khẽ nhếch lên.
Như đang trôi bồng bềnh trong lòng cậu.
Trình Diệp ở phía sau cô, tiến lại gần cô vài bước. Dáng người cậu cao khoảng 1m8, một bên vai đeo cặp sách màu hồng, mặc đồ đen, trông có chút buồn cười.
Có lẽ màn đêm đã xua đi vẻ lạnh lùng quanh cậu, lúc này cậu đã bớt góc cạnh hơn, đường nét khuôn mặt mềm mại hơn, đôi mắt trong veo, sáng ngời khi nhìn cô.
Cậu dường như thở ra một hơi rất nhẹ.
Ngay giây sau, đôi bàn tay to lớn của cậu nắm lấy vạt áo cô, những ngón tay thon dài lần lượt cài từng chiếc khuy áo trước ngực cô.
Cô nhìn chằm chằm vào những sợi tóc con trên trán cậu, lúc cậu chuẩn bị đứng dậy, cô đã nắm chặt cổ áo cậu.
Dưới ánh sáng của đèn điện, cô ngẩng đầu lên, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, chỉ cách nhau vài cm.
“Trình Diệp, nếu ở nhà một mình sợ quá nhớ đến tìm tớ chơi nhé~”
Cô cười hì hì nói rồi buông ra, tháo túi trên vai cậu, ôm vào lòng, vẫy tay chào cậu rồi quay lưng bước về nhà.
“Tuyệt đối đừng có ngại nhen!”
Trình Diệp đứng nguyên tại chỗ, giữ nguyên động tác cúi gập người.
Đôi mắt lạnh lùng của cậu nheo lại, nhìn chằm chằm bóng lưng cô hồi lâu, sau đó cậu sờ thấy thứ gì đó trong túi quần.
Đưa lên miệng châm lửa, tia sáng lóe lên.
Lồng ngực cậu căng tức và nhịp tim không hề chậm đi chút nào.
Không thể kiểm soát.
Thật là muốn điên lên mất.
*
Kỷ Yên nụ cười tắt dần, mở cửa với vẻ mặt buồn bã.
Nhìn trên tủ giày nhiều thêm hai đôi giày nữ, cô cũng không quá ngạc nhiên.
Ngay lúc đó dì Từ vội vàng nhìn sang, vui mừng reo lên: “Tiểu thư! Cô về nhà rồi.” Dì ấy đi đến, tự nhiên tháo chiếc cặp hồng trên vai cô xuống.
Kỷ Yên thay giày xong, nghiêm túc nhìn về phía mọi người, bình tĩnh gọi một tiếng: “Bố.”
Trong nhà ăn, ba người ngồi xung quanh cùng nhau, từ trái sang phải lần lượt là Kỷ Vĩnh Xương, dì ba Nhiếp Phương cùng con gái bà ta là Thư Phi Phi.
Vị trí y hệt như trước kia, là vị trí mà cô và Trương Vận đã ngồi.
Kỷ Vĩnh Xương hiện rõ vẻ hoảng hốt đứng lên, ông ta vừa ăn xong, bụng tròn trịa, va chạm khiến đôi đũa rơi khỏi bát, phát ra tiếng kêu lách cách.
May mà ông ta là một người giàu kinh nghiệm trong thương trường, ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, tươi cười nói: “Yên Yên?! Con về rồi sao… Về là tốt rồi. Dì Từ này, sao dì không nhanh lấy thêm một bộ bát đũa đi! Đến đây Yên Yên, ngồi xuống cùng ăn đi, tiện thể bố giới thiệu với con…”
“Đây là dì Nhiếp Phương, thời gian qua đều nhờ dì Nhiếp chăm sóc, bố mới có thể vượt qua giai đoạn khó khăn này… còn có…”
Trong lời nói của Kỷ Vĩnh Xương có phần do dự, liếc nhìn Kỷ Yên: “Đây là con gái của dì Nhiếp, Thư Phi Phi, nhỏ hơn con một tuổi.”
Nhiếp Phương cười dịu dàng: “Phi Phi, mau gọi chị đi!”
Thư Phi Phi rụt rè nhìn Kỷ Yên, cả khuôn mặt đỏ bừng: “Chào, chào chị…”
Kỷ Vĩnh Xương nhìn không đành lòng, vội vàng hòa giải: “Các con mới lần đầu gặp mặt, khó tránh khỏi sự ngại ngùng, em cũng đừng ép bé, Phi Phi và Yên Yên tuổi tác xấp xỉ nhau, chơi với nhau thêm một thời gian nữa sẽ quen thôi.”
Kỷ Yên đứng đó, nhìn một bàn ba người lòng đầy mưu toan xấu xa.
Trong lòng cười lạnh.
Thật là buồn cười, lần đầu tiên mấy người gặp nhau, thế mà lại xưng hô thân thiết như vậy.
Cô liếc nhìn Kỷ Vĩnh Xương, người đàn ông này có vài sợi tóc bạc lấm tấm trên thái dương, mắt đỏ hoe. Lúc này ông ta vừa mới ăn tối, trông có vẻ mệt mỏi.
Cô cũng là lần đầu tiên phát hiện, người đàn ông này nhìn vào mắt cô, vậy mà lại có vài phần cẩn trọng dè dặt.
Có lẽ ông ta cũng thấp thỏm không yên.
Cô nuốt ngược những lời định nói vào trong, thay vào đó, cô nói: “Ừm, chào dì Nhiếp, chào em Phi Phi.”
“Bố, con ăn tối rồi, con về phòng làm bài tập đây.”
Cô nói vội vài câu rồi bước lên lầu.
“Chú Kỷ, có phải chị không thích con hay không?” Giọng nói rụt rè của Thư Phi Phi vang lên phía sau lưng cô.
“Làm gì có chuyện đó, con đừng nghĩ ngợi nhiều, có lẽ hôm nay Kỷ Yên mệt quá thôi…”
Không một ai nhìn thấy bàn tay của cô nắm chặt thành nắm đấm ở hai bên sườn, từng đầu ngón tay cắm chặt vào trong lòng bàn tay, mà không hề cảm thấy đau đớn chút nào.
Kiếp này của cô, nhất định nước sông không phạm nước giếng với mẹ kế.
Cô đã nhượng bộ rồi.
Nhưng ngay sau đó, khi cửa phòng ngủ vừa được đẩy ra, giường và chăn bông vẫn như ngày cô rời đi, trên bàn học của cô có một cây bút gel màu đen còn khá mới.
Cô nhớ rằng trước khi đi, trong nhật ký cô đã viết những lời tưởng niệm cuối cùng dành cho Trương Vận, đậy nắp bút và cất tất cả vào ngăn kéo.
Nhưng bây giờ, chiếc bút lại được đặt ngay ngắn trên bàn.
Kỷ Yên nhanh chóng nhìn xung quanh, thoạt nhìn mọi thứ rất ngăn nắp, nhưng nhiều chỗ lại lộn xộn bất thường, ví dụ như trong tủ, các góc của chiếc áo khoác vốn được ủi phẳng phiu lại đầy nếp nhăn, hay những hộp giày vốn luôn được xếp gọn gàng theo thời gian ra mắt sản phẩm mới, giờ lại chất thành một đống lộn xộn.
Không thể là do dì Từ, dì ấy từ trước đến nay chưa bao giờ tự ý động vào đồ đạc của cô.
Trong lòng cô nguội lạnh.
Xem ra mấy ngày cô không có nhà đã có người vào lục lọi đồ đạc của cô rồi!
Kỷ Yên: “Nếu ở nhà một mình sợ quá nhớ đến tìm tớ chơi nhé~”
Trình Diệp (đang nói chuyện điện thoại): “Tớ sợ quá nè.”
Kỷ Yên lao nhanh đến tận cửa nhà: “Đứng yên! Anh yêu, em đến đây ngay!”
Trình Diệp kéo cô lại, ánh mắt nặng nề.
Kỷ Yên: “Làm gì vậy?”
Trình Diệp khẽ cong môi, cúi xuống trêu chọc: “Chơi cậu được không?”
Kỷ Yên: ???